Chương 893: Chỉ Có Thể Gặp Nhau Trên Chiến Trường

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 893: Chỉ Có Thể Gặp Nhau Trên Chiến Trường

Những gì ông ta nói tối nay chính là cho thấy, tương lai sau này của Thôi gia chính là Thôi Vân Gian làm chủ. Đây cũng muốn chỉ rõ con đường sau này cho hắn.

Thôi Vân Gian trầm mặc phút chốc, nói: “Phụ thân, con có một chuyện không rõ, còn xin phụ thân giải hoặc: Thôi gia chúng ta thật sự không thể ngồi lên chiếc ghế kia sao?”

Thôi Tương không thể làm gì lắc đầu: “Đừng bao giờ nghĩ về chuyện đó, Thôi gia ta có thể trải qua trăm năm không suy, chính là dựa vào việc chúng ta không bao giờ đặt cược tất cả về một phía, tương lai không thể thiên hạ thuộc về ai, cho nên phải sớm lập kế hoạch để duy trì cơ nghiệp Thôi gia chúng ta.”

Thế sự hỗn độn, mà loại lão hồ ly như Thôi Tương cũng thấy không rõ nhiều chuyện. Ông ta sớm đã tính sẵn, Lý gia muốn vứt bỏ thiên hạ, nhưng hết lần này tới lần khác sinh ra một Lý Nhạc Thiên cùng Lý Hành Tai, lại để cho Lý gia có thêm mấy phần khí số. Giang Nam thì có Lý Tinh, đoán chừng cũng khó thành đại sự.

Những thứ này đều ở trong mắt Thôi Tương, nhưng Trình Đại Lôi là người mà ông ta không cách nào nhìn thấu. Người này bỗng nhiên xuất hiện, trong một tình huống cực kỳ khó xảy ra, hắn lại có thể mở ra một vùng đất của riêng mình.

Thôi Tương ẩn ẩn cảm thấy, sau lưng Trình Đại Lôi có một cỗ lực lượng vô danh, nhưng lực lượng này tột cùng đến từ nơi nào, ông ta nhìn không thấu.

“Phụ thân, Bạch Ngọc còn đang ở trong tay của Trình Đại Lôi, chúng ta có nên thương lượng với hắn, để chuộc muội muội ra hay không?” Thôi Vân Gian nói.

Thôi Tương lắc đầu, có mấy lời ông ta cũng không nói với Thôi Vân Gian, dù sao nói hắn cũng chưa chắc hiểu. Trình Đại Lôi là một ẩn số, sau này nói không chừng sẽ đi đến một bước nào, đem Thôi Bạch Ngọc lưu lại bên cạnh hắn, có lẽ, cũng có thể vì tranh cho Thôi gia mấy phần khí số.

Trần thế cuồn cuộn, con người chỉ là đám bọt bèo trôi nổi trong đó, xảo quyệt như Thôi Tương, cũng chỉ có thể thuận theo dòng chảy, phúc báo, xui xẻo do trời.

Trình Đại Lôi chiếm giữ Lương Châu, chuyện này đã gây ra phong ba không nhỏ trên khắp đế quốc. Đế quốc mười tám lộ chư hầu, ít nhất, Trình Đại Lôi chiếm một đường và hiện tại hắn cũng là đại nhân vật nổi bậc. Chư hầu khác không khỏi suy nghĩ, tên ác ôn có xuất thân sơn tặc này không chừng còn có thể làm mưa làm gió, cho nên mọi người không thể không phòng.

Mà chuyện này cũng đã kích thích một số thành phần khác, tất cả đều là sơn tặc. Trình Đại Lôi cũng không phải ba đầu sáu tay, hắn có thể làm được sự tình, thì mọi người cũng có thể được.

Đám người rục rịch, suy nghĩ tranh một phần lợi ích trong trận đánh cược này. Vô tình mà Trình Đại Lôi lại trở thành tấm gương để nhà nhà học theo.

Đông Hải Lạc Phượng thành, khi Lý Hành Tai nhận được tin tức, bất động thanh sắc mà đốt phong thư dưới ngọn nến.

Cuối cùng, ngươi cũng bước ra một bước kia, tương lai gặp nhau lần nữa, thật sự chỉ có thể mặt đối mặt trên chiến trường.

Lý Hành Tai gần đây phát triển không tệ, có thư viện tương trợ, trong tay hắn không thiếu người. Đông Hải dù sao cũng màu mỡ, Lạc Phượng thành trong khoảng thời gian này cũng tụ tập không ít người, mà một cổ thế lực nho nhỏ như Lạc Phượng thành đã không còn là thể lực có thể bỏ qua.

Rất rõ ràng, Lạc Phượng thành phát hiện đã đến bình cảnh, Lý Hành Tai muốn mở rộng một chút địa bàn của mình.

Hắn có ba con đường đi, cầm xuống Từ Châu, hoặc cầm xuống Duyện Châu, hoặc, xuôi nam cầm xuống Giang Nam màu mỡ.

Giang Nam là kho lúa của thiên hạ, ngồi nam nhìn bắc thì có thêm chút tự tin chiến đấu vì thiên hạ. Chỉ là Giang Nam đường sông ngang dọc, muốn đánh cũng vô cùng khó khăn.

Nhưng Từ Châu, Duyện Châu rõ ràng là không thể đáp ứng được khẩu vị của Lý Hành Tai.

Đế quốc mười ba châu một trăm lẻ tám thành, mỗi ngày đều có rất nhiều sự tình phát sinh. Mỗi người cũng đều có khốn cảnh của riêng mình, dù sao cũng là loạn thế, ngay cả để quốc thiên tử cũng không chạy khỏi gông cùm xiềng xích, huống chi là người bình thường.

Nhưng tựu chung lại, cuộc sống của Trình Đại Lôi vẫn còn khá tốt, tóm lại là mọi thứ vẫn diễn ra tốt đẹp.

Một đêm này hắn an ổn thiếp đi, ngày thứ hai liền có nha hoàn tới cửa. Tô Anh từ phủ tướng quân chọn lựa nữ nhân, hôm nay đã được vào, đối với chuyện này, Trình Đại Lôi không qua quan tâm. Nhưng ra ra vào vào, càng ngày càng nhiều nữ nhân, nha hoàn bưng trà dâng nước cũng càng ngày càng duyên dáng, Trình Đại Lôi cuối cùng mới phát hiện ra một số thay đổi.

Hắn lặng lẽ hỏi qua Liễu Chỉ mới biết được, Tô Anh lần này coi như rất xứng đáng, chọn lựa hơn năm mươi người, đều là những người xinh đẹp nhất trong đám nữ nhâ kia, người người có tri thức hiểu lễ nghĩa, đều có xuất thân từ già đình giàu có. Mặt khác, còn có mười mấy người tạo thành nhạc ban, ca múa đều tốt, người người người mang tuyệt nghệ, giống trà đạo, nhạc khí, thi từ ca phú.

Trình Đại Lôi không khỏi không cảm khái, bây giờ chính mình cũng coi như người có thể diện, trong nhà đều nuôi được ban tử.

Đương nhiên, vẻn vẹn hơn năm mươi người còn chưa đủ một phối trí cho phủ thành chủ. Nhưng Trình Đại Lôi lại không có mấy thiếp thân bên người, ngoại trừ chính hắn thì tính toán ra cũng chính là Tô Anh, Phiền Lê Hoa, Liễu Chỉ, còn có Ngân Mâu và Hắc Ngưu, tóm lại cũng không cần nhiều người phục vụ.

Trong đám nữ nhân, dễ thấy nhất là bốn vị chủ tớ Thôi Bạch Ngọc, bọn họ đang ở Lương Châu, lòng dạ có thể không ở đây, chưa chịu khuất phục, đại khái thuộc về mang tội trên thân. Vì vậy, bốn người họ đều mặc quần áo trắng trơn, cũng không có tư cách tô son điểm phấn.

Trình Đại Lôi nhìn bốn người đốn củi, gánh nước, giặt quần áo nhóm lửa trong phòng, quả nhiên là cảnh đẹp.

Ngoại trừ nhóm người được Trình Đại Lôi lựa chọn, thì những người còn lại ở Phủ tướng quân đều được đám thủ văn võ của Trình Đại Lôi phân chia. Mấy chuyện như vậy, Trình Đại Lôi dĩ nhiên hiểu nhưng cũng không hỏi thêm.

Vô luận nói như thế nào, thì đây đều không phải chuyện quá thể diện.

Trình Đại Lôi có thể không để chuyện này trong lòng, vỗ vỗ đầu vai, giống như tiện tay vỗ tro bụi trên vai xuống. Nhưng đối với Thôi Bạch Ngọc mà nói, nàng tuyệt không có khả năng dễ dàng buông tha chuyện này.