Chương 896: Hy Vọng Duy Nhất

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 896: Hy Vọng Duy Nhất

Trình Đại Lôi không thể không thừa nhận, mỗi lần cùng Thôi Bạch Ngọc mắt đối mắt, hắn đều có chút e sợ. Đoán chừng cũng không có bao nhiêu nam nhân có thể chống đỡ nổi trước ánh mắt của nàng.

Về phần bản thân Trình Đại Lôi…Thật ra cũng hơi quá sức.

“Cô nương tốt, ta có chuyện muốn nói rõ cho ngươi nghe. Ngươi và ta vốn dĩ là kẻ địch của nhau, ta xử trí ngươi như thế nào cũng không tính là quá phận. Nhưng đối với một ngươi nương, bản đương gia tính tình từ bi, dù sao phải ôn nhu chút.”

“Từ bi......” Thôi Bạch Ngọc nhịn không được mà lặp lại hai từ này, không chút nào che dấu sự khinh bỉ của mình.

“Đúng vậy, từ bi.” Trình Đại Lôi chậm rãi gật đầu: “Sau này ngươi sẽ phát hiện, thật ra ta là người tốt.”

Nói xong, Trình Đại Lôi đứng lên, ánh mắt rơi ba nha hoàn, bọn họ không dám nhúc nhích, cảm giác giống như bản thân đang bị mãnh thú để mắt tới.

“Vừa rồi ngươi vì các nàng mà dám ra tay, cũng xem như không uổng ngươing các nàng theo ngươi lâu như vậy. Trung thành là thứ tốt, bản đương gia cũng vô cùng thưởng thức.” Trình Đại Lôi thoáng ngừng lại rồi nói tiếp: “Nhưng ý đồ gây bất lợi cho ta, ta cũng không thể xem như chưa có gì xảy ra. Bây giờ Bản đương gia muốn chọn một trong các nàng, làm phục thị cho ta, ngươi là chủ, việc này giao cho ngươi, bản đương gia cũng sẽ buông tha chuyện hôm nay.”

Ba người nơm nớp lo sợ, mặc dù sớm đã có giác ngộ chủ lo thần nhục, chủ nhục thần tử, nhưng loại sự tình này đối với nữ nhi, dù sao cũng là sỉ nhục vô cùng lớn.

Thôi Bạch Ngọc run rẩy đứng lên, bỗng nhiên tươi cười với Trình Đại Lôi. Chính là nụ cười này, cười đến mức Trình Đại Lôi kinh hồn táng đảm. Đây gần như là lần đầu tiên Thôi Bạch Ngọc cười với Trình Đại Lôi, thật sự khiến cho Trình Đại Lôi có cảm giác mạo phạm thần nữ.

“Trình đương gia, không phải ngươi muốn thân thể này của ta sao, hà tất làm bộ làm tịch như thế. Ta nguyện phục thị Trình đương gia, chỉ cầu Trình Đại Lôi buông tha cho ba người bọn họ.”

Trình Đại Lôi thất thần một hồi, sau đó nhẹ nhàng vỗ vỗ tay.

“Hảo, rất tốt. Hiện tại mới đáng giá để ta lau mắt mà nhìn.” Trình Đại Lôi phất phất tay: “Hiếm thấy ngươi chịu ra mặt vì các nàng, thôi, thôi, lui ra đi.”

Bốn chủ tớ Thôi Bạch Ngọc cũng không nghĩ Trình Đại Lôi sẽ bỏ qua cho các nàng, đây mới thực sự là làm cho người lau mắt mà nhìn. Thôi Bạch Ngọc trước khi đi, cố ý liếc về phía Trình Đại Lôi. Cho tới bây giờ, nàng vẫn không thể đoán chừng được con người Trình Đại Lôi.

Bốn người trở về phòng, liền phát hiện trên thân ướt đẫm mồ hôi lạnh. Vừa rồi đúng là kinh khủng, nếu bốn người bọn họ sơ suất một chút, liền không thể bảo đảm toàn thân nguyên vẹn.

Đao, Khuyển, Lộc quỳ rạp xuống trước mặt Thôi Bạch Ngọc, nói: “Thuộc hạ tội chết, không nên hành động lỗ mãng.”

Thôi Bạch Ngọc khoát khoát tay, lệnh 3 người đứng dậy. Bây giờ thực sự không phải là lúc chủ tớ phân lễ, mà Thôi Bạch Ngọc thân là chủ nhân nhưng lại không thể so sức mạnh với người hầu.

Hiện tại nàng đang suy nghĩ, có nên liên lạc với một trong ba người bên phía Bạch Không Tập hay không. Chỉ cần tùy ý nói với một người, chính mình liền có cơ hội chuyển bại thành thắng. Sau khi chuyện thành ngươing, nếu có thể bắt sống được Trình Đại Lôi, vậy nhất định phải đem nhục nhã ngày hôm nay trả lại gặp trăm lần.

Nghĩ đến đây, ánh mắt của Thôi Bạch Ngọc nóng rực lên.

Nhưng làm sao để truyền tin tức đi…

Đây là một vấn đề khó khăn, bây giờ bốn người họ đang ở trong phủ thành chủ và có thể tận hưởng một số tự do. Nhưng cũng không có tự do rời khỏi phủ thành chủ chứ đừng nói là rời thành Lương Châu.

Đêm dần khuya, Thôi Bạch Ngọc vẫn suy nghĩ chuyện này, khó mà chìm vào giấc ngủ, ba nha hoàn bên cạnh đã ngủ say.

Đang lúc này, bỗng nhiên bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Trong lòng Thôi Bạch Ngọc cả kinh, thất thanh hỏi: “Ai?”

Ba nha hoàn cũng xoay người ngồi dậy, lộ ra bộ dáng cảnh giác. Thì ra ba người này cũng không có ngủ say, mà tùy thời liền có thể duy trì sự cảnh giác.

“Quận chúa, là ta?”

Thôi Bạch Ngọc ngẩn người, đem cửa sổ đẩy hé ra một nữa. Một đạo hắc ảnh nhảy từ cửa sổ vào. Quỳ gối liền bái: “Thuộc hạ tới chậm, quận chúa chịu khổ.”

Người tới không ai khác chính là Ca Thư Ly. Thôi Bạch Ngọc vui mừng quá đỗi, không ngờ tới Ca Thư Ly có thể xuất hiện ở nơi này.

“Sao ngươi lại xuất hiện ở đây?”

Lúc Lương Châu thành bị phá, trong thành rối bời một mảnh. Cũng không có ai chú ý đến Ca Thư Ly bị thụ thương, hắn vì tránh né lùng bắt mà trốn vào một miệng giếng khô. Đợi nhiều ngày như vậy, đến khi mọi chuyện êm xuống, mới dám lộ đầu ra.

Ca Thư Ly kể lại chuyện của mình, sau đó nói: “Phòng vệ của phủ thành chủ cực kỳ lỏng lẻo, thuộc hạ đã điều tra mấy ngày, tối nay mới một mực trèo vào, trên đường cũng không đụng phải ai.”

Nhìn bộ dáng của Thư Ca Ly, đúng là chật vật không chịu nổi. Toàn thân nước bùn, trên thân tản ra hôi thối, bây giờ là mùa hạ, lại phải chui xuống miệng giếng để tránh né mấy ngày, đây đích thật là ủy khuất hắn.

“Quận chúa, tên ác tặc kia không khi dễ người đúng không?” Ca Thư Ly cất đoản đao: “Bây giờ thuộc hạ hộ tống quận chúa rời khỏi đây, chạy xa hang ổ của ma quỷ.”

Thôi Bạch Ngọc lắc đầu, nói: “Ngươi mang theo chúng ta, sợ không thể chạy ra khỏi thành, cứ cho là thoát được phủ thành chủ nhưng chưa chắc thoát khỏi Lương Châu thành.”

“Vậy phải làm thế nào cho phải.” Ca Thư Ly hít một tiếng: “Thuộc hạ không đành lòng để quận chúa ở nơi này chịu khổ.”

Thôi Bạch Ngọc trong lòng hơi động, nói: “Ngươi tới rất đúng lúc, ta vừa vặn có chuyện muốn ngươi đi làm. Ngươi trong đêm nay phải đi ra khỏi thành, đến Kim Thành, dựa vào danh nghĩa của ta, thuyết phục bọn hắn tiến đánh Lương Châu thành.”

“Vâng.” Ca Thư Ly đáp ứng một tiếng, mắt nhìn Thôi Bạch Ngọc đến mức không nỡ dời ánh mắt, nói: “Thuộc hạ chỉ là lo nghĩ quận chúa, ở đây chịu khổ cực.”

Ca Thư Ly liều chết đến cứu, cũng không đơn thuần là vì một lời trung thành. Hắn phụ trách an toàn cho Thôi Bạch Ngọc, đối mặt với một ngươi nương như vậy, tình cảm sớm đã đâm vào chỗ sâu. Bây giờ đúng lúc Thôi Bạch Ngọc gặp đại nạn, hắn khó tránh khỏi có tâm tư khác.