Chương 904: Tâm Tư Của Thủ Hạ
Đợi đến hoàng hôn mặt trời lặn, hai nhà đều mắng mệt mỏi, ai ai cũng òa lên khóc sướt mướt rồi rời đi.
Cho tới giờ khắc này, Trình Đại Lôi mới duỗi lưng mệt mỏi, quay người trở về phủ thành chủ.
Lúc đúng ở cửa chính, Trình Đại Lôi còn duy trì bình tĩnh, nhưng đi trở về, trên mặt liền càng ngày càng không dễ nhìn.
Đều nói nhất tướng công thành vạn cốt khô (Vinh quang của bậc vua chúa cũng đều phải trả giá bằng sinh mạng của hàng vạn dân thường), xem như là một thành tựu lớn. Nhưng đằng sau thành tựu này chính là vạn hộ khóc. Lời của lão nương Tôn Tiểu Mao không phải hoàn toàn sai. Lần này giết Tôn Tiểu Mao, sau đó cho nhà hắn chút bạc, nhưng làm sao có thể đổi lại niềm vui của nhi tử.
Nếu mọi chuyện trên đời đều có thể giải quyết được bằng tiền thì tại sao tổ tiên lại tạo ra một chữ tình? Rốt cuộc không thể xé nát, giết ôn Tiểu Mao có thể không đúng, nhưng thả hắn cũng là sai, đây chính là lý do khiến Trình Đại Lôi xoắn xuýt phiền muộn.
Một Tôn Tiểu Mao lại không thể giết, như vậy về sau sẽ xảy ra rất nhiều thứ. Đao cuối cùng cũng phải rơi xuống, nhưng khi nhìn ánh mắt của lão nương hắn, thì tay cầm đao liền run rẩy.
Đêm dần khuya, Tô Anh đi ra khuê phòng, dọc theo đường nhỏ trong phòng khách, đi về phía trước. Xuyên qua hai cái cửa, đi vào một sân vườn đầy cây táo.
Trình Đại Lôi ngồi một mình trước bàn đá ở trong sân, hớp một chút rượu lại thở dài một hơi, khi thì lắc đầu cười khổ.
Tô Anh nhìn một hồi mới đi qua, đem áo khoác đắp lên trên vai Trình Đại Lôi, nói: “Mặc dù là đêm hè, nhưng cũng có chút ý lạnh, huynh phải bảo trọng thân thể.”
Trình Đại Lôi phất phất tay, muốn nói cái gì, nhưng lại thôi, nâng tay lên rồi bất lực buông xuống.
Tô Anh ngồi xuống phía đối diện hắn, mở to hai mắt nhìn qua: “Ta biết huynh không thích người khác quấy rầy sự thanh tịnh của mình, xưa nay cũng không dám quấy rầy huynh. Nhưng dù sao cũng là vợ chồng son, nếu như huynh không tìm được người uống rượu cùng thì lúc nào cũng có thể tìm ta. Nếu không thích tình cách của ta thì có thể tìm Hoa Lệ muội muội, nàng ấy uống rượu rất tốt.”
Trình Đại Lôi lắc đầu, hắn phát giác người bên cạnh càng ngày càng nhiều, nhưng người có thể nói chuyện ngược lại càng ngày càng ít. Từ Thần Cơ gần đây hơi có chút không màng danh lợi, trong miệng ông ta cũng không nói được mấy lời tri kỷ. Về phần Phiền Lê Hoa cùng Tô Anh, có rất nhiều thật ra không thể nói với các nàng.
Tô Anh nắm lấy bàn tay của Trình Đại Lôi, nói: “Ta biết trong lòng huynh không vui, nếu quả thật không muốn giết người thì không giết, dù sao cũng không có ai dám nói gì huynh.”
Trình Đại Lôi cuối cùng mở miệng, nói: “Không chỉ là chuyện của Tôn Tiểu Mao, có một số việc phức tạp hơn nàng nghĩ rất nhiều.”
Tô Anh trầm mặc nghĩ nghĩ, nói: “Gia đại nghiệp đại, có huynh đệ suy nghĩ tách ra.”
Trình Đại Lôi nặng nề gật đầu.
Bây giờ không phải lúc trước, thế lực của Trình Đại Lôi càng lúc càng lớn, bọn thủ hạ cũng ngày càng biết suy nghĩ. Mâu thuẫn giữa quan văn và võ tướng đã xuất hiện. Đây không phải là chuyện nóng nảy mà là phân theo địa vị khác biệt, dục vọng của mọi người càng lúc càng lớn.
Trước đây chỉ cần sống sót và có cơm ăn, nhưng bây giờ không giống như vậy. Trình Đại Lôi tam thê tứ thiếp, nô bộc thành đàn thì đám huynh đệ cùng một chỗ tranh đấu giành thiên hạ, chẳng lẽ liền không thể húp được chút nước nào.
Cho nên bọn họ đòi muốn phân nữ nhân, chia mã, phân tài vật. Chuyện của Tôn Tiểu Mao không phải ngẫu nhiên, mà là chuyện Trình Đại Lôi chắc chắn phải gặp trên đường.
Tất cả mọi người bắt đầu có tính toán nhỏ nhặt của riêng mình, sợ là đã bắt đầu kéo bè kết phái. Thậm chí lúc nói chuyện với Trình Đại Lôi cũng đã có tính toán của mình.
Thôi Tương một tay che trời, đấu với trời đấu với đất đấu với người, đấu tới đấu lui trở thành người cô đơn. Rất rõ ràng, Trình Đại Lôi cũng đang theo gót Thôi Tương.
Thủ hạ mưu trí, khôn ngoan, tính toán với ngươi, ngươi cũng không thể làm đồ đần. Thế là bắt đầu tính toán cho mình, nhân tâm quyền mưu, các loại thao túng thiên hạ….Trong tương lai, Trình Đại Lôi đều phải tự học tất cả.
Trình Đại Lôi chưa hẳn không am hiểu nhưng thật sự hắn không thích những thứ này.
Hắn thở dài, đột nhiên nắm chặt tay Tô Anh, chân thành nói: “Nếu ta buông tha phần gia nghiệp này, cùng nàng, Hoa Lê, Từ quân sư và những người khác lưu lạc giang hồ, nàng có bằng lòng hay không?”
Tô Anh nhìn Trình Đại Lôi, cũng không quá bất ngờ với những lời Trình Đại Lôi nói. Nàng vuốt lông mày nhíu chặt của Trình Đại Lôi, đáp: “Ta sao có thể không nguyện ý, gả cho gà thì theo gà gả cho chó thì theo chó, nhưng huynh đi thì đám thủ hạ của huynh phải làm sao đây?”
Gia đại nghiệp đại, dưới tay có nhiều huynh đệ, tâm tư cũng liền hỗn tạp. Trong đám thủ hạ của Trình Đại Lôi có kẻ yêu tài, có kẻ hám danh, có người muốn nữ nhân, có người muốn lập nghiệp, cũng có người muốn yên bề gia thất.
Vấn đề bây giờ không quá nghiêm trọng, nhưng nó sẽ ngày càng nghiêm trọng hơn, bây giờ Trình Đại Lôi ở đây, vẫn có thể quản thúc bọn hắn. Một khi Trình Đại Lôi buông tay, vận mệnh sẽ sụp đổ, một Lương Châu rộng lớn sẽ trở thành cục mỡ trong tay các chư hầu trên thiên hạ.
“Người trong giang hồ, thân bất do kỷ.” Trình Đại Lôi vỗ nhẹ mu bàn tay của Tô Anh, chân thành nói: “Có đôi khi thật sự muốn bỏ phần gia nghiệp này, chọn một hoang đảo an hưởng quãng đời còn lại, nam canh nữ chức cũng là một đời một thế.”
Tô Anh hé miệng cười khẽ, nói: “Nếu đến hoang đảo, cũng có khó khăn của hoang đảo, viêm hạ độc trùng, phong bạo biển động, cũng đủ để huynh chịu đựng. Huynh a, ngày thường lười nhác, thật sự chịu được khổ cực sao?”
Trình Đại Lôi đáp lại: “Lời này của nàng cũng có đạo lý, trên đời nào có thứ gì thập toàn thập mỹ, nếu như thật sự bỏ lại phần gia nghiệp này thì sợ thời gian sau sẽ còn gian nan hơn.”
Tô Anh đi tới, ôm đầu Trình Đại Lôi dựa vào lồng ngực mình, vỗ nhè nhẹ phía sau lưng của hắn.
“Nói là nói như thế, không lo chuyện người khác, chỉ cần huynh nguyện ý làm, trời đất bao la, mặc kệ huynh đi nơi nào, ta đều sẽ đi theo huynh.”
Trình Đại Lôi trong lòng ấm áp, hai tay ôm chặt thân thể mềm mại của Tô Anh, nửa phần hổ thẹn nửa phần chua xót nói: “Những ngày này khổ cho nàng.”
Tô Anh sắc mặt ửng đỏ, ấp úng nói: “Cũng là vợ chồng son, nói chuyện này để làm gì.”