Chương 906: Không Thể Phân Gia
Trình Đại Lôi nhớ tới Lâm Thiếu Vũ, tâm tình buồn bực, lại uống thêm một chén rượu, “Khi đó thực sự là ăn bữa trước không có bữa sau, ngoại trừ lo nghĩ quan binh đánh tới, còn phải lo lắng có thể nhét đầy bao tử hay không… Từ U Châu đến Trường An, từ Trường An đến Lương Châu, ngay từ đầu cũng không dễ dàng, các huynh đệ đều đem đầu buộc ở trên thắt lưng quần mà sống, nói không chừng ngày nào đó chết ở dưới đao người khác.”
“Chúng ta vất vả chịu đựng cho tới hôm nay, mà lúc này không giống ngày xưa, chư vị ngồi ở đây, ít nhất thủ hạ cũng có mấy ngàn người, lúc giết người mí mắt đều không cần nháy. Chúng ta rốt cuộc không cần lo lắng ăn không đủ no, không chỉ có ăn đủ no, mà còn muốn ăn ngon hơn.”
“Đều nói phải phân chức quan tốt hơn cho từng người, nhưng ta lúc nào cũng suy nghĩ, tất cả mọi người là huynh đệ, ăn cơm trong một nồi, không cần thiết phân rõ ràng như vậy.” Trình Đại Lôi nói một hồi liền đột nhiên mắng một câu: “Nhưng hai chữ huynh đệ này thường thường không đáng tin nhất.”
Lúc mọi người đồng thời câm như hến, ngẩng đầu nhìn Trình Đại Lôi.
Trình Đại Lôi từ trên ghế đứng lên, tay vịn thành ghế, nói: “Gia đại nghiệp đại, các huynh đệ đều có tính toán nhỏ nhặt của riêng mình, con người của ta cũng không có bản lĩnh lớn, hơn nữa ta không phải người thích làm đại sự. Nói thật, ta đã rất mệt mỏi, cái ghế đứng đầu của Cáp Mô trại này ta đã không muốn ngồi, chư vị có người nào muốn ngồi hay không?”
Mấy người đồng thời đứng lên, cơ hồ trăm miệng một lời: “Đại đương gia, không thể.”
Trình Đại Lôi lắc đầu, mặt mũi ửng đỏ, cơ thể lảo đảo, nhưng ánh mắt lại vô cùng sáng tỏ.
“Hôm nay ta không phải muốn chơi trò dùng rượu để tước binh quyền, cũng không phải muốn thử dò xét tâm ý của các huynh đệ, thật sự không cần làm, mà ta cũng khinh thường đùa bỡn mấy trò như thế. Ta là thật tâm hỏi một câu, cái ghế đứng đầu này có ai có thể làm hay không?”
Ánh mắt của hắn đảo qua từng khuôn mặt, đầu tiên nhìn về phía Lưu Bi: “Lưu Bi......”
Tiếp đó, Trình Đại Lôi lại lắc đầu: “Ngươi không được, chí của ngươi không có ở đây, mà mấy người Tần Man cũng sẽ không phục ngươi.”
Lưu Bi bưng chén rượu, uống một hơi cạn sạch.
“Quan Tướng quân...... Ngươi tuy có soái tài, nhưng cũng không thể phục chúng, chiếc ghế đứng đầu này, ngươi ngồi không được.”
Quan Ngư cúi đầu nhấp rượu, nhưng cũng không tỏ ra không phục.
“Hòa tổng quản...... Tâm tư ngươi thông thấu, khéo léo, là lão hồ ly, nhưng không thể làm sơn đại vương.”
Ánh mắt của Trình Đại Lôi lướt qua từng người, mỗi một người đều cho một lời nhận xét. Trong số rất nhiều người có mặt, tất cả đều có chỗ đáng kinh ngạc, nhưng nếu có người có thể ngồi vững chắc trong quân trướng, trấn giữ mọi hướng, thì chỉ có Trình Đại Lôi.
“Từ quân sư, ngươi......”
Cuối cùng, ánh mắt của Trình Đại Lôi rơi vào trên thân Từ Thần Cơ, khuôn mặt Từ Thần Cơ phiếm hồng, đã chuẩn bị muốn đứng lên.
“Ngươi......” Trình Đại Lôi ngập ngừng: “Uống nhiều rượu vào, đồ ăn hôm nay có hương vị cũng không tệ.”
Ngẩng đầu, ánh mắt nhìn đám người trước mặt, ngoại trừ Từ Thần Cơ, mấy người khác đều đã đứng lên, ôm quyền chắp tay, trăm miệng một lời: “Đại đương gia, thuộc hạ biết sai.”
“Sai, sao lại sai.” Trình Đại Lôi một lần nữa ngồi lệch ra ghế, mắt ngắm phương xa: “Nếu các ngươi có năng lực ngồi vững vàng ở vị trí này, ta liền yên tâm.”
Vô luận như thế nào, đám người đã bị buộc chung một chỗ, nhà mình có lợi ích của nhà mình, riêng phần mình có tính toán của riêng phần mình. Nhưng những lời hôm nay của Trình Đại Lôi ít nhất chỉ ra một sự thật, tất cả mọi người ngồi trên một con thuyền, đầu tiên phải bảo đảm chiếc thuyền Cáp Mô này không ngã. Mà bây giờ, Trình Đại Lôi đích thật là người cầm lái duy nhất, trước mắt không có bất kỳ người nào có thể thay thế hắn.
Trình Đại Lôi giống như say nhưng không phải say, mở to hai mắt nói: “Minh chính thưởng phạt, một khi vi phạm sẽ phải nghiêm trị, từ hôm nay nếu ai vi phạm thì nhất định phải bị xử lý đúng luật đã đưa ra.”
“Thuộc hạ tuân mệnh.”
Trình Đại Lôi bưng chén lên, chậm rãi uống cạn, tiếp đó lại đưa đáy bát cho mọi người nhìn.
“Chư vị, ta không hi vọng ngày sau, ta cùng với chư vị phải uống rượu từ biệt trên pháp trường.”
“Vâng.”
Trình Đại Lôi vô lực phất phất tay, nói: “Lui ra đi, lui ra đi.”
Lưu Bi còn đang muốn nói cái gì, đã thấy Trình Đại Lôi ngồi lệch ở trên ghế, tiếng ngáy vang lên nhẹ nhàng.
Đám người giải tán, từng người bước ra đại môn của phủ thành chủ, nhưng không ai ngồi kiệu hay cưỡi ngựa mà lựa chọn đi theo nhóm.
Nhìn dáng vé rời đi của bọn họ, liền có thể nhìn thấy ai cùng ai thận cận hơn. Lưu Quan Trương Triệu đi cùng một chỗ, Tần Man, Từ Thần Cơ, huynh đệ Cao Phi Hổ đi cùng nhau. Ngô Dụng không chiếm được chỗ tốt từ đám võ tướng cho nên đi theo Hòa Thân.
Trên tầng cao của phủ thành chủ, Trình Đại Lôi tựa ở trên lan can, yên tĩnh nhìn một màn này.
Tô Anh bưng trà đậm, đứng ở sau lưng hắn, khe khẽ gõ cây cột, nói: “Huynh uống chén trà cho tỉnh rượu.”
Trình Đại Lôi tiếp nhận chén trà, thổi lớp ván nổi đi, lẳng lặng nói: “Nàng nói xem, lần này ta có tính là tính toán, mưu trí, khôn ngoan không?”
“Giả thần giả quỷ, hoang đường nực cười, nhưng câu câu đều là lời nói thật. Huynh nói như vậy thì bọn họ có thể nghe lọt sao?”
Trình Đại Lôi lắc đầu, lại gật gật đầu: “Có nghe vào hay không cũng không quan trọng, chỉ là Cáp Mô trại không thể phân gia, nếu phân ra thì chính là giải tán, cái gì cũng xem như mất hết. Mọi người có tâm tư của riêng mình, ta cũng không thể yêu cầu bọn họ có suy nghĩ giốngt như mình. Nếu thật sự như vậy thì đó cũng là một chuyện rất đáng sợ. Chỉ bất quá, mọi người đều có suy nghĩ làm cùng nhau, không phân tranh rõ ràng, như vậy thì quá tốt.”
“Phân rõ thưởng phạt, nên thưởng thì thưởng, nên phạt thì phạt, hôm nay ta chính là đang cổ vũ cho bọn họ, để bọn họ biết ta không muốn mất thêm mấy Tôn Tiểu Mao nữa.”
Tô Anh yên tĩnh nghe, nói: “Ta bây giờ ít nhiều đã biết, huynh mệt mỏi đến cỡ nào.”
Trình Đại Lôi xoa xoa đầu của nàng, nói: “Đi, đi xuống đi, gió lớn, đừng để bị cảm lạnh.”
Tô Anh lườm hắn một cái, nói: “Trên lầu gió lại lớn, nhưng cuối cùng cũng không lớn bằng huynh.”
Trình Đại Lôi đưa tay ngả ra bên ngoài lan can, gió mát từ ngón tay vòng qua, hắn gật gật đầu: “Mùa thu đã tới, gió thật sự rất lớn .”
Tô Anh đỡ lấy Trình Đại Lôi, hai người cùng nhau đi xuống dưới lầu.