Chương 902: Tới Cầu Tình

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 902: Tới Cầu Tình

Sau khi thê tử của lão nhân gia mất sớm, ông cũng không đi bước nữa, trong nhà tuy có nhiều thê thiếp, lại có nữ nhân được các nơi hiếu kính. Thôi Bạch Ngọc kỳ thực chính là con thứ, nếu như không phải ỷ vào mỹ mạo cùng trí tuệ, thì địa vị trong nhà khẳng định không cao.

Phụ thân từng có rất nhiều nữ nhân, nhưng nếu ai có thể cùng ông tâm sự thì sợ một người cũng không có. Về phần nữ nhi, con cháu, lão nhân gia cũng bày mưu nghĩ kế, không thể để cho bất kỳ người nào phát triển an toàn.

Đối với con cháu của mình còn như vậy, huống chi là những thế gia quy thuận và Hoàng tộc Lý thị cao cao tại thượng.

Trong trí nhớ phụ thân một mực ngồi ở trong thư phòng mờ tối, biết nhìn người, tinh thông thao lược, khu lang nuốt hổ...... Những thứ này, phụ thân đều chơi rất thông thấu. Thiên hạ rộng lớn, những có lẽ sẽ không có ai biết lão nhân gia đang âm thầm suy nghĩ cái gì.

Nhưng nếu không nhờ một câu khẳng định của Trình Đại Lôi, thì Thôi Bạch Ngọc sợ là một đời một thế cũng sẽ không nghĩ đến. Lão nhân gia trí tuệ thông thái ngồi một mình trong thư phòng, thật sự có chút cô đơn.

Thôi Tương dưới một người, trên vạn vạn người, không có biết bao nhiêu người quỳ dưới chân ông. Một lão già như vậy, dĩ nhiên hưởng hết phú quý trên nhân gian. Thế nhưng niềm vui của người bình thường ngồi trong tửu lâu ở nông thôn, cùng lão bằng hữu khoác lác đánh rắm, thì sợ cả đời này ông cũng không hưởng thụ được.

“Đại đương gia, Trương tướng quân cầu kiến.” Có hạ nhân tới báo.

Trình Đại Lôi đang nói chuyện phiếm cùng Thôi Bạch ngọc, hắn phất phất tay: “Để hắn vào đây.”

“Bộ dáng của Trương tướng quân hình như…” Hạ nhân muốn nói lại thôi.

“Thế nào?” Trình Đại Lôi nhíu mày: “Không dám gặp người sao?”

Hạ nhân bất đắc dĩ, ra cửa thông báo, không bao lâu bên ngoài vang lên giọng nói oan oan của Trương Phì.

“Đại đương gia ở đâu, Đại đương gia ở chỗ nào?”

Một hán tử vai u thịt bắp cất bước đi vào thư phòng, nhìn thấy bộ dáng của gã, Trình Đại Lôi cũng sợ hết hồn. Sau một lúc lâu, hắn vừa tức giận lại vừa buồn cười.

Bốn chủ tứ Thôi Bạch Ngọc vội vàng nhắm mắt quay đầu sang một bên.

Trên lưng của Trương Phì găm theo một cành mận gai, sau đó đi tới liền trực tiếp quỳ xuống, ồm ồm nói: “Thuộc hạ có tội, xin Đại đương gia trách phạt.”

Trình Đại Lôi không thể làm gì thở dài: “Tới tới tới, đứng lên mà nói.”

“Đại đương gia không chịu trách phạt, thuộc hạ liền không dám đứng dậy.”

“Tốt.” Trình Đại Lôi sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn: “Ngươi ở trước mặt ta chơi thành bộ dạng này, nếu còn không chịu đứng lên, vậy ta cũng không muốn trách phạt.”

Trương Phì lúc này mới đứng dậy, thân đứng thẳng như cột điện mà nhìn về phía Trình Đại Lôi. Trình Đại Lôi quả nhiên là dở khóc dở cười, nói: “Ngươi cứ để bộ dạng như vậy mà đường đi tới đây.”

“Đúng vậy.”

“Là ai dạy ngươi làm như thế.”

“Là......” Trương Phì dừng một chút: “Là thuộc hạ tự mình biết tội, cố ý tìm Đại đương gia thỉnh tội.”

“Được rồi.” Trình Đại Lôi quát to một tiếng: “Mau nói sự thật, ngươi nghĩ bản đương gia là đồ ngốc sao?”

Trương Phì mặc dù hùng hổ hung dữ, nhưng lại thiếu khuyết về đầu óc. Tính cách của gã thật sự không phù hợp để ra vẻ, mà trò chịu đòn nhận tội này dĩ nhiên không phải do gã tự mình nghĩ ra, thậm chí còn không bao giờ nghĩ tới được.

Thấy Trình Đại Lôi giận dữ, Trương Phì không thể làm gì khác mà đành thừa nhận: “Là đại ca dạy ta làm .”

“Lưu Bi a Lưu Bi.” Trình Đại Lôi tay gõ mặt bàn, nhẹ nhàng hít một tiếng.

Thủ hạ của Trình Đại Lôi vẫn còn biết chuyện, nói không chừng Lưu Bi còn lôi kéo Trương Phì nói thêm vài câu, ngươi phạm vào sai lầm lớn, Đại đương gia không phạt ngươi, là đã cho người mặt mũi. Nhưng ngươi không thể được cho mặt mũi thì liền không biết xấu hổ, vẫn là ngoan ngoãn mau mau đi tìm Đại đương gia bồi tội, bày ra tư thái đủ thấp, nói không chừng liền có thể chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.

Trình Đại Lôi liếc nhìn Trương Phì, nói: “Gỡ ra đi, thật sự khó nhìn.”

“Đại đương gia, Tôn Tiểu Mao trừng phạt đúng tội, nhưng dù sao cũng là huynh đệ cùng một chỗ liều mạng. Vẫn mong Đại đương gia tha hắn một lần, Trương Phì nguyện tự hạ tam cấp, đổi một mạng cho hắn.”

Trình Đại Lôi lườm gã, trong lòng cũng hiểu rõ, thái độ này là giả, nhưng thay Tôn Tiểu Mao cầu tình là thực sự.

“Ta có thể cho phép ngươi tự hạ tam cấp.”

“Tạ Đại đương gia......” Trương Phì vui mừng, nhưng câu kế tiếp của Trình Đại Lôi lại khiến gã ngậm miệng.

“Tuy nhiên nếu làm như vậy thì có thể đổi lại thân thể trong sạch cho cô nương nhà người ta không?”

Trình Đại Lôi rời khỏi bàn làm việc, đi tới bên cạnh Trương Phì, gỡ cây mận gai từ trên trên lưng của gã xuống. Nhìn thấy sau lưng bị giày vò đến máu thịt be bét. Quả nhiên là hán tử làm bằng sắt, trên lưng có vết thương như thế nhưng vẫn còn có thể nói nói cười cười.

Trình Đại Lôi vẫy tay, ra lệnh tiểu Lộc đi lấy một cái áo choàng, choàng lên thân của Trương Phì.

“Đại đương gia, ta......”

Trình Đại Lôi vỗ vỗ bờ vai của hắn, nói: “Trương Tam ca à Trương Tam ca, huynh đệ chúng ta tại sao lại tụ chung một chỗ. Chính là vì không chịu được uất khí, cho nên mới kéo cờ nổi dậy, không phục vương pháp quản sao. Hôm này không giống hôm qua, chúng ta cũng không còn là đám tiểu tặc ở núi Thanh Ngưu nữa. Trong thiên hạ ngày nay, nói thế nào cũng có một phần của huynh đệ chúng ta, các nhà chư hầu kia dù chỉ vào mũi, chửi chúng ta là sơn tặc nhưng trong lòng bọn hắn ít nhiều cũng để ý đến thế lực này.”

“Có thể đi đến một bước hôm nay, chính là nhờ vào những huynh đệ đã chết, cũng nhờ vào công lao của ta, ngoài ra còn có một phần công lao thuộc về Trương Tam ca. Thế nhưng chúng ta bây giờ không bị người khi dễ, cũng không có nghĩa chúng ta xoay người liền đi khi dễ người khác. Sự thanh bạch của cô nương nhà người ta, không duyên cớ gặp phải tai họa, nếu như ngươi là cô nương đó, ngươi sẽ làm thế nào?”

Trương Phì trầm mặc không nói.

Thôi Bạch Ngọc lại nhíu mày, nhìn về phía Trình Đại Lôi. Người trong thiên hạ đều nói Trình Đại Lôi là tên ác tặc tội ác tày trời, nhưng thật sự không nghĩ người như hắn lại có thể nói ra một câu như vậy.

Trình Đại Lôi khoát tay một cái nói: “Tốt, đi thôi, đi thôi. Lời này của ta, tam ca nghe lọt thì tốt, nghe không vào cũng không sao. Dù sao đây là những lời từ tận đáy lòng của Trình mỗ. Ta biết hôm nay còn có rất nhiều người tới cầu tình, ta ở chỗ này chờ, để nói lại những lời này với bọn họ."