Chương 907: Ngư Long Vệ, Điền Thất

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 907: Ngư Long Vệ, Điền Thất

Đoàn người Từ Thần Cơ đi cùng một chỗ, Cao Phi Báo sờ sờ đầu, nói: “Từ quân sư, Tần đại ca, Đại đương gia tối nay rốt cuộc là có ý gì?”

Từ Thần Cơ không nói gì, ngược lại là Tần Man lạnh lùng nói một tiếng: “Nhất định là ngươi lòng tham không đáy, sau khi phá thành đã đoạt quá nhiều đồ, mới khiến Đại đương gia căm tức như thế.”

Cao Phi Báo le lưỡi, cảm giác đằng sau gáy nóng rực. Trên mặt của Cao Phi Hổ cũng nóng rần lên: “Cũng không có đoạt nhiều, đó đều là Đại đương gia thưởng cho chúng ta, Đại đương gia không cho, chúng ta cũng không dám lấy.”

“Chính ngươi không cần, vậy còn thủ hạ sơn tặc của ngươi thì sao, ngươi quản được bọn họ.”

“Họ Tần ngươi có ý tứ gì, tất cả mọi người đều có chung xuất thân, ngươi xem thường ai.”

“Thủ hạ của ta không bao giờ làm mấy chuyện đáng xấu hổ đó.” Tần Man lạnh lùng nói.

“Lời này của ngươi có ý tứ gì, lính của ngươi không có, vậy của ta sẽ có sao.”

“Được rồi, được rồi. Một người đều nói ít đi một câu, huynh đệ một nhà không thể ầm ĩ.” Cao Phi Hổ đứng ra can ngăn.

“Huynh có tư cách gì nói chuyện, thủ hạ của huynh cũng làm không ít chuyện xấu đâu.” Cao Phi Báo trực tiếp mắng.

Cao Phi Hổ ngượng ngùng, binh của Tần Man cùng Cao Phi Báo đều từ thiên chuy bách luyện mà đi ra, trong lần phá thành này cũng rất thành thật. Ngược lại, Cao Phi Hổ mang binh từ Giang Nam tới, trong trận này cũng gây ra không ít chuyện xấu, chỉ là sự tình huyên náo không đủ lớn, không có đến tình cảnh rơi đầu .

“Ta khuyên hai vị một câu, tất cả mọi người biết điều một chút.” Tần Man mở miệng nói: “Nhìn ý tứ, Đại đương gia là muốn chỉnh đốn quân kỷ, tối nay chỉ là nhắc nhở mà thôi. Nếu lại gây ra chuyện quá đáng, hôm nay có thể chặt đầu Tôn Tiểu Mao, ngày khác nói không chừng liền có thể chặt hai vị.”

Đằng sau cổ của Cao Phi Hổ cùng Cao Phi Báo chợt mát lạnh, Cao Phi Báo nói: “Đại đương gia sẽ không ác như vậy a.”

Cao Phi Hổ sờ lên đầu: “Đại đương gia càng ngày càng hung ác .”

“Quân sư, ngài có muốn nói gì không?” Tần Man mở miệng nói, loại chuyện cần động não này phải dựa vào quân sư đệ nhất sơn trại.

“A, cái gì.” Từ Thần Cơ giống như bừng tĩnh tinh thân: “Món thịt tàu hôm nay không tệ lắm, Đại đương gia nói không sai.”

“A.”

Ba người ngẩn người, tự mình thong thả rời đi.

Ba người tụ lại một chỗ, cũng không hiểu ra sao, nữa ngày, Cao Phi Hổ thở dài: “Nhìn xem, quân sư mới là có đức độ, Cao mỗ mặc cảm.”

“Nếu chúng ta có thể giống như quân sư, chỉ biết có công, không biết tư, vậy thì không cần phải lo lắng gì.” Tần Man.

Ba người đồng thời thở dài, đối với Từ Thần Cơ là thật lòng khâm phục.

Lần này phá thành, cho dù đám người Tần Man có thể tự kiềm chế mình, nhưng cũng không quản thúc hết đám thủ hạ dưới trướng. Việc nhiều thứ bị chiếm dụng, chi sai mục đích không phải là hiếm. Hết lần này tới lần khác chính là Từ Thần Cơ, ông ta không có thân tín, mà trong lần phá thành này, quả nhiên là một đồng cũng không động tới, nghiễm nhiên trở thành tấm gương đạo đức của Cáp Mô thành.

......

Dựa vào chén rượu có thể ép người ta từ bỏ tư dục? Trình Đại Lôi dĩ nhiên không ôm bao nhiêu hy vọng đối với chuyện này. Mọi người tụ tập uống rượu với nhau, cùng nhau nhớ lại những vui buồn trong quá khứ, tiếp đó lại đôi bên thăm hỏi. Nếu như mọi chuyện đơn giản như vậy thì Trình Đại Lôi cũng không cần phiền toái như vậy.

Tình cảm huynh đệ không che được tư tâm, Trình Đại Lôi biết rõ điểm này. Những thứ có thể tin được chỉ có thể là vật chất, hoặc là quy củ bày ra ngoài ánh sáng.

Hắn bắt đầu hoàn thành chuyện này, chế định quân kỷ mới, mục đích chủ yếu vẫn là quản thúc thủ hạ binh tướng. Đám nam nhân đều là dân lỗ mãng, phần lớn cũng là những kẻ cực kỳ hung ác, nếu Trình Đại Lôi không có năng lực khống chế bọn hắn, thì nhất định sẽ bị bọn hắn thôn phệ.

Đây là lý do mà nước có thể nâng thuyền nhưng cũng có thể lật úp thuyền.

Vấn đề này giao cho Ngô Dụng phụ trách, mưu sĩ ở Quân Sách phủ hợp sức hoàn thành. Về bên phía Trình Đại Lôi, hắn phía ra Thôi Bạch Ngọc, cô nương này không hổ là thấy qua việc đời, thật sự không thể so sánh với đám giang hồ lỗ mạng như Trình Đại Lôi.

Thôi Bạch Ngọc biết Trình Đại Lôi đang làm chuyện gì, nàng bây giờ không bước chân ra khỏi nhà, cũng chỉ có trợ giúp Trình Đại Lôi hoàn thành chuyện này. Nhất thiết phải chứng minh giá trị của mình, thì nàng mới có thể duy trì cuộc sống có thể diện, cho dù muốn giở trò xấu với Trình Đại Lôi, thì hiện tại nàng cũng không có năng lực đi làm.

Thôi Bạch Ngọc đã rất bất ngờ trước những dự đoán của Trình Đại Lôi, trên thực tế, đỉnh núi của Cáp Mô không gặp nhiều vấn đề nghiêm trọng, việc mọi người tự đoạt đồ cho vào túi riêng cũng không phải là hiện tượng phổ biến. Chỉ bất quá, nếu như Trình Đại Lôi mặc kệ, chuyện này sẽ càng ngày càng nghiêm trọng, nhưng hết lần này tới lần khác Trình Đại Lôi ra tay kịp thời, bóp chết mọi thứ trước khi nó có thể xảy ra.

Đương nhiên, muốn hoàn thành chuyện này cũng không dễ dàng, quân kỷ dễ đặt, nhưng ai thi hành mới là vấn đề. Thôi Bạch Ngọc một bên hoàn thành công việc này, bên khác thì suy nghĩ ai có thể gánh vác được. Cuối cùng nàng lắc đầu, cảm thấy không ai ở Cáp Mô trại có thể gánh vác vị trí đao phủ này.

Ngay tại lúc đó, Trình Đại Lôi lại đang gặp gỡ một vị khách không mời ở sảnh sau.

Người tới có bộ dáng bình thường, quần áo bình thường, giống như lão nông đang làm ruộng, cùng giống như người làm thuê khổ cực ở bến tàu, nhưng khi hắn báo danh lại dọa Trình Đại Lôi nhảy dựng.

Ngư Long Vệ, Điền Thất.

Sau trận chiến Trường An, hơn một nửa Ngư Long Vệ đã chết trận. Đến lúc bình, Lý Nhạc Thiên lại tập hợp bọn họ, nhưng không có năng lực khuếch trương nhân thủ, chủ yếu cũng là lo lắng có gian tế trà trộn. Bây giờ Lý Nhạc Thiên cũng không phải hoàn toàn không có người để dùng, Ngư Long Vệ là Minh Đế một tay dạy dỗ, là tử trung của hoàng tộc Lý thị. Khi Lý Nhạc Thiên quyết định làm một số chuyện, thì vẫn còn phải dựa vào sức mạnh mà Minh Đế để lại.