Chương 900: Khó Xử
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, Trình Đại Lôi cảm thấy chuyện này không đáng để làm như vậy, dưới tay hắn đa số là sơn tặc, dân liều mạng cùng đường mạt lộ. Mặc dù Trình Đại Lôi sẽ trị quân nghiêm ngặt, giáo huấn kỷ luật nghiêm minh cho bọn hắn. Nhưng trên phương diện đạo đức, thì thật sự rất khó yêu cầu bọn hắn phải làm được.
Dù sao, sau khi phá thành, ngay cả Trình Đại Lôi cũng đã chiếm được dạng mỹ nhân không tì vết như Thôi Bạch Ngọc. Đám người Trương Phì cũng đều có nữ nhân của riêng mình. Còn dạng tiểu binh như Tôn Tiểu Mao, thì đương nhiên không có phần của hắn, nhưng cũng không thể chỉ cho Quan Quyền phóng hỏa, không cho Dân Chúng thắp đèn.
Chọn giết hắn, đổi lấy nhân tâm. Hay là buông tha cho hắn coi như vì phụ thân đã chết của hắn.
Trình Đại Lôi bỗng nhiên cảm giác khó xử, hắn cũng không phải Thánh Nhân, có ý chí giúp đỡ thiên hạ. Bản thân thiện ác kỳ thực cũng rất mơ hồ, không giết hắn, thì sao có thể phục chúng, làm sao có thể trấn an bách tính Lương Châu.
Trình Đại Lôi thở dài một tiếng, đột nhiên phát giác chính mình cũng biến thành kiêu hùng, bị buộc phải chọn giữa nhân tâm cùng tình nghĩa.
Tô Anh đưa tay ra, vuốt lông mày đang nhíu chặt của hắn, nói: “Rất khó xử lý?”
Trình Đại Lôi cười khổ một tiếng, khẽ gật đầu một cái.
“Ta có một biện pháp, không biết có nên nói hay không.” Tô Anh.
Trình Đại Lôi tằng hắng một cái: “Ở đây lại không có người ngoài, ta và nàng cũng không tính là người ngoài, vậy có gì mà không thể nói.”
Tô Anh chậm rãi đáp: “Nếu như huynh cảm thấy khó làm, vậy cứ coi như giả vờ không biết chuyện này, để cho Ngô Dụng đi xử lý tên kia, như thế cũng không làm tổn hại tình cảm huynh đệ của các huynh.”
Trình Đại Lôi nắm chặt cổ tay Tô Anh, nói: “Ta chỉ là chưa nghĩ ra nên làm thế nào, muốn giết, hoặc không giết. Nhưng nếu như ta quyết định muốn giết, vậy việc này nhất định không thể để người khác làm thay ta.”
Tô Anh nhếch môi dưới, vỗ vỗ mu bàn tay của Trình Đại Lôi, nói: “Là ta nói sai.”
Vấn đề khó xử của Trình Đại Lôi không phải là nghĩ nên giải quyết tên này như thế nào, mà là hắn đang suy nghĩ tới một chuyện. Lần này Tôn Tiểu Mao phạm sai lầm có thể giết, nhưng nếu như phạm sai lầm lại chính là những người như Cao Phi Hổ, Cao Phi Báo hoặc Từ Thần Cơ thì sao. Đám người này bình thường xử sự làm người cũng không phải người tốt lành gì, buồn bực làm ra chuyện xấu cũng không phải hiếm có. Đến lúc đó chính mình còn cam lòng giết không.....
Bọn hắn rất quan trọng với mình, là mối quan hệ cùng sống cùng chết. Nhưng nữ nhân bị hại kia cũng là sự tồn tại quan trọng đối gia đình nàng.
Binh tướng trong tay Trình Đại Lôi tuy mạnh nhưng thật sự không phải hạng người lương thiện. Chuyện của Tôn Tiểu Mao có thể từ từ xử lý nhưng vấn đề tố chất của binh lính thì phải ra tay giải quyết ngay.
Trình Đại Lôi quơ lấy bút trên bàn, trọng trọng viết xuống hai chữ.
Luyện binh.
Bút tẩu long xà, vẫn như cũ chữ như gà bới, nhưng Tô Anh lại nhìn ra được sát khí trên đó.
Bên ngoài có người bẩm báo, Ngô Dụng cầu kiến. Thủ hạ văn võ của Trình Đại Lôi, đều không thể tự tiện vào hậu viện của phủ thành chủ, đây mới là nguyên nhân Trương Phì quanh co nhiều lần mới nhờ tới thánh nữ.
Trình Đại Lôi gặp Ngô Dụng trong thư phòng, kẻ này mười phần chật vật, tóc tai bù xù, trên mặt mang vệt máu ứ đọng.
“Chuyện gì, sao lại thành bộ dáng như vậy?” Trình Đại Lôi tâm tình vốn không tốt, cho nên vẻ mặt cũng rất khó chịu.
“Cái kia...... Trương tướng quân muốn đem Tôn Tiểu Mao đi, ta cãi vã với hắn hai câu, hắn liền đánh ta thành bộ dạng này.
“Cái gì?” Trình Đại Lôi mí mắt trực nhảy, khuôn mặt bình tĩnh: “Mang ta đi xem.”
Trương Phì là muốn bảo đảm Tôn Tiểu Mao, Ngô Dụng là muốn giết. Bây giờ Tôn Tiểu Mao đang bị tạm giam trong đại lao phủ thành chủ. Trương Phì thì muốn nhốt hắn trong binh doanh của mình để bảo đảm. Nhưng người phụ trách là Ngô Dụng lại không chịu, cho nên đôi bên liền động thủ.
Trình Đại Lôi nổi giận đùng đùng lao tới đại lao, tâm tình thực sự hỏng bét tới cực điểm. Ngược lại cũng không bởi vì Trương Phì hồ nháo, mà là vì chuyện khác.
Thế lực của Cáp Mô thành càng lúc càng lớn, đã không sống kiểu nay đây mai đó như trước đây. Mà mâu thuẫn của võ tướng cùng quan văn lại ngày càng rõ ràng. Trương Phì dám làm như thế, chưa hẳn không cố ý tự cao, tại đại. Mà Ngô Dụng bị chật vật như vậy, cũng chưa hẳn là Trương Phì tạo thành, nói không chừng cố ý ăn mặc đáng thương chút để khơi dậy cơn giận trong lòng của mình.
Cũng là nhân tâm, cũng là tính toán, đều...... Mẹ nó chính là hỗn đản.
Khoảng cách giữa phủ thành chủ và đại lao cũng hông xa, Trình Đại Lôi đi chưa được mấy bước đã đến, vừa tới đã thấy đằng trước hỗn loạn như một nồi cháo.
Mấy võ tướng cùng mấy quan văn đang chửi nhau túi bụi.
“Lúc lão tử liều chết đánh giặc thì các ngươi ở nơi nào, không chết ở trong tay địch nhân, lại chết ở trong tay huynh đệ mình, đạo lý này ở đâu ra.”
Một đám kẻ lỗ mãng kêu to, cũng là hán tử huyết tính, giọng rất lớn, nhất là Trương Phì, càng là sát cơ hiển hách, uy phong bát diện.
Đột nhiên, tất cả thanh âm đều biến mất, trong hành lang trở nên mười phần yên tĩnh. Đã có người phát hiện Trình Đại Lôi đứng ở cửa ra vào, cúi thấp đầu run rẩy.
Ánh mắt của Trình Đại Lôi lạnh lùng đảo qua, lại nhẹ nhàng vỗ vỗ tay: “Thật là uy phong, sát khí, Trương tướng quân muốn ở chỗ này giết người sao?”
Trương Phì giật mình, nói: “Thuộc hạ không dám.”
Trình Đại Lôi đi qua đám người, ngồi xuống sau bàn làm việc. Nhìn cảnh tượng trong đại sảnh, tổng tài biết mình phạm sai lầm, cúi đầu im lặng. võ tướng tự hiểu phạm sai lầm, cúi đầu không nói. Quan văn lại tự cho là có chỗ dựa, ưỡn ngực ngẩng đầu, ngay cả khóe miệng của Ngô Dụng cũng nhếch lên nửa phần.
Trình Đại Lôi tay đã giơ lên, không biết nên hạ xuống như thế nào. Nếu là phạt quá nặng, liền dung dưỡng khí thể của quan văn, nếu như phạt quá nhẹ, lại để cho bọn người Trương Phì ngày càng vô pháp.
Tất cả đều phải suy nghĩ thật kỹ, phải có chừng mực đúng đắn.
Một loại cảm giác mệt mỏi từ đáy lòng xông tới, Trình Đại Lôi đưa cánh tau phải lên, vô lực quơ quơ nói: “Giải tán đi, tất cả đều giải tán đi.”
Nắm đấm giơ lên cao cao, nhẹ nhàng rơi xuống, bọn người Trương Phì hai mặt nhìn nhau, phát hiện Trình Đại Lôi không vui, liền thức thời lui ra phía sau.
Mấy người bên phía Ngô Dụng cũng không hiểu, chẳng lẽ Trình Đại Lôi kiêng kị thế lực võ tướng, cho nên không thể nói một câu nghiêm túc.
Chỉ có một mình Trình Đại Lôi ngồi trên ghế, người bên cạnh rất nhiều, nhưng hắn lại cảm thấy vô cùng cô độc.