Chương 894: Ác Mộng
Mỗi một ngày, Thôi Bạch Ngọc đều sống trong nước sôi lửa bỏng, coi nàng là một tạp dịch sai sử, đối với nàng thì chuyện này cũng không tính là cái gì. Nhưng thứ mà nàng lo lắng, chính là cơn ác mộng có thể xảy ra.
May mắn thay, Trình Đại Lôi đến nay còn chưa có thị tẩm nàng. Nhưng không may là nàng vẫn biết chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ phát sinh. Đây là một loại giày vò đối với nàng, ác mộng cuối cùng rồi sẽ đến, chỉ là chẳng biết lúc nào tới mà thôi.
Chết có thể kết thúc mọi chuyện, nhưng đau đớn chính là, dũng khí của nàng sớm đã bị hao tổn hết. Biết rõ sống không bằng chết, nhưng lại không có dũng khí để kề đao lên cổ.
Đêm hôm nay, Thôi Bạch Ngọc trở lại phòng, giang hai tay ra, vốn là mười ngón không dính nước mùa xuân nhưng bây giờ tay ngọc cũng mài ra vết chai. Điều này càng khiến nàng buồn rầu, ủy khuất tràn đầy trong lòng cũng không thể nói ra. Về phần ba nha hoàn của mình, cũng chưa chắc tốt hơn chỗ nào.
Nói thực ra, điều kiện sinh hoạt của các nàng không tệ lắm, dù sao phủ thành chủ có nhiều phòng ở, nếu có bất mãn đi nữa thì Trình Đại Lôi cũng sẽ tùy tiện đưa các nàng vào kho củi. Còn về phần thức ăn, dĩ nhiên không có bạc đãi các nàng, nhưng cũng không thể so sánh với trước đây.
Cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, Tiểu Điệp đứng ở cửa ra vào đánh giá 4 người, đầy mắt tràn đầy khinh bỉ.
“Uy, đi ra, Đại đương gia muốn gặp các ngươi.”
Trong lòng Thôi Bạch Ngọc giật mình, cái gì phải tới rốt cuộc đã tới. Nàng vô thức hỏi: “Hắn, hắn muốn làm gì?”
“Đi rồi ngươi sẽ biết, hỏi nhiều như vậy làm gì.”
Thái độ của Tiểu Điệp không tính là tốt, đối với dạng mỹ nữ có mỹ mạo như vậy, cô cũng khó có thể tâm bình khí hòa. Mắt lạnh lẽo đảo qua, thấy bốn người vẫn không chịu động đậy, cô liền thúc giục: “Như thế nào, còn muốn ta dùng kiệu đưa các ngươi đi sao?”
4 người hai mặt nhìn nhau, cũng không có chủ ý. Cuối cùng không thể làm gì đứng dậy, núi đao biển lửa cuối cùng vẫn phải xông vào, các nàng theo Tiểu Điệp rời khỏi gian phòng.
Phòng làm việc hiện tại của Trình Đại Lôi nằm trong thư phòng của phủ thành chủ, vốn là nơi ở của Tống Bá Khang, về cách trang trí đương nhiên Cáp Mô thành không thể so sánh. Trước hết, căn phòng cực kỳ rộng rãi, Tống Bá Khang xưa nay không nằm nghỉ trên giường bình thường, mà là một chiếc giường gỗ đàn hương.
Lúc Thôi Bạch Ngọc đến, nhìn thấy Trình Đại Lôi đang thương nghị cùng với Lưu Bi. Nhìn thấy Thôi Bạch Ngọc đi vào, Trình Đại Lôi lập tức ngậm miệng lại, nói: “Chuyện này ngày mai bàn lại, ngươi đi về trước.”
Lưu Bi đáp ứng một tiếng, lúc rời đi có nhìn về phía Thôi Bạch Ngọc. Thôi Bạch Ngọc tự nhiên biết hắn là ai, hiếm thấy có nam nhân nào không lộ ra bộ dáng giống trư ca, thậm chí trên khuôn mặt của người này còn có mấy phần phiền chán.
Đây là chuyện không dễ làm, Thôi Bạch Ngọc thầm giật mình, quả nhiên trong tay Trình Đại Lôi đều là tàng long ngọa hổ.
Ánh mắt của Trình Đại Lôi tập trung trên người nàng, Trình Đại Lôi không có tố chất như Lưu Bi, không chút động lòng khi nhìn thấy nữ nhân có vẻ ngoài xinh đẹp.
Thôi Bạch Ngọc tâm tình một mực bồn chồn, nếu Trình Đại Lôi thật dự định lấy đi thân thể của mình, chính mình nên làm như thế nào? Bây giờ mình đã thịt ở trên bàn của Trình Đại Lôi, chính mình còn có thể làm gì sao?
Ba người còn lại cũng có chung suy nghĩ như vậy.
Trình Đại Lôi tằng hắng một cái, dọa 4 người run rẩy trong lòng. Trình Đại Lôi thu hồi ánh mắt lại, kém chút nữa là quên mất chính sự.
Ba, một phần tài liệu vỗ lên bàn, Trình Đại Lôi vẫy tay về phía Thôi Bạch Ngọc: “Ngươi qua đây, xem xem có bao nhiêu hiểu biết về ba người này?”
Thôi Bạch Ngọc kinh hồn táng đảm, cũng may Trình Đại Lôi không phải để cho chính mình tự cởi quần áo, nàng nơm nớp lo sợ đi qua, cầm lấy chỗ tài liệu thì mời khẽ giật mình.
Là tin tức liên quan tới ba tòa thành trì Vũ Uy, Hạo Giáp, Kim Thành, Thôi Bạch Ngọc chỉ là lật xem tờ thứ nhất, liền lập tức hiểu được Trình Đại Lôi đang làm cái gì .
Hắn cũng đang làm những chuyện mà trước đây mình đã làm qua vô số lần, thông qua những tin tức này, phân tích kẻ địch của mình. Đạt đến mục đích biết người biết ta, bách chiến bách thắng.
Hạo giáp Tiền Thông Ngọc, Vũ Uy Bạch Không Tập, Kim Thành Tôn Biệt Sơn, Thôi Bạch Ngọc đương nhiên hiểu ba người này. Cũng chính là trong nháy mắt, Thôi Bạch Ngọc hiểu được tình cảnh trước mắt của Trình Đại Lôi.
Sạp hàng của Trình Đại Lôi quá lớn, kỳ thật hắn cũng không có thực lực nuốt hết Lương Châu, nhưng trời xui đất khiến lại trở thành phủ thành chủ của Lương Châu thành. Trước mắt binh lực không đủ, nội bộ trống rỗng, chỉ cần một hồi chiến tranh nho nhỏ, liền có thể đánh vỡ vẻ phồn hoa phía bên ngoài của hắn.
Thôi Bạch Ngọc hai tay run rẩy, cố hết sức đè nén cảm xúc. Những chuyện này chính mình sớm nên nghĩ tới, thế nhưng là người trong cuộc, chỉ lo an nguy của bản thân ngược lại sơ sót chuyện bên ngoài.
Chính mình cũng không phải không có hi vọng, chỉ cần truyền một đạo tin tức ra ngoài, nói cho một trong ba tòa thành trì…
Nàng không còn dám nghĩ tiếp, miễn cho bị Trình Đại Lôi phát hiện.
Mà giờ khắc này, ánh mắt của Trình Đại Lôi đã rơi vào ba nha hoàn. Các nàng đều tròn mập yến gầy, mỗi người mỗi vẻ, chỉ là bình thường đi theo bên cạnh Thôi Bạch Ngọc, cho nên mới không lộ ra hết dáng vẻ.
Cũng là mười bảy, mười tám tuổi, thanh xuân phong lưu, Trình Đại Lôi lặng lẽ mở ra hào quang của thủ lĩnh, có thể xoát bao nhiêu giá trị hảo cảm thì cứ xoát bấy nhiêu.
“Như thế nào, đã quen cuộc sống ở đây chưa?”
Trong mắt của ba người, Trình Đại Lôi híp mắt lại, bộ dáng lộ ra mấy phần nịnh nọt. Tướng mạo tự nhiên không thể nói là dễ nhìn, nhưng nếu định thần nhìn kỹ, cũng không thể nói là xấu xí.
Trước sự hỏi thăm của Trình Đại Lôi, ba người đáp ứng hay không đáp ứng cũng không được. Vị trước mắt này, mặc dù bị coi là sơn tặc, bị bao nhiêu người trên thiên hạ muốn giết, muốn phê phán. Thế nhưng, khi nhắc đến tên của hắn, ai cũng đều phải vừa hận vừa sợ.
Đó cũng là bản lĩnh mà người thiên hạ ngưỡng mộ.
Nhìn vẻ mặt im lặng của ba người, Trình Đại Lôi không có chút bất mãn. Hắn luôn là một người có tính khí tốt, đặc biệt là với những cô gái ưa nhìn. Lúc này mới nhìn kỹ ba người bọn họ, Tiểu Lộc là một mỹ nhân mặt trái xoan, hai chân rắn chắc tràn đầy sức trẻ; Tiểu Đao hơi mập mạp, im lặng như băng, nhưng nét ngây thơ của nàng không hề phai nhạt. Còn Tiểu Khuyển lại có chút nở nang, là người trổ mã tốt nhất trong số ba người.
“Nghe nói phu nhân đã sửa tên cho ngươi, kêu là Hương Châu đúng không?” Trình Đại Lôi hài lòng gật đầu: “Phu nhân vẫn là có mắt, châu tròn ngọc sáng, cũng là tên rất hay. Cái gì mèo a cẩu a, gọi như vậy sẽ khiến phụ mẫu của ngươi không vui.”
Tiểu Khuyển, hoặc có lẽ là Hương Châu chỉ giữ trầm mặc, chính xác nàng không biết nên ứng đối như thế nào. Ba người các nàng cũng là cô nhi, sớm đã quên cha mẹ ruột, cho nên sớm đã xem mình như chó của Tướng Phủ.
Nhưng ở trước mặt Trình Đại Lôi, các nàng lại có được sự tôn trọng khó có được. Đồng thời được đối xử như một người bình đẳng.