Chương 899: Phạm Quân Lệnh

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 899: Phạm Quân Lệnh

Trình Đại Lôi chờ đợi một hồi, cảm giác không còn chuyện để làm. Hắn đứng lên, nói: “Các ngươi ở đây làm việc, ta đi dạo xung quanh.”

Nói xong, Trình Đại Lôi liền rời đi dưới vẻ mặt không thể tin được của Tiểu Lộc. Nàng ta nhìn trái nhìn phải, trong thư phòng đích xác cũng chỉ còn lại có bốn người bọn họ.

“Tiểu thư, hắn thật sự tín nhiệm chúng ta như vậy sao?” Tiểu Lộc hỏi.

“Tín nhiệm?” Thôi Bạch Ngọc lạnh lùng nói: “Ngay cả viện này, chúng ta còn không ra được, coi như biết nhiều bí mật hơn nữa thì có lợi ích gì, hắn không phải tín nhiệm chúng ta, mà là biết rõ chúng ta không thể làm được gì.”

Nói tới đây, Thôi Bạch Ngọc thở dài. Chính mình dùng loại giọng điệu này để nói chuyện, không duyên cớ lộ ra vẻ nực cười. Tất nhiên đã đáp ứng quy thuận, nhất định phải chứng minh giá trị của mình, coi như nàng muốn làm hỏng chuyện của Trình Đại Lôi thì bây giờ căn bản không phải cơ hội.

Tuy nhiên, sự tín nhiệm của Trình Đại Lôi thật sự có chút quá đáng. Trong thư phòng có rất nhiều tài liệu quan trọng, tính ra cũng là cơ mật của Trình Đại Lôi, nhưng Trình Đại Lôi lại để mình trong phòng, mình muốn xem thì lúc nào cũng có thể xem được.

Vốn dĩ nàng còn nghĩ đây có phải là Trình Đại Lôi đang thăm dò hay không, nhưng nghĩ tới việc Trình Đại Lôi liên tục bị ám sát lại vẫn có thể dễ dàng tha thứ, vậy thì cái gọi là cơ mật cũng không tính là gì.

Thông qua những tài liệu này, Thôi Bạch Ngọc có thể hiểu được nhiều thông tin của Trình Đại Lôi, càng sem càng cảm thấy chấn kinh. Đầu tiên, trong các lộ chư hầu, Trình Đại Lôi là người thích sử dụng thuốc nổ nhất. Không phải các chư hầu khác không có thuốc nổ mà là người si mê sử dụng thì Trình Đại Lôi phải được xếp ở vị trí đầu tiên.

Sau đó là ngựa, Trình Đại Lôi nắm giữ số ngựa, trên thực tế, một thớt chiến mã thuần thục tại đế quốc tuyệt đối là giá trên trời, ngựa rất dễ bị hao tổn, muốn dưỡng ra một đội kỵ binh thì phải tốn rất nhiều tài lực để chèo chống. Nhưng rõ ràng, đây không phải vấn đề mà Trình Đại Lôi phải suy nghĩ.

Trừ cái đó ra, trong tay Trình Đại Lôi còn có rất nhiều võ tướng tinh hãn. Quan Ngư, Triệu Tử Long, Trương Phì, Tần Man, bọn người này là một đấu một vạn. Rất nhiều chư hầu cầu một... mà... không thể (…này là của tác nhé), nhưng những người này đối với Trình Đại Lôi lại trung thành tuyệt đối, không cần tiền bạc mà chỉ cần mệnh lệnh của hắn liền có thể xuất hiện.

Vốn nghĩ có thể đi vào cơ mật của Trình Đại Lôi, sau đó sẽ hiểu được người này. Thế nhưng càng hiểu rõ hắn, liền càng ngày càng hoang mang.

......

Sau khi Trình Đại Lôi rời khỏi thư phòng, hít sâu một hơi, mới xem như giải tỏa được áp lực trên người. Ở cùng với dạng mỹ nhân như Thôi Bạch Ngọc, thật là đúng là loại giày vò không tầm thường.

Hắn đi dạo một vòng trong phủ thành chủ, phát hiện cũng không có chuyện để làm, lại càng không có hứng thú đi nghe thổi kéo đàn hát. Cho nên Trình Đại Lôi dứt khoát đi tìm Tô Anh, vun đắp quan hệ của hai người.

Tô Anh đang tình toán sổ sách trong phòng thu chi, lúc Trình Đại Lôi đi vào, thánh nữ Olympina đang nói chuyện phiếm với Tô Anh. Nhìn thấy Trình Đại Lôi đi vào thì liền cáo từ rời đi,

Mắt thấy trên mặt Tô Anh có vẻ u sầu, Trình Đại Lôi đưa tay ra vuốt vuốt mi tâm của nàng, nói: “Bây giờ nhân thủ đã dần dần đủ, cũng không cần nàng vất vả như thế, nếu như cảm thấy mệt mỏi, liền nghỉ một chút.”

Tô Anh cười lắc đầu, nói: “Không làm việc chẳng lẽ ta chỉ mỗi ngày làm vườn cho cá ăn, suy nghĩ làm gì để huynh vui, đang yên đang lành lại bị dưỡng phế đi.”

“Nàng thích làm việc cũng tốt, chỉ là đừng quá mỏi mệt.” Trình Đại Lôi nói, “Thánh nữ tìm nàng có chuyện gì vậy, ngày thường cũng không thấy nàng ta hay lui tới?”

Tô Anh bĩu môi, nói: “Có một chuyện đang muốn cùng huynh thương lượng, ta nói, nhưng huynh không được tức giận.”

“Sao có thể, ta từ trước đến nay vẫn luôn tốt tình, nhất là đối với nàng, ta làm sao dám tức giận.”

Trình Đại Lôi chỉ cần hơi để ý một chút, liền có thể chiếm được niềm vui của Tô Anh. Tô Anh suy nghĩ một chút nói: “Người cầu không phải Lưu Bi, mà là Trương Phì, dưới trướng của Trương tướng quân có một tiểu tướng, tên là Tôn Tiểu Mao, cũng là người từ núi Thanh Ngưu Sơn tới. Sau khi vào thành, chọn trúng một cô nương, sau khi uống say liền gây chuyện hồ nháom làm hại cô nương kia. Ngày hôm đó, cô nương liền nhảy xuống giếng tự vẫn, mặc dù được cứu nhưng vẫn như cũ…”

Ba.

Trình Đại Lôi vỗ mạnh tay lên bàn, trong miệng tức giận hừ một tiếng, nói: “Lật trời sao, trong mắt còn có ta hay không.”

Tô Anh ngược lại cũng không sợ Trình Đại Lôi nổi giận, nàng nói: “Tôn Tiểu Mao cầu đến Trương Phì, Trương Phì cầu đến thánh nữ, thánh nữ liền cầu đến chỗ của ta, nhờ ta nói với huynh. Dù sao cũng là huynh đệ, lại đi theo huynh từ rất sớm, một đường từ núi Thanh Ngưu đến đây, hơn vạn dặm, trải qua vô số trận chiến lớn nhỏ, đều may mắn sống sót, cho nên tốt xấu gì cũng phải giữ lại mạng hắn.”

Trình Đại Lôi cắn răng, nắm chặt nắm đấm, nửa ngày đột nhiên thở thật dài một cái.

Binh dưới tay mình đúng là cần phải dạy dỗ lại.

Có rất nhiều người ở Cáp Mô thành, đối với Trình Đại Lôi thì thật ra có xa có gần. Bàn về gần thì có nhóm người thứ nhất đi ra từ núi Thanh Ngưu, quan hệ tự nhiên thân cận vì dù sao cũng là lăn lộn bò ra bên trong đống người chết. Sau đó người lại được tiếp tục thêm vào, quan hệ hơi xa chút, thậm chí có người, Trình Đại Lôi còn chưa từng thấy mặt.

Thủ hạ có hơn 3 vạn tinh binh, ăn võ quan viên cũng không ít, rất nhiều người Trình Đại Lôi không quen biết. Nhưng hết lần này tới lần khác, tên Tôn Tiểu Mao này, Trình Đại Lôi thật sự có quen biết.

Tuổi còn rất trẻ, lúc đi theo Trình Đại Lôi cũng chỉ mười bảy mười tám tuổi, trải qua mấy năm nay xem như đã thành người trưởng thành. Tổ truyền của hắn là sơn tặc, phụ mẫu gia gia cũng là sơn tặc, cha thì chết trong trận chiến với Nhung tộc trên núi Thanh Ngưu.

Trình Đại Lôi nắm chắc quả đấm rồi chậm rãi buông ra, sau đó thở thật dài, trong lòng mới bắt đầu cảm thấy chuyện này khó có thể xử lý.

Trẻ tuổi nóng tính, liều mạng đánh trận, lại chơi chết nữ nhân sau khi phá thành thì cũng không phải chuyện gì quá lớn. Nhưng hắn không tuân theo quân lệnh của Trình Đại Lôi, quấy rối nữ quyến, nhất định phải trảm.

Giết hắn cũng có chỗ tốt, để cho bách tính của Lương Châu thành xem, bản đương gia ngôn xuất pháp tùy, yêu dân như con. Như thế, có thể thu được nhân tâm.