Chương 891: Giang Sơn Đồ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 891: Giang Sơn Đồ

Thôi Bạch Ngọc thật sự có điều tra qua thông tin của Tô Anh, nhưng tư liệu có thể tra cũng không nhiều, bởi vì Tô Anh không có nhiều cảm giác tồn tại. Cố tình hay vô ý, Thôi Bạch Ngọc cũng không quá để mắt đến, coi cô như một người có cũng như không.

Thẳng đến khi lúc gặp nhau, Thôi Bạch Ngọc mới phát hiện bản thân đã phạm sai lầm. Nữ nhân này có màu sắc như thế nào, chính mình trước mắt còn không rõ lắm, nhưng chắc chắn không hề đơn giản như mình nghĩ.

Căn cứ vào điều tra, xuất thân của Tô Anh bất quá là nhà thương nhân thông thường. Với loại người này, Thôi Bạch Ngọc xưa nay không muốn gặp. Các cô nếu có thể nói mấy câu với Thôi Bạch Ngọc thì liền lập tức nhấc lên quan hệ, nâng chén chúc mừng.

Nhưng hôm nay dù sao cũng không phải là lúc trước, bây giờ chính mình là tù, đối phương là chủ. Cô ta động một chút ngón tay, liền có thể cho mình một con đường sống, đồng thời cũng có thể trực tiếp bóp chết mình.

“Quả là cô nương kiêu ngạo.” Tô Anh nghiêm túc đánh giá Thôi Bạch Ngọc: “Đều nói đây là khuôn mặt đẹp nhất Trường An, nhưng một cô nương quá xinh đẹp, với người với ta đều chưa chắc là chuyện gì tốt.”

Thôi Bạch Ngọc hít sâu một hơi, cố gắng hết sức để bình tĩnh lại, giống như không có bị lời nói của Tô Anh làm nhiễu loạn tâm can.

“Trình phu nhân quả nhiên rất hiểu đạo lý nữ nhân, nghe nói Trình phu nhân chưa gả đã khắc chồng, tái giá cũng khắc chồng, cho nên hẳn là có nhiều kinh nghiệm.”

Đối với chuyện của Tô Anh, Phiền Lê Hoa cũng không quá rõ. Bây giờ khó tránh khỏi mà liếc mắt về phía cô. Từ Linh Nhi cả kinh, Thôi Bạch Ngọc vậy mà tra được rõ ràng chuyện của Tô Anh. Cô lo lắng Tô Anh sẽ giận dữ bởi vì lời của Thôi Bạch Ngọc. Đối với nữ nhân thì những lời như vậy không hề tốt.

Thái độ của Tô Anh không hề thay đổi, cô nói: “Thôi tiểu thư cần gì phải nói năng quái gở, có một số việc ta sẽ không cùng cô tranh. Nói thẳng, phu quân nhà ta nhìn trúng túi da (vẻ ngoài) này của tiểu thư, cho nên ta trước tiên qua đây xem mắt. Ta biết Thôi tiểu thư là từ đâu tới, đương nhiên sẽ không quá an phận. Bất quá ta vẫn khuyên cô an phận chút, bằng không thì về sau liền sẽ không có cơ hội nghe ta giảng đạo lý nữ nhân.”

Sống chết đều do Tô Anh nắm giữ, cô ta tự nhiên có thể miễn dịch với tất cả những ngôn ngữ tổn thương. Còn bản thân Thôi Bạch Ngọc mồm miệng chiếm thượng phong là bởi vì thứ mình có thể tranh chỉ có thể là hai chữ thượng phong.

Tuy nhiên tất cả những thứ này đều vô nghĩa.

Trong lời của Tô Anh đã làm rõ một sự thật, chính mình cuối cùng rồi sẽ trở thành đồ chơi bên gối của Trình Đại Lôi. Tâm tình của nàng dĩ nhiên rất tồi tệ, có thể sự thật này cũng không có cách nào chạy trốn. Biện pháp trốn chạy duy nhất chính là tự mình rút đao kết liễu bản thân, trừ cái đó ra, thì với trí tuệ của nàng cũng không nghĩ ra cách nào hữu ích.

Suy cho cùng, địa thế còn mạnh hơn người.

Thôi Bạch Ngọc hít sâu, lần nữa hít sâu, muốn đè nén tâm tư hỗn loạn xuống, nghĩ ra một biện pháp phá cục. Nhưng nàng không có biện pháp, đây mới thực sự là chỗ không thể làm gì.

......

Bây giờ Trình Đại Lôi đang ở phủ thành chủ, cũng không biết cuộc nói chuyện giữa Tô Anh cùng Thôi Bạch Ngọc. Hắn tự mình làm ổ trong thư phòng, suy nghĩ tới thông bào mà hệ thống gửi tới.

Sau khi chiếm được Lương Châu thành, hắn liền nhận được hai phần thưởng cùng một nhiệm vụ mới.

Ban thưởng bao quát một bộ Giang Sơn Đồ, ba lần cơ hội rút thưởng. Nhiệm vụ yêu cầu hắn bình định các thế lực ở Lương Châu, thống nhất Lương Châu.

Bởi vì nhiệm vụ này không có hạn chế thời gian, cho nên Trình Đại Lôi cũng không gấp gáp đi làm. Mà cho dù hệ thống không phát nhiệm vụ này, Trình Đại Lôi cũng sẽ động thủ với ba nhà Hạo Giáp, Kim Thành, Vũ Uy. Bên giường sao để người khác ngủ say, chỉ bất quá, bây giờ thế cục chưa ổn, chính mình còn không có năng lực này thôi.

Về phần Giang Sơn Đồ, Trình Đại Lôi đã lập tung thư phòng cả nửa ngày nhưng vẫn không thể tìm được. Đến cuối cùng mới phát hiện nó nằm trong đầu của mình, chỉ cần định thần suy tư, thì một bản đồ liền chậm rãi hiện lên trong đầu.

Cương vực chín vạn dặm, phía đông là biển cả, tây dựa dãy Côn Luân, quần núi ở phía nam và thảo nguyên rộng lớn ở phía bắc. Đế quốc mười ba châu một trăm lẻ tám thành ở trong bộ dạng bị bỏ trống, trong đó ba thành Lương Châu: Cáp Mô thành, Lương Châu thành, Sóc Phương thành đã được thắp sáng, còn những khu vực khác thì vẫn hỗn loạn, trạng thái không thể xem xét.

Công năng chính của Giang Sơn Đồ chính là có thể xem xét tình huống cụ thể, nhân khẩu, thương nghiệp, quân sự, đồng ruộng, đặc sản của ba thành trì này.

Những thứ khác không quan trọng lắm, mấu chốt là một hạng đặc sản này. Có thể xuyên thấu qua Giang Sơn Đồ và xem các khoáng sản ở gần một thành trì nào đó. Ví dụ, có sắt ở Cáp Mô thành, Sóc Phương thành thì có loại thảo dược...... Bây giờ Trình Đại Lôi không có tinh lực khai thác mỏ, vì vậy hắn chỉ có thể tạm gác nó sang một bên cho đến khi tình hình ổn định.

Về phần ba lần rút thưởng, Trình Đại Lôi tạm thời cảm giác tác dụng không lớn, cũng có thể gác lại một lúc. Hiện tại hắn còn chưa ổn định chỗ đứng, nếu như tự mình tạo ra một kẻ địch cấp bậc truyền thuyết, thì hắn thật sự là đang tự đùa mình đến chết.

Trước mắt Lương Châu thành dần dần bước vào quỹ đạo, đang khôi phục. Cáp Mô thành không có quá nhiều tiền đồ phát triển, nhưng có thể duy trì hiện trạng. Còn Sóc Phương thành, công tác chiêu mộ nhân khẩu còn đang tiến hành, nhưng khoảng cách hoàn thành nhiệm vụ mười vạn nhân khẩu theo yêu cầu của Trình Đại Lôi, thì vẫn có chênh lệch nhất định.

Sau những hỗn loạn ban đầu, bây giờ Lương Châu thành đã từ từ ổn định lại. Trình Đại Lôi cũng không còn bận rộn như lúc trước đó, hắn bây giờ đã cảm thấy có quá nhiều chuyện lớn, thế cục càng ngày sẽ càng tốt.

Trình Đại Lôi cũng không biết, khi lúc hắn nghĩ như vậy, thì rất nhiều người ở đế quốc lại có tâm tình hỏng bét, hơn nữa càng ngày sẽ càng hỏng bét.

Trường An, Vị Ương Cung.

Lý Nhạc Thiên tay đập mạnh vào long án, cơ bắp trên mặt kéo căng, trợn tròn đôi mắt, rất hiển nhiên đã giận đến cực hạn.