Chương 903: Nói Chuyện Đạo Lý

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 903: Nói Chuyện Đạo Lý

Trương Phì buồn bã rời đi, Trình Đại Lôi thở dài, loại cảm giác mệt mỏi lại dâng lên. Hắn ngồi sau bàn làm việc, một hơi uống cạn chén trà đã nguội lạnh.

Thôi Bạch Ngọc cảm thấy một màn này giống như đã từng quen biết, phảng phất phụ thân cũng thường thường ngồi một mình, nửa ngày không nhúc nhích, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.

Thôi Bạch Ngọc nghĩ một hồi, đánh bạo nói: “Kỳ thực chuyện này cũng không nhất định phải giết người, ngươi có thể tự bố thí cho người khổ chủ kia một bút tiền bạc, chỉ cần số lượng đủ nhiều, bọn hắn cũng sẽ không náo tiếp, nói không chừng tâm tình còn có thể mừng thầm.”

Trình Đại Lôi mở mắt ra, ánh mắt đâm thẳng về nàng: “Như vậy thì ta có khác gì các người đâu?”

Thôi Bạch Ngọc ngẩn người, chợt thấy phải dở khóc dở cười. Trình Đại Lôi vậy mà đứng trên quan điểm đạo đức điểm khinh bỉ chính mình, uy, ngươi là sơn tặc a, ngươi có tư cách gì khinh bỉ chúng ta.

Thôi Bạch Ngọc không có mở miệng nói, nhưng đột nhiên nhớ tới một số việc. Tướng phủ là thế lực lớn ở Kinh Châu, trong phủ khó tránh khỏi có con cháu ăn chơi trác táng, chọn trúng cô nương trên đường liền đoạt về nhà, sau đó bất quá bố thí mấy lượng bạc. Cái này còn tính là tốt, có người nhà không chịu, thì liền dùng côn bổng đánh chết, đây cũng không tính là chuyện hiếm.

Lớn lên trong môi trường như vậy, Thôi Bạch Ngọc cũng cảm thấy mơ hồ giữa ranh giới thiện ác. Thẳng đến lúc này, nàng mới chợt nhận ra: Có thể những chuyện này căn bản không có chỗ đúng.

Còn nhờ mùa xuân năm nào đó, tường vi nở rộ bên ngoài thành Trường An, chính mình liền đi ra ngoài thành để ngắm hoa. Vừa vặn đụng phải một vị phụ nhân không biết thức thời mà cắt cỏ ở chỗ này, nàng chỉ vì tình tính không kiên nhẫn lại bị quấy rầy cho nên liền để thủ hạ gia đinh đánh loạn một trận. Rốt cuộc mới trả lại không gian an tĩnh cho mình, về phần phụ nhân đó ra sao, thì bản thân nàng cũng không quan tâm.

Những thứ này có lẽ là không đúng.

Mồ hôi thấm ướt quần áo, Thôi Bạch Ngọc chưa từng nghĩ đến đạo lý của thế gian này, nàng chỉ nhận ai có nắm đấm lớn thì chính là đạo lý. Nhưng đây vốn dĩ không nên là đạo lý của thế gian này.

Một thù trả một thù, nếu như mình tán đồng đạo lý này, như vậy hôm nay rơi vào trong tay Trình Đại Lôi, thì hận từ đâu tới, giận từ đâu lên?

Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng khóc, hò hét ầm ỉ, cắt đứt suy nghĩ của Thôi Bạch Ngọc.

Trình Đại Lôi nhíu mày: “Bên ngoài đã xảy ra chuyện gì?”

Hạ nhân đi tới, nói: “Đại đương gia, lão nương của Tôn Tiểu Mao tìm tới cửa.”

Trình Đại Lôi tay nâng trán, cảm thấy có chút đau đầu. Phụ thân của Tôn Tiểu Mao chết trận, trong nhà cũng chỉ còn lại mẫu thân.

“Đại đương gia, ngài muốn tránh một chút hay không, lão nhân gia kia cũng không dễ chọc?”

Trình Đại Lôi hít sâu một hơi: “Tránh cái gì mà tránh, đi ra xem một chút.”

Thôi Bạch Ngọc kỳ thực không thể ra khỏi thành chủ phủ, đây là hạn chế mà Trình Đại Lôi đưa ra. Nhưng thấy hôm nay Trình Đại Lôi bận tối mày tối mặt, mà nàng đích xác cũng muốn đi nhìn xem Trình Đại Lôi sẽ xử lý chuyện này như thế nào, cho nên liền lặng lẽ đi theo sau Trình Đại Lôi.

Còn chưa bước ra khỏi đại môn phủ thành chủ, Trình Đại Lôi đã nghe thấy tiếng mắng chửi ở bên ngoài.

“Họ Trình , ngươi cút ra đây cho ta.”

Đại môn, một vị phụ nhân chống nạnh mắng to. Kỳ thực tuổi lão mẫu của Tôn Tiểu Mao cũng không lớn, bất quá hơn bốn mươi. Phụ nhân ở độ tuổi này hung hăng nhất, nàng cũng mặc kệ Trình Đại Lôi là ai, muốn mạng của nhi tử nàng, lão nương liền liều mạng với ngươi.

Nhìn thấy Trình Đại Lôi đi ra, phụ nhân này càng thêm tinh thần phấn chấn, chỉ vào Trình Đại Lôi, chửi thẳng: “Họ Trình , ngươi quả thực là trở mặt không quen biết, cha của tiểu Mao đã chết, hiện tại ngươi cũng muốn hiết tiểu Mao. Tốt tốt tốt, ngươi cũng giết ta luôn đi, cả nhà chúng ta sạch sẽ, ngươi chẳng phải là vừa lòng đẹp ý.”

Thôi Bạch Ngọc bỗng cảm thấy giác tâm tình có chút vui vẻ, loại chuyện này khó có thể xử lý tốt. Cho dù Trình Đại Lôi có bản lĩnh lớn đến đâu cũng không thể ra tay với một vị phụ nhân. Đánh cũng đánh không được, mắng cũng mắng không lại đối phương, đây rõ ràng là có người ở sau lưng chỉ điểm, để cho lão nương của Tôn Tiểu Mao tới ngăn cửa. Trình Đại Lôi có muốn nói đạo lý thì cũng không thể nói được, như vậy coi như chó ngáp phải ruồi.

Trình Đại Lôi không nói một lời, nhịn phụ nhân này nhục mạ, hắn chỉ lặng lẽ kéo một người hầu qua, thì thầm với đối phương vài lời. Người này lặng lẽ chạy đi, cũng không biết đi làm cái gì.

Phụ nhân kia cứ như vậy mà đứng mắng trước cửa, Trình Đại Lôi quả nhiên là tính cách tốt, không nói câu nào. Muốn nói cũng không biết nên nói cái gì, nếu như thật sự muốn chửi nhau với phụ nhân này thì kỳ thực thắng thua cũng rất khó coi.

Người tụ tập trước cửa chính càng ngày càng nhiều, một số đến để hóng chuyện. Loại chuyện người đứng đầu một thành bị mắng chửi như vậy, hơn nữa hắn cũng không phản ứng gì, quả nhiên là chuyện hiếm lạ.

Cuối cùng, phụ nhân này trước mắng đến mệt mỏi, bóp lấy eo hồng hộc thở dốc.

“Tiểu Mao nhà ta có sai, những tội không đáng chết, ngươi bây giờ tam thê tứ thiếp, lúc vào thành không phải cũng đoạt nữ nhân sao, vậy có tư cách gì trách tiểu Mao nhà ta. Hắn là dòng độc đinh của nhà ta…” Nói đến đây, phụ nhân oa oa khóc lên.

Thôi Bạch Ngọc sắc mặt đỏ lên, lui về phía sau nửa bước.

Đang lúc này, người hầu vừa mời rời đi đã trở về, còn dẫn cả một nhà đi cùng. Người cầm đầu là một phụ nhân cầm chày cán bột, chỉ vào lão nương của Tôn Tiểu Mao, nói: “Chó cái này đang gào cái gì, đúng là mù mắt, nhà ta còn chưa hô oan, ngươi có tư cách gì để khóc.”

Người này chính là một nhà của khổ chủ bị Tôn Tiểu Mao hại, hai nhà coi như hòa lại, chửi đổng về phía đối phương.

Thôi Bạch Ngọc liếc mắt nhìn Trình Đại Lôi, thầm nghĩ người này cũng không phải một vị thẳng tính, quả thật có mấy phần thông minh.

Nói theo đạo lý, Trình Đại Lôi bây giờ nên rời đi, nhưng hắn không chỉ không đi, ngược lại còn đứng ở cửa ra vào. Một mực nghiêm túc nghe, trên mặt không có bất kỳ biểu thị gì.