Chương 901: Hai Chữ Cô Đơ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 901: Hai Chữ Cô Đơ

“Tôn Tiểu Mao ở nơi nào?” Trình Đại Lôi ngồi ở trên ghế, mở miệng hỏi

Ngô Dụng lấy lại tinh thần, khom người nói: “Vẫn bị nhốt trong đại lao.”

Trình Đại Lôi vươn người đứng dậy: “Dẫn ta đi gặp hắn.”

Ngô Dụng dẫn Trình Đại Lôi xuống đại lao, trong lao còn giam giữ một số người. Trong số đó là binh lính lợi dụng phá thành mà gây chuyện, tội của bọn họ cũng không nặng, chưa đến mức chết, cho nên tạm thời bị nhốt trong đại lao. Ngoài ra cũng có một số binh lính và tướng lĩnh từ Lương Châu thành, bây giờ nhìn thấy Trình Đại Lôi đi vào, gan lớn mở miệng chửi thề.

Một đường đi vào, đi tới gian nhà tù phía trước. Bên trong giam giữ một người trẻ tuổi, mặt trắng không râu, nhìn bộ dáng lại có mấy phần thanh tú, hắn vừa nhìn thấy Trình Đại Lôi, liền lập tức quỳ xuống, lấy đầu đụng đất, nhất quyết không chịu đứng dậy.

Trình Đại Lôi đứng ở cách hàng rào lao, nhìn vào bên trong: “Ngẩng đầu nhìn ta.”

Lúc này, Tôn Tiểu Mao mới dám ngẩng đầu, nói: “Đại đương gia, thuộc hạ tội chết.”

Trình Đại Lôi không nói gì, tinh tế ngắm nghía diện mạo của hắn. Bất quá chỉ hơn 20 tuổi, mặc dù là hung hãn phu trong chiến trường, nhưng trong ánh mắt còn mang theo vài phần ngây thơ. Lửa giận bốc hỏa, tưởng sống tốt mấy năm, hao hết một thân huyết nhục mới chịu bỏ qua.

“Tôn Tiểu Mao, ngươi sợ chết sao?”

Tôn Tiểu Mao kiên định lắc đầu, không nói một lời.

Trình Đại Lôi vươn người đứng dậy, cất bước rời đi, không còn quay đầu lại.

Đi thẳng ra nhà tù, bên ngoài trời nắng gắt, Trình Đại Lôi thở ra một hơi dài.

“Đại đương gia, chúng ta nên xử trí Tôn Tiểu Mao như thế nào.”

“Buổi trưa ba ngày sau, trảm.”

Đứng ở bên ngoài nhà giam, Trình Đại Lôi mới nói một câu này, không cần bao nhiêu thời gian liền có thể truyền khắp toàn thành, đầu đường cuối ngõ đều đang nghị luận chuyện này.

Thậm chí, ngay cả Thôi Bạch Ngọc không bước chân ra khỏi thành phủ cũng nghe được chuyện này.

“Tiểu thư, họ Trình…Đại đương gia thật sự sẽ chém người kia sao?” Tiểu Lộc đang bận rộn trong phòng, lại nhìn trái nhìn nhìn phải không thấy ai mới thấp giọng hỏi.

“Giết một người răn trăm người, thu hẹp nhân tâm, có cái gì mà ngạc nhiên.” Thôi Bạch Ngọc thản nhiên nói. Xuất thân tại tướng phủ, loại chuyện này nàng cũng thấy chán ghét. Chớ nói một tiểu binh không có tiếng tăm gì, mà cho dù là huynh đệ ruột thịt cũng phải giết.

Đang lúc này, Trình Đại Lôi đi vào, 4 người đồng thời im miệng.

“Xử lý công việc như thế nào rồi?” Trình Đại Lôi sau khi ngồi xuống liền hỏi.

Thôi Bạch Ngọc đưa qua một phần tài liệu do mình chỉnh sửa, sau khi Trình Đại Lôi mở ra thì lập tức nhìn thấy những hàng chữ xinh đẹp cực nhỏ liền nhịn không được khen một tiếng.

Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, Thôi Bạch Ngọc có lẽ đã để mắt đến nó, nàng ta chia các hộ giàu có trong thành thành bốn hạng tùy theo mức độ giàu có của họ và lần lượt đặt ra các loại thuế. Tất nhiên, Trình Đại Lôi vẫn chưa thể hoàn toàn tin tưởng vào nàng, nhưng nàng ta thực sự xứng đáng với sự tán thưởng của Trình Đại Lôi vì mức độ hoàn thành công việc.

“Ngươi không hổ là Nữ Gia Cát.”

“Gia Cát là ai?” Thôi Bạch Ngọc nhíu mày hỏi.

Trình Đại Lôi bĩu môi, nói sang chuyện khác: “Tốt, không cần để ý đến mấy tiểu tiết này, dù sao cũng không quan trọng. Ngươi mau mau hoàn thành chuyện này, ngươi làm tốt, bản đương gia sẽ ghi nhớ trong lòng, sau này cũng không để ngươi ủy khuất.”

Thôi Bạch Ngọc trầm mặc gật gật đầu, ủy thân cho tặc thực sự khó có thể làm cho nàng vui vẻ. Tuy nhiên trong đường cùng, nàng cũng không có biện pháp gì, ít nhất, tình huống bây giờ không có nhiều khó khăn.

Đôi mắt của Trình Đại Lôi đảo quanh Thôi Bạch Ngọc, hiện tại nàng ta đã đeo hắc sa lên, điều này khiến Trình Đại Lôi bớt áp lực rất nhiều.

“Được rồi, ta có chuyện muốn thỉnh giáo Thôi cô nương.”

“Trình đương gia có chuyện cứ nói thẳng, hai chữ thỉnh giáo ta không dám nhận.”

Trình Đại Lôi hắng giọng một cái, nói: “Trong thành xảy ra chuyện gì, ta nghĩ ngươi cũng biết, ta muốn hỏi nếu là Thôi Tương đại nhân thì ông sẽ xử trí chuyện này như thế nào?”

Thôi Bạch Ngọc nhăn mày nghĩ nghĩ, nói: “Đầu tiên cũng phải xem là người nào, chuyện gì, nếu như là chuyện lần này thì sợ phụ thân đại nhân cũng sẽ làm giống như Trình đương gia.”

“Thì ra Thôi Tương cũng sẽ làm như vậy.” Trình Đại Lôi nhẹ nhàng gật đầu.

Trong lòng Thôi Bạch Ngọc hiểu rõ, Tôn Tiểu Mao vô thân vô cố trong quân ngũ, hắn là người phù hợp nhất để giết một răn trăm người, thu hoạch được nhân tâm thì tại sao không làm. Trình Đại Lôi cũng không cần suy nghĩ quá nhiều làm gì.

Trình Đại Lôi vẫy tay, Hương Châu đưa qua một ly trà thơm. Trình Đại Lôi tay nâng chén trà, nhưng không uống, suy tư hồi lâu nói: “Lệnh tôn...... Ông ta là người như thế nào?”

Thôi Bạch Ngọc khẽ giật mình: “Trình đương gia vì sao muốn hỏi cái này?”

“Tùy tiện tâm sự thôi, bỗng nhiên muốn biết một chút.”

Thôi Bạch Ngọc nghiêm túc nghĩ một hồi nói: “Từ lúc sinh ra tới giờ. Bạch Ngọc không thể nhìn thấy hai người, trong đó một người chính là gia phụ.”

“Còn người kia là ai?” Trình Đại Lôi nổi lên lòng hiếu kỳ.

“Người kia chính là Trình đương gia.”

Trình Đại Lôi sờ sờ mũi, nói: “Ta làm sao có thể so sánh với Thôi Tương, không đề cập tới ta, hãy nói về lệnh tôn, lão nhân gia là người từ đâu tới?”

Thôi Bạch Ngọc đấp: “Người ở bên ngoài đều nhìn thấy gia phụ chỉ là một lão nhân gia bình thường, có thể một đường đi đến hôm nay, một là chịu đi làm việc, hai là không chừa lại việc gì.”

Trình Đại Lôi gật gật đầu: “Dám làm người đi đầu, kiên trì bền bỉ, đích thật là người tố chất làm nên đại sự, còn những chuyện khác gì sao, lệnh tôn có bằng hữu gì không?”

Thôi Bạch Ngọc cười khổ lắc đầu: “Thiên hạ rộng lớn, ai có tư cách làm bạn với gia phụ.”

Trình Đại Lôi cũng không biết thầm nghĩ cái gì, thuận miệng nói: “Nếu vậy thì lệnh tôn chắc hẳn rất cô đơn.”

Một câu nói đã chạm vào tâm trí Thôi Bạch Ngọc, nàng cố gắng nhớ lại những hồi ức về phụ thân. Quả thực là một lão nhân gia bình thường, nhưng sẽ không có ai coi thường ông, mỗi một động tác của lão nhân đều ảnh hưởng đến khí số của đế quốc. Định cư ở một nơi yên lặng, nhưng có thể vạch ra chiến lược xa ngàn dặm.

Thôi Bạch Ngọc vẫn luôn rất sợ Thôi Tương, trong ấn tượng của nàng, Thôi Tương đại biểu cho trí tuệ, cường đại, trầm mặc. Nhưng không nghĩ tới, từ đầu tiên mà Trình Đại Lôi nói ra khi nghĩ về phụ thân lại là hai chữ cô đơn.