Chương 895: Chờ Đợi

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 895: Chờ Đợi

Nhắc đến hai chữ Hương Châu, Trình Đại Lôi hít mũi một cái, ánh mắt rơi vào trên thân Thôi Bạch Ngọc.

Nghe nói bạch ngọc mỹ nhân, người mang dị hương, có thể khiến nam nhân mê thần hồn điên đảo. Trình Đại Lôi hôm nay mới biết, lời đồn đãi này không giả.

Thôi Bạch Ngọc vẫn như cũ lật tài liệu trong tay, tâm loạn như ma, nhưng biểu lộ lại không giống đang suy nghĩ cái gì, miễn cho bị Trình Đại Lôi xem thấu. Nhưng ánh mắt sắc mị của Trình Đại Lôi, vẫn là bị nàng phát hiện. Thế là nội tâm càng thêm bối rối, không biết ác tặc này sẽ xử trí mình như thế nào.

“Uy, có nhìn ra cái gì hay không?” Trình Đại Lôi cắt ngang dòng suy nghĩ của Thôi Bạch Ngọc.

Thôi Bạch Ngọc khép cuốn sách lại, nói: “Bọn hắn đang chờ?”

Trình Đại Lôi nhíu mày: “Chờ cái gì?”

“Chờ ý tứ của Tướng Phủ.”

Trình Đại Lôi đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ, vấn đề khiến hắn bận tâm bấy lâu nay lại bị Thôi Bạch Ngọc một câu liền phá. Tiền Thông Ngọc, Bạch Không Tập, Tôn Biệt Sơn, ba người này đã bị Tướng phủ khống chế rất lâu, Thôi Tương kêu bọn họ đi về phía đông, bọn họ liền đi về phía đông, kêu bọn họ đi về phía tây, bọn họ liền đi về phía tây.

Lần này Trình Đại Lôi cầm xuống Lương Châu thành, bọn họ sở dĩ không có phản ứng, chính là đang chờ thái độ của Thôi Tương đại nhân. Nếu như Thôi Tương đại nhân muốn đánh, như vậy thì nội ứng ngoại hợp, tiến đánh Trình Đại Lôi. Nếu Thôi Tương đại nhân muốn hòa, bọn họ cũng không để ý việc bảo trì hòa bình ngoài mặt với Trình Đại Lôi.

“Như vậy, lấy suy đoán của ngươi, tướng phủ sẽ có phản ứng gì?”

Thôi Bạch Ngọc trầm mặc lắc đầu.

Trình Đại Lôi nghiêm mặt, nói: “Thôi cô nương, ta một mực rất dễ nói chuyện, nhưng ngươi cũng không thể xem ta là đồ ngốc. Nếu như ngươi hy vọng thời gian này tốt hơn một chút, thì tốt nhất có thể chứng minh giá trị của ngươi không chỉ có mỹ mạo.”

Thôi Bạch Ngọc mở miệng: “Không phải ta không chịu bẩm báo, thật sự là ta không thể đoán được tâm ý phụ thân. Ông ấy có thể từ bỏ Lương Châu hay không, ta cũng không nắm chắc được.”

Trình Đại Lôi nhìn thái độ của nàng không giống nói dối, cho nên trầm xuống bắt đầu suy nghĩ. Căn cứ vào lời của Thôi Bạch Ngọc, quan trọng trước mắt không phải là thái độ của ba nhà mà mấu chốt là thái độ của Tướng phủ. Về phần Tướng phủ có bỏ Lương Châu hay không, Trình Đại Lôi cũng không thể đoán ra.

Thôi Bạch Ngọc nói ba người họ đang chờ, vậy Trình Đại Lôi cũng chờ mấy người, chúng ta cùng nhau tiêu hao thời gian. Nhưng chỉ cần cho Trình Đại Lôi đầy đủ thời gian, thì muốn hay bỏ Lương Châu cũng không phải việc Tướng phủ có thể định đoạt.

“Rất tốt, rất tốt.” Trình Đại Lôi rất hài lòng biểu hiện của Thôi Bạch Ngọc, ánh mắt của hắn rơi vào thân của ba nha hoàn, đem một bàn bánh ngọt đẩy lên trước mặt các nàng: “Tới, nếm thử, các ngươi chắc cũng đói bụng lắm hả?”

3 người hai mặt nhìn nhau, không biết nên như thế nào cho phải. Qua nửa ngày, tiểu Lộc run rẩy đưa tay ra, sờ về phía điểm tâm trên bàn.

Trình Đại Lôi trên mặt lộ ra vẻ tươi cười.

Vào đúng lúc này, tình thế chốc thay đổi, ánh mặt dè dặt của tiểu Lộc trở nên sắc bén. Tiểu Đao chẳng biết lúc nào đã vòng ra sau lưng Trình Đại Lôi, bỗng nhiên nhào tới, thân thể quấn quanh thân Trình Đại Lôi. Mà tiểu Lộc cùng Hương Châu một trái một phải, bổ nhào qua, nổi giận như mèo con, bắt lấy hai cánh tay Trình Đại Lôi, cả ba quấn lấy hắn vô cùng chắc chắn.

Không chỉ có Thôi Bạch Ngọc đang tự hỏi kế thoát thân, mà ba nha hoàn của nàng cũng đang suy nghĩ. Hành động lần này, các nàng không hề hỏi ý Thôi Bạch Ngọc, hoàn toàn là tự mình làm chủ. Dựa theo ý nghĩ của ba người, kỳ thực vẫn chờ trên giường, chờ của Trình Đại Lôi hồn du thiên ngoại thì chính là thời cơ tốt nhất để ra tay. Nhưng cơ hội lần này cũng không tệ, 3 người không muốn bỏ qua.

Tiểu Điệp đứng ở cửa ra vào, kinh hô một tiếng, lập tức lấy tay che miệng.

Trình Đại Lôi nhíu mày, cảm giác có chút đau đầu. Ba người này rõ ràng đang ra lực, ý đồ bẻ gãy xương cốt Trình Đại Lôi, phế bỏ công phu của hắn, sau đó sẽ dùng hắn làm con tin để bọn họ đi ra khỏi Lương Châu thành. Việc này dĩ nhiên mạo hiểm, nhưng nếu so với ác mộng tương lại thì mạo hiểm này hoàn toàn đoán giá.

Nhưng cơ thể của Trình Đại Lôi giống như bằng sắt, bắp thịt cả người căng cứng, cứng hệt như núi. Ba người đã sử dụng hết khí lực từ thuở mới sinh, trên trán chảy ra mồ hôi mịn, nhưng vẫn không thể rung chuyển được Trình Đại Lôi.

Trình Đại Lôi hít sâu một hơi, bỗng nhiên phát lực, tay phải trực tiếp vùng khỏi trói buộc của tiểu Lộc. Nắm lấy tiểu Đao sau lưng, hật nàng vào tường. Cuối cùng kéo chân của Hương Châu, tay kẹp cổ nàng ta.

Hương châu hô hấp càng ngày càng gian khổ, trên mặt cơ bắp kéo căng, bộ dáng có chút khó coi.

Trình Đại Lôi bình tĩnh nhìn nàng, nói: “Bản đương gia cho ngươi cơ hội làm người, xem ra ngươi là tình nguyện làm cẩu?”

“Dừng tay, buông cô ấy ra.”

Giọng nói của Thôi Bạch Ngọc vang lên run rẩy, chẳng biết lúc nào, nàng rút một cái kéo trong ngực ra, dùng kéo chế trụ Tiểu Điệp.

Cái kéo này nàng một mực mang theo bên người, chính là đang chờ mình bị buộc đến cùng đường mạt lộ, để lại cho mình một con đường giải thoát. Nhưng lại không nghĩ tới, một chiêu này buộc phải dùng cho ngày hôm nay.

Cô nương này là người dùng đầu óc, không quen dùng đao, lúc này cổ tay không ngừng run rẩy. Nhưng lại hoàn toàn chế trụ Tiểu Điệp, khuôn mặt của Tiểu Điệp bị dọa đến sắc mặt tái nhợt.

Trình Đại Lôi cười cười nhìn về phía nàng, khoảng cách của hai người bất quá chỉ dao động tầm 5 bước chân. Đột nhiên, Trình Đại Lôi buông tay ra, quơ lấy một cây bút trên bàn, ném ra ngoài.

Đùng một một tiếng, cái kéo rơi xuống đất, thân thể của Thôi Bạch Ngọc cũng vô lực uể oải ngã trên mặt đất. Tiểu Điệp chưa tỉnh hồn, vội vàng chạy đến sau lưng Trình Đại Lôi, trong lòng run sợ như một con mèo nhỏ.

Ánh mắt của Trình Đại Lôi đảo qua 4 người, cũng không có tức giận. Mà trong mặt bốn người lại tràn ngập hoảng sợ, vừa rồi 3 người bí mật phối hợp, cũng đã xuất ra bản lĩnh giữ nhà, có thể nói thiên thời địa lợi đều có đủ. Nhưng cho dù như thế, cũng không thể làm bị thương Trình Đại Lôi, cuối cùng vẫn bị hắn dễ như trở bàn tay cầm xuống.

Trình Đại Lôi sờ lỗ mũi một cái, xem ra vầng sáng của thủ lĩnh hữu dụng, nhưng tác dụng có hạn. Cũng không thể dựa vào chiêu này để rửa sạch căm thù của 4 người họ đối với mình.

Hắn cất bước đi qua, nâng cằm của Thôi Bạch Ngọc, từ trên cao nhìn xuống đối phương.