Chương 898: Chứng Minh Giá Trị
Đến thời khắc này, Thôi Bạch Ngọc không thể không thừa nhận, Trình Đại Lôi đối xử với mình không tệ.
“Thôi Bạch Ngọc, có mấy lời ta đã nói với ngươi, bây giờ ta không ngại lại nói thêm một lần.” Trình Đại Lôi bắt đầu gọi thẳng tên: “Nếu như ngươi nghĩ sống một cách có thể diện, tốt nhất là mau chứng minh giá trị của mình. Nếu để ta biết giá trị của ngươi chỉ có mỹ mạo, như vậy, ta cũng chỉ có thể lợi dụng mỹ mạo của ngươi. Giả sử đưa ngươi cho một chư hầu khác, dù sao cũng được xem là nhan sắc khuynh thành, đổi một tòa thành trì thì có chút xa vời, nhưng ít nhất cũng sẽ đổi được mấy xe lương thực.”
Thôi Bạch Ngọc hiểu ý tứ của Trình Đại Lôi, hắn đây là muốn mình quy thuận. Cái này cũng đại biểu chính mình từ bỏ thân phận khi xưa, phản bội gia tộc. Đương nhiên, tất cả biểu hiện đã chứng minh, gia tộc cũng lựa chọn từ bỏ mình.
“Dĩ nhiên, đây là một lựa chọn không dễ dàng. Bản đương gia cho ngươi một chút thời gian, ba ngày sau, ngươi có thể lựa chọn làm việc trong thư phòng, hoặc là phòng ngủ của ta.”
Nói xong, Trình Đại Lôi phất phất tay, để cho người đưa Thôi Bạch Ngọc rời đi. Chuyện mà hắn cần xử lý còn rất nhiều, không cần thiết phải phí thời gian trên người Thôi Bạch Ngọc.
“Ta đáp ứng ngươi.” Thôi Bạch Ngọc mở miệng: “Không cần ba ngày, ta bây giờ liền có thể đáp ứng ngươi, thân này nguyện vì Trình đương gia làm việc.”
Nói xong, quỳ gối xuống, rất cung kính thi lễ với Trình Đại Lôi.
Trình Đại Lôi hơi ngẩn người, trong miệng vô thức thở dài: “Biết thức thời không thua gì đấng mày râu.”
Phản bội cũng không tính là chuyện hiếm trong thế đạo này, nhưng đối với gia tộc đã nuôi nấng mình, nàng nói phản bội liền phản bội, e rằng ngay cả nam nhân cũng không lanh lẹ như vậy, hoặc ít nhiều đám người đó cũng sẽ nhắc đến hai chữ chính nghĩa.
Thấy Thôi Bạch Ngọc quỳ xuống, ba nha hoàn cũng không thể làm gì mà quỳ xuống cung kính Trình Đại Lôi. Ba người bọn họ là tử trung của Thôi Bạch Ngọc, dĩ nhiên phải đi theo Thôi Bạch Ngọc.
Trình Đại Lôi khoát khoát tay: “Đứng lên mà nói, nếu đã chọn làm việc thì liền lập tức làm việc, để ta xem bản lĩnh của ngươi như thế nào, liệu có đủ tư cách làm việc cho Bản đương gia hay không?”
Thôi Bạch Ngọc đứng dậy đi tới gần bàn, cầm lấy tài liệu mà Trình Đại Lôi đang xem. Lựa chọn này đối với nàng đương nhiên không dễ chịu chút nào, nhưng Trình Đại Lôi nói đúng, nàng không còn lựa chọn nào khác. Xét cho cùng, sự lựa chọn này còn có thể diện hơn là làm đồ chơi trên giường cho nam nhân.
Đầu tiên phải sống sót, sau đó nghĩ làm sao có thể sống tốt hơn, đây là suy nghĩ trước mắt của Trình Đại Lôi. Về phần những thứ khác, nàng sẽ từ từ nhặt lại mặt mũi mới có thể nói tiếp.
Trình Đại Lôi ngắm nhìn vị mỹ nhân này, nói: “Ngươi am hiểu cái gì, thương nghiệp, thuỷ lợi nông nghiệp, hay là nhân viên hộ khẩu...... Bản đương gia sẽ xem tài năng của người rồi phân phó.”
Thôi Bạch Ngọc ngẩng đầu, trong môi đỏ phun ra hai chữ: “Quân sự.”
Khẩu khí này cũng không nhỏ, bây giờ khoảng cách của nàng rất gần Trình Đại Lôi, càng có thể ngửi được dị hương trên người nàng. Trình Đại Lôi chỉ cảm thấy tơ tình kéo dài, suýt nữa có chút cầm giữ không được.
“Ầy, cái này cũng không cần làm phiền ngươi, bản đương gia là thiên tài lãnh binh đánh giặc.” Trình Đại Lôi nói : “Về sau, ngươi cứ làm trợ thủ cho Bản đương gia. Mặt khác, ta cảm thấy ngươi vẫn nên đeo hắc sa che mặt, về sau không cần dựa vào ta gần như vậy.”
Thôi Bạch Ngọc lạnh nhạt như băng, nhìn không ra trong lòng đang suy nghĩ gì. Nàng nhìn chằm chằm tài liệu trong tay, nhưng cũng hiểu được Trình Đại Lôi muốn nói gì.
…..
Thu thuế.
Có hai chuyện quan trọng nhất khi khai sơn mở tủ, đó là nhân khẩu và lương thực. Không có lương thực liền nuôi không nổi binh, không có binh cũng không cách nào bảo hộ lương thực.
Trước hết phải cân bằng được hai thứ này, sau đó mới có thể suy nghĩ đến chuyện làm cách nào thu được binh khí sắc nhọn hơn, ngựa ưu tú hơn. Chuyện khác cũng có thể chậm rãi phát triển tới.
Có thể nói Trình Đại Lôi chiếm được Lương Châu thành mà không tốn chút sức nào, mà Lương Châu cũng không bị chiến tranh tàn phá. Do đó, sau những hỗn loạn ban đầu, thành trì bắt đầu chậm rãi khôi phục, bây giờ đã dần dần bước vào quỹ đạo.
Kỳ thật sau khi chiếm được một tòa thành trì, thì có rất nhiều chuyện phải làm. Những phú thân nhà giàu trong thành lúc nào cũng muốn cống hiến ra một chút tài vật, còn đối với tiểu dân trong thành thì phải trấn an, ngoài cái đó ra còn phải duy trì được sinh hoạt bình thường của thành trì.
Gần đây, có không ít nhà giàu cầu kiến Trình Đại Lôi, mục đích là tạo mối quan hệ tốt với thành chủ tân nhiệm và có chỗ đứng vững chắc sau một hồi thanh tẩy. Vì đạt được mục đích này, bọn hắn không tiếc dâng lên của cải và nữ nhân.
Đối với nhóm người này, Trình Đại Lôi căn bản lười gặp mặt. Hết thảy đều giao cho Lưu Bi xử lý, Lưu Bi nhìn qua liêm khiết thanh bạch, đối với tiền tài cùng nữ nhân cũng không có nhiều hứng thú, cho nên Trình Đại Lôi có thể yên tâm khi giao cho hắn.
Trình Đại Lôi hiện đang suy nghĩ về việc làm thế nào để moi chút lương thực từ những hộ gia đình giàu có. Phải căn cứ vào tình huống cụ thể của từng nhà, moi ít thì quá đáng tiếc mà moi nhiều thì khó tránh khỏi bọn họ sẽ chó cùng rứt giậu. Trình Đại Lôi là đang suy nghĩ về chừng mực trong chuyện này.
Thôi Bạch Ngọc bắt đầu hỗ trợ Trình Đại Lôi hoàn thành việc này, Lương Châu thành còn có một nhóm nhà giàu, những tài liệu liên quan với bọn họ đều được điều tra và báo cáo rõ ràng. Từng nhà có bao nhiêu đồng ruộng, bao nhiêu cửa hàng...... Thông qua những thứ này tính toán ra bọn hắn có bao nhiêu gia sản.
Liên quan tới việc này, Thôi Bạch Ngọc hoàn toàn có thể gánh vác. Nàng cũng là lần đầu tiên tiếp xúc với những tài liệu này, nhưng không bao lâu liền có thể suy tính ra. Ba nha hoàn nhìn thấy tiểu thư đã làm việc thì cũng không có cách nào ngoài việc ở bên cạnh phối hợp.
Những chuyện này các nàng đã làm quen, cho nên rất nhanh liền có thể tiếp nhận công tác của Trình Đại Lôi. Trình Đại Lôi tạm trút bỏ được nhiều áp lực, trong lòng suy nghĩ, bản thân có lẽ sớm nên có trợ thủ.
Chữ của hắn rất xấu, mặc dù mạo danh giật mấy thiên thơ, nhưng hành văn lại chẳng ra làm sao. Dạng viết thư lui tới như thế này, cần phải có người hỗ trợ. Những chuyện này, Thôi Bạch Ngọc đương nhiên có thể gánh vác, mặt khác đầu óc của nàng cũng có thể dùng, giúp Trình Đại Lôi bớt đi không ít khí lực.