Chương 912: Nữa Đêm Mời Khách

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 912: Nữa Đêm Mời Khách

Trình Đại Lôi lệnh cho Hỉ Tự Đội nghiêm mật chú ý tới tình huống ở thành Trường An, nếu có tin tức gi thì lập tức trở về bẩm báo. Nhưng mà, điều này cũng vô ích, hai nơi cách xa nhau, đến đi cũng phải mất hơn mười ngày. Cho dù tin tức truyền đến đây, cũng chỉ có kết quả, Trình Đại Lôi không thể làm gì.

Như thế, Trình Đại Lôi liền động tâm tư, thực sự không được thì tự mình đi một chuyến tới thành Trường An. Có tình huống gì có thể kịp thời phản ứng, nhưng ý nghĩ này cũng chỉ là suy nghĩ mà thôi.

Hơn nữa, Lương Châu thành cũng đang hỗn loạn, còn có rất nhiều chuyện cần xử lý. Ngoài ra, chỉ cần mình dám xuất hiện ở thành Trường An, thì nhất định sẽ là cục diện người người kêu đánh, vô luận là Thôi Tương hay là Lý Nhạc Thiên, đều lấy mình là mục tiêu chém giết, nói không chừng bọn hắn sẽ buông xuống cừu hận hai nhà, trước tiên đối phó chính mình.

Như thế, Trình Đại Lôi chỉ có thể khoanh tay đứng nhìn, yên tĩnh chờ kết quả của thành Trường An.

Thời gian một ngày một ngày đi qua, Lương Châu thành bên này đã trở lại nhộn nhịp như trước đây, còn thành Trường An cũng mười phần bình tĩnh. Nhưng ở đó chỉ là sự bình tĩnh ở bên ngoài, còn bên trong chính là sóng lớn mãnh liệt cùng rất nhiều chuyện xảy ra.

Một đội phiến thảo dược lẫn vào thành Trường An, vài tên đại hán đốm củi tiến vào Trường An...... Những người này mặt ngoài đều là thương nhân thông thường, nhìn qua cũng không có gì khác lạ.

Nhưng trong bất tri bất giác, lại có tám trăm dạng người như vậy, tiền vào thành Trường An.

Lý Nhạc Thiên ngồi ở trong Vị Ương Cung, yên tĩnh chờ sức mạnh mình cần đến, mặc dù không phải rất nhiều, nhưng cũng đủ để hắn trở thành dân liều mạng.

Xung quanh Trường An không phải không có binh, hoàng cung ba ngàn Ngư Long Vệ, 2 vạn quân phụ trách phòng thủ bảo vệ thành, cùng với binh lính phân bố tại các nơi ở Kinh Châu, tổng binh lực của Kinh Châu đã đạt mức 30 vạn.

Đương nhiên, đại bộ phận binh lính đều do tướng phủ nắm giữ, trong quân đều có thân tín của tướng phủ. Chính là Lý Nhạc Thiên, phát ra một đạo quân lệnh thì nhất định phải có tướng phủ gật đầu, bằng không, hắn cũng không thể điều động được, cho dù là một binh lính.

Hoàng đế làm đến mức này, cũng khó trách Lý Nhạc Thiên cả ngày buồn bực không vui.

Lý Nhạc Thiên trong lòng có một cái tính toán, tính toán có thể dùng bao nhiêu quân. Thực ra hắn cũng không thiếu kẻ thân tín, khi trấn giữ Trường An, Lý Nhạc Thiên đã dẫn binh xông vào trận tử chiến, cho nên trong đám binh lính phía dưới vẫn có rất nhiều uy vọng.

Nhưng lần này, Lý Nhạc Thiên không dám liên lạc với bất kỳ ai. Có rất nhiều người đang bàn tán, một khi tin tức bị rò rỉ, sự việc này sẽ là bùa đòi mạng của chính bản thân hắn.

Hắn chỉ là trong lòng âm thầm tính toán, 800 binh lính của Bách Lý Thắng cũng như thân tín trong Ngư Long Vệ, tính đi tính lại, bất quá là hai ngàn binh lực. Dựa vào những binh lực này để giằng co với tướng phủ thâm căn cố đế, đích xác có mấy phần không biết tự lượng sức mình.

Nếu có lựa chọn, Lý Nhạc Thiên sẽ không bước ra một bước này, mà vấn đề là, hắn bây giờ đã không có quyền lựa chọn.

Lý Nhạc Thiên dự định làm chút chuyện, hắn không muốn trở thành con rối của ai đó, thế là bí quá hoá liều và đó đương nhiên là bước đầu để trở thành dân liều mạng.

Ban đêm Trường An im ắng.

Sau giờ giới nghiêm, trên đường dài không có một bóng người, nhưng thỉnh thoảng có vài nhà thanh lâu, mấy chỗ đại viện vang lên âm thanh nhạc khí và ca múa.

Sau lưng những nơi này hẳn là có vương tôn quý tộc làm chỗ dựa, cấm đi lại vào ban đêm cũng là cấm người bình thường, dĩ nhiên không nói đến bọn họ.

Trên đường phố ở Trường An, một kiệu nhỏ đi ra khỏi phủ, bốn tên kiệu phu cũng là thanh niên cường tráng, bước đi như bay nhưng kiệu nhỏ lại không hề lay động.

Mãi cho đến trước cửa cung, Thôi Vân Gian xuống kiệu, sửa sang quan phục, quan sát tường thành cao vút trước mắt.

Ban đêm nhận được tin tức, nói là có chuyện quan trọng cần thương lượng. Về phận chuyện gì, người đưa tin cũng không có nói. Mời vốn là Thôi Tương nhưng bởi vì Thôi Tương không đi được, cho nên đành để Thôi Vân Gian đi một chuyến.

Hắn bước vượt qua cửa cung, xách theo quan phục đi vào bên trong. Thành cung giống như sâu thêm mấy phần, đến ban đêm, đại nội vô cùng an tĩnh, phảng phất có một loại hương vị âm trầm. Bên trong nội viện, ngoại trừ một tiểu thái giám dẫn đường phía trước thì gần như không thấy bóng người nào.

Từ nơi này đến chỗ ở của thiên còn một quãng đường dài, Thôi Vân Gian cúi đầu đi đường, đáy lòng không khỏi suy nghĩ: Thiên tử ở lại đây, mỗi ngày sẽ có tâm tình như thế nào đây.

Núi sông vạn dặm, một tay có thể nhấc lên mưa gió, một tay lại có thể xua tan phong vân. Trong tay có bảo vật quý hiếm nhất, nữ nhân động lòng nhất…Trong thiên hạ đều là vương thổ, các thần vương trần giữ xung quanh. Đồ vật trên thiên hạ này, ta có thể nói không cần, nhưng ta không cho ngươi, thì ngươi cũng không được đụng.

Thôi Vân Gian hít sâu một hơi, hắn cũng không phải là một người có dã tâm, từ khi sinh ra cũng không vọng tưởng tới chiếc ghế trên cao kia. Nhưng bây giờ đã hoàn toàn khác, hắn đã càng ngày càng đến gần chiếc ghế kia.

Chỉ cần mình phất phất tay, liền có thể đuổi người trên ghế xuống.

Trời cho mà không lấy, chính là đáng trách. Phụ thân từng nói, Thôi gia không phản. Thế nhưng, cái ghế kia bày ở trước mặt mình, chính mình thật sự muốn cự tuyệt sao?

“Thôi đại nhân, đến .” Tiểu thái giám dừng bước ở trước đại điện.

“Ác ác.” Thôi Vân Gian bừng tỉnh lấy lại tinh thần, một lần cuối cùng sửa sang quan phục, cất bước vào đại điện.

Bên trong đại điện, đèn đuốc sáng trưng. Một người trẻ tuổi mặc hắc bào ngồi ở trước thư án, bào xăm rồng, tử kim quan, một cỗ khí thế bức người.

Thôi Vân Gian hai đầu gối quỳ xuống, nói: “Vi thần khấu kiến bệ hạ.”

Nói xong, Thôi Vân Gian liền hận không thể cho mình một bạt tai, quả nhiên là không quản được đầu gối của mình. Vừa rồi quỳ xuống phảng phất là phản ứng vô thức của tứ chi, căn bản đầu óc chưa kịp nghĩ.

“Thôi đại nhân......” Thiên tử thả sách trong tay ra, chậm rãi nói: “Thôi Tương đại nhân vì sao không tới?”

“Khởi bẩm bệ hạ, gia phụ bị bệnh, còn xin bệ hạ thứ tội.”

“Bị bệnh sao.” Thiên tử thì thào một tiếng, khoát tay một cái nói: “Không tới thì thôi, sao có thể xin thứ tội, dù sao cơ thể quan trọng, bệnh của Thôi Tương đại nhân không nghiêm trọng chứ?”

“Cảm tạ bệ hạ lo lắng, gia phụ chỉ bị mắc phong hàn, dưỡng hai ngày liền có thể khỏi hẳn, không nghiêm trọng lắm.”

“Không nghiêm trọng liền tốt, không nghiêm trọng liền tốt a.”