Chương 897: Không Chịu Thua
Thôi Bạch Ngọc rất chán ghét ánh mắt như vậy, nếu là trước kia, Ca Thư Ly dám dùng ánh mắt này nhìn nàng, thì chính là tội chết chặt đầu. Nhưng lúc này không giống ngày xưa, bây giờ là thời điểm cần Ca Thư Ly, nàng cũng không tiện phát tác.
“Ca Thư Tướng quân nhanh chóng đi đi, an toàn quan trọng, ngày tháng sau đó còn rất dài.”
Ca Thư Ly lập tức lên tinh thần, hai tay ôm quyền: “Quận chúa yên tâm, thuộc hạ cho dù chết, cũng phải cứu quận chúa.”
Nói xong, nhảy cửa sổ rời đi, biến mất ở trong màn đêm.
Chờ hắn rời đi, nụ cười trên mặt của Thôi Bạch Ngọc mới dần dần biến mất. Nàng không am hiểu chuyện dây dưa với nam nhân, mà ngược lại càng vô cùng khinh thường.
Nhưng địa thế còn mạnh hơn người, luân lạc tới cục diện này, chính mình không thể không lợi dụng mỹ mạo của mình để thu phục nhân tâm.
Chỉ mong, Ca Thư Ly có thể hoàn thành nhiệm vụ, dẫn đại quân tới, một trận chiến lấy lại Lương Châu thành. Như thế, cũng không uổng ngươing chính mình nằm gai nếm mật, chịu nhục.
Chuyện này vô luận có thể thành ngươing hay không, dù sao cũng là một hy vọng, để cho Thôi Bạch Ngọc đang sống trong dầu sôi nước bỏng có được chút hy vọng. Đến buổi sáng ngày tiếp theo, sắc mặt của Thôi Bạch Ngọc cũng hồng hào hơn, lộ ra mấy phần tinh thần.
Đến trưa, Trình Đại Lôi sai người gọi bốn chủ tử bọn họ đi qua đây.
Trình Đại Lôi bưng một hộp thức ăn, đặt trước mặt bọn họ, bản thân thì vừa lật sách vừa nói: “Ầy, thủ hạ vừa đưa tới đồ chơi hiếm có, ta cũng không nỡ một mình hưởng dụng, trước tiên liền cho bốn người các ngươi nếm thử.”
Thôi Bạch Ngọc không hiểu ra sao, hai tay đem hộp cơm mở ra, chỉ mới liếc mắt, cả người liền bị doạ sợ đến chết khiếp.
Trong hộp cơm là cái đầu người thật lớn của Ca Thư Ly.
Ca Thư Ly này đúng là xem thường Trình Đại Lôi. Phòng thủ của phủ thành chủ đúng là lỏng lẻo nhưng đây là bởi vì trong phủ có một Trình Đại Lôi là cao thủ tuyệt thế, nếu như tên trộm nào ngu ngốc xông vào, vậy chỉ có thể coi như hắn ta xui xẻo. Ngay cả Phiền Lê Hoa ở hậu viện cũng là cao thủ đỉnh cấp, người trong giang hồ không cần phải sợ ai.
Cho nên phủ thành chủ căn bản không cần vệ binh, bởi vì hoàn toàn không cần đến.
Nhưng phòng thủ của phủ thành chủ không đủ, cũng không có nghĩa phòng thủ của Lương Châu thành không đủ. Bên cạnh Trình Đại Lôi có ba nhà thế lực, hắn sao dám lơ là bất cẩn, quân coi giữ cũng là những người tinh tuệ nhất trong quân ngũ.
Ca Thư Ly quá nôn nóng, hắn không chờ hừng đông mới ra thành mà ngay trong đêm liền sờ soạn muốn đi ra ngoài. Kết quả bị quân coi giữ bắt được, cuối cùng mới có kết cục như vậy.
“Đúng là nam nhân tốt.” Trình Đại Lôi nhìn sắc mặt tái nhợt của Thôi Bạch Ngọc, nói: “Hắn đả thương mấy thủ hạ của ta, những cuối cùng vẫn bại, chính đại tướng của ta đã lấy mạng hắn. Nếu hắn chịu đầu hàng, thì vốn ta cũng định để cho hắn sống sót. Nhưng đối với một nam nhân như vậy, có lẽ chết đi mời xem như đạt được ước muốn.”
Thôi Bạch Ngọc im lặng, đầu của Ca Thư Ly đã mang đến cho nàng một đả kích rất lớn. Thật ra nàng cũng không có bao nhiên hảo cảm với Ca Thư Ly, nhưng hiện tại cũng khó tránh khỏi có chút thương cảm.
“Người đâu.” Trình Đại Lôi vỗ vỗ tay, lệnh bọn thủ hạ đem đầu của Ca Thư Ly đi: “Cầm xuống đi hậu táng, chớ bôi nhọ hảo hán trung nghĩa như thế này.”
Tiếp đó, ánh mắt của Trình Đại Lôi rơi vào trên thân Thôi Bạch Ngọc, cẩn thận chu đáo mà ngắm nhìn mỹ nhân.
Thôi Bạch Ngọc cũng không phải đồ ngốc, biết rõ dụng ý của Trình Đại Lôi. Bên nặng bên nhẹ, thì điều Trình Đại Lôi muốn nói chỉ có một câu: Ngươi sao không đi chết đi?
Nếu như Thôi Bạch Ngọc có dũng khí chết một cách khẳng khái, Trình Đại Lôi cũng bớt đi rất nhiều phiền phức. Một mỹ nhân như vậy, bản thân Trình Đại Lôi cũng thiếu dũng khí. Trừ cái đó ra, Trình Đại Lôi thật sự không biết làm thế nào cho phải.
Chỉ là tạp dịch gánh nước bửa củi, Trình Đại Lôi lại không thiếu những người hầu, chẳng lẽ cứ để vẻ đẹp này, mỗi ngày lượn lờ ở trước mắt? Nhêu vậy thật sự khiến Trình Đại Lôi tâm loạn như ma, quấy nhiễu không để cho hắn được yên tĩnh.
Đến nỗi Thôi Bạch Ngọc tâm tư mưu đồ bất chính, trong lòng Trình Đại Lôi cũng không phải quá để tâm. Nhưng ngược lại, nàng cũng không dậy được chút gợn sóng nào. Về phần còn lại, Trình Đại Lôi thật sự không biết nàng còn có thể làm cái gì.
Trình Đại Lôi ho nhẹ một tiếng nói: “Nói thật với ngươi, mấy ngày nay không chỉ có một người tới tìm ta để ngỏ ý với ngươi nương, nhưng tất cả đều bị ta từ chối. Về phần Tướng phủ bên kia, ta nghĩ ngươi cũng đừng huyễn tưởng nữa, Tướng phủ cho tới bây giờ không có bất kỳ bày tỏ gì, hẳn là đã từ bỏ ngươi. Hoặc nói một cách khác, ngoại trừ chỗ này của ta, thiên hạ dù lớn nhưng lại không có địa bàn của ngươi.”
Cơ thể của Thôi Bạch Ngọc run lên, nàng đương nhiên hiểu ý của Trình Đại Lôi, từ khi Lương Châu thành bị phá, chính mình liền thua. Chỉ bất quá, là nàng một mực bướng bỉnh không chịu nhận thua mà thôi.
“Ngươi không cam tâm, cái này có thể hiểu, còn tiểu tâm tư của mình, ta cũng hiểu.” Trình Đại Lôi tiếp tục nói: “Nhưng ta muốn nói rõ, bên trong đế quốc, ngươi không phải là người duy nhất có số phận như vậy, hơn nữa càng không phải là người cuối cùng. Ngươi ủy khuất, ngươi không vui, những thứ này cũng có thể hiểu. Nhưng ủy khuất cùng không vui của ngươi thì không có gì khác so với những người bên ngoài kia. Ngươi là hòn ngọc quý trên tay Thôi Tương, tuổi còn trẻ đã trở thành quận chúa của đế quốc, trí tuệ vô song, mỹ mạo khuynh thành, nhưng những vật này cũng không đáng giá bao nhiêu lượng bạc.”
Trình Đại Lôi một lời một câu, âm thanh cũng không nặng, nhưng lại có lực gõ vào tâm của Thôi Bạch Ngọc. Mấy ngày này ở trong phủ thành chủ, nàng cũng nghe phong thanh về tin tức ở bên ngoài, nghe nói có một vị phu nhân thái thái nào đó trước đây, bị tướng quân thu vào phòng, bắt đầu muốn sống muốn chết, nhưng về sau cũng phải lau khô nước mắt mà sống tiếp. Thân ở loạn thế, ranh giới của đạo đức cũng dần dần bị đè ép xuống.