Chương 913: Thiên Tử Điên Rồi
Thiên tử thở dài một tiếng, cũng không thể nói là hắn cao hứng, hay vẫn cảm thấy tiếc nuối.
Thôi Vân Gian ngẩng đầu, trong lòng đang đánh trống, hỏi: “Không biết bệ hạ đêm khuya triệu thần đến đây, cần làm chuyện gì?”
“Cũng không có chuyện gì lớn.” Thiên tử nói: “Thôi đại nhân sang đây xem, có thể nhận ra chuôi kiếm này?”
Thôi Vân Gian lúc này mới đứng dậy, chậm rãi tới gần long án thư, chỉ thấy phía trên bày một thanh trường kiếm.
Hắn gật đầu nói: “Đây là sơn hà thiên tử kiếm mà tiên đế để lại cho bệ hạ, cầm kiếm này để trị trì đế quốc.”
“Đúng vậy, trước đây phụ vương lên núi Thiên sơn, cho người đúc 13 thanh kiếm. Một là Thiên Tử kiếm và mười 12 thanh kiếm của chư hầu. Thiên Tử Kiếm do tiên đế nắm giữ, mười hai chuôi ban thưởng cho mười hai vị hoàng tử. Nhưng Thôi đại nhân có biết hay không, trong 13 thanh kiếm còn có thêm một thanh kiếm khác.”
Thôi Vân Gian gật gật đầu: “Còn có một thanh Thất Phu kiếm, trước kia nằm trong tay Lục hoàng tử, về sau rơi vào tay của ác tặc Trình Đại Lôi.”
“Đúng là như thế, trong tay Trình Đại Lôi còn có một thanh kiếm. Trước đó vài ngày hắn gửi cho trẫm một phong thư, nói Thất Phu kiếm là tiên đế ban thưởng cho hắn , cầm Thất Phu kiếm chém hết những quy tắc không phù hợp với thiên hạ, đây là di mệnh của tiên đế.” Lý Nhạc Thiên cười nói.
Thôi Vân Gian cũng cười: “Ha ha, suy nghĩ của tên nghịch tặc này thực sự quá hão huyền, có bao nhiêu người trên thiên hạ sẽ tin vào mấy lời tùy tiện này.”
“Không, hắn nói là sự thật, trẫm đã sai người đi qua Lương Châu, phong hắn làm Lương Châu chi vương.”
Nụ cười trên mặt Lý Nhạc Thiên dần khựng lại, Thôi Vân Gian vô thức ngẩng đầu, kinh ngạc phát hiện, người trước mắt chính là thiên tử đế quốc cao cao tại thượng. Hai mắt ác độc, biểu lộ dữ tợn, rõ ràng giống như dân liều mạng cùng đường mạt lộ, thua đến đỏ mắt.
“Bệ hạ......”
“Thất Phu kiếm có thể trảm quy tắc không phù hợp trên thiên hạ vậy kiếm của thiên tử có thể trảm ai?” Lý Nhạc Thiên cắn răng hỏi.
Thôi Vân Gian vô thức lui về sau một bước, hắn đột nhiên phát giác, sự tình hôm nay có chút không đúng.
Thiên tử rút kiếm ra, từng bước một tới gần, trong miệng từng chữ nói ra: “Trẫm là đương kim thiên tử, thiên hạ là của trẫm, trẫm muốn giết ai liền giết người đó.”
Thôi Vân Gian vô thức lui lại, bừng tỉnh nhớ tới, vị trước mắt mình không còn là đại hoàng tử sống trong nhung lụa mà còn là cao thủ có thể đấu tay đôi với Lâm Thiếu Vũ.
Còn Thôi Vân Gian chỉ là thư sinh yếu đuối, tay không dính nước.
“Người đâu, người đâu, mau tới…”
Lý Nhạc Thiên cười ha ha, miệng nói: “Đây là hoàng cung, là hoàng cung của trẫm, ngươi gọi người tới, là người nào, người tới đây để giết trẫm sao?”
Sơn hà thien tử kiếm dứt khoác chém xuống, trên cổ Thôi Vân Gian xuất hiện một vệt máu, huyết ọc ọc dũng mãnh tiến ra, hắn há to mồm, có đôi lời muốn nói lại nói không ra.
“Thiên tử...... Điên rồi.”
“Bệ hạ.”
Không biết từ khi nào đại điện đã chật cứng người, ai nấy đều mặc áo giáp, tay cầm giáo, ngang lưng đeo dao. Những người này là Ngư Long Vệ thuộc hoàng tộc Lý thị, được Minh Đế một tay đào tạo và trung thành tuyệt đối với Lý thị.
Lúc Lâm Thiếu Vũ phá Trường An, bọn hắn tổn thất một nhóm, về sau lại có người bổ sung vào, cho nên không thể tránh khỏi có người đưa tay chân vào bên trong.
Hơn một ngàn người trước mắt này, chính là sức mạnh cuối cùng mà hắn nắm trong tay.
Liều chết đánh cược một lần, toàn bộ nhờ bọn hắn.
Những người này, lấy Điền Thất cầm đầu, hắn một thân hắc giáp, tay nâng tới một cây trường thương, nói: “Bệ hạ, để cho thuộc hạ ra ngoài giết tặc, bệ hạ còn phải bảo trọng long thể.”
“Nói lời vô dụng làm gì.” Lý Nhạc Thiên nói: “Cắt đầu của hắn, đưa tới Tướng phủ.”
Điền Thất ẩn ẩn cảm thấy, thiên tử hôm nay không quá giống với mọi khi. Hoặc vị hoàng đế ôn nhu như ngọc thường ngày chỉ là biểu hiện của hắn, còn bên trong xương cốt của nam nhi Lý gia đều có một cỗ nhiệt tình, liều chết bỏ mạng.
Lý Nhạc Thiên đi ở trước đội ngũ, cầm bội kiếm và đao, một thân hắc long bào. Hôm nay hắn là nguyên soái của quân đoàn, cũng giống như tiên phong, thân là thiên tử đế quốc, hắn vốn không cần gánh chịu nguy hiểm như thế. Nhưng khi hắn đi ở trước đội ngũ, một sức mạnh không thể giải thích được bùng cháy trong cơ thể của Ngư Long Vệ.
Bọn hắn nguyện ý chết vì Lý Nhạc Thiên, huống chi Lý Nhạc Thiên cũng không còn quan tâm đến sinh tử.
Trước khi rời khỏi cổng hoàng cung, bọn hắn đã bị ngăn lại. Trước mặt cũng là Ngư Long Vệ, số lượng muốn vượt qua quân của Lý Nhạc Thiên.
Cầm đầu là một tên giáo úy, gã được tướng phủ xếp vào đây, bảy lần quặt tám lần rẽ tính ra, cũng là con cháu qua mấy thế hệ của Thôi Tương.
Ngư Long Vệ còn rất nhiều người như vậy, một người đắc đạo gà chó thăng thiên, mà đám gà chó thăng thiên này cũng sẽ trở về với Thôi phủ.
Trước mắt, gã căn bản không biết có chuyện gì xảy ra, cho nên mới ngăn ở trước mặt Lý Nhạc Thiên, nói: “Bệ hạ, tại sao lại muốn xuất cung?”
Lý Nhạc Thiên hướng về phía trước bước ra một bước, nói: “Tại sao Trẫm xuất cung, chuyện này cũng cần thương lượng với ngươi sai?”
“Cái này...... Không dám, thuộc hạ cũng là lo nghĩ an toàn cho bệ hạ.”
Lý Nhạc Thiên lạnh hừ một tiếng, nói: “Thôi Chính mưu đồ bí mật tạo phản, tập tức trảm, nếu có người dám cầm giáo đánh trả, coi là đồng mưu, giết không tha.”
Thôi Chính vô thức lui ra phía sau một bước, ý nghĩ đầu tiên lại là: Thiên tử biết tên của ta. Gã gia nhập Ngư Long Vệ, thường xuyên đi tới đi lui trước mặt Lý Nhạc Thiên, nhưng không nói một câu nào. Do đó gã nghĩ, thiên tử căn bản không cần quan tâm đến hạng tôm tép như mình.
Thế nhưng hắn biết.
Lý Nhạc Thiên dẫn đầu, thủ hạ tử sĩ chém giết tới. Trường thương giơ cao, một thương xuyên qua đầu Thôi Chính.
Ngay lúc đó, Lý Nhạc Thiên lâm vào trong vòng vây, hắn cầm thương, người đứng thẳng, trong miệng lạnh lùng nói: “Lớn mật, các ngươi cũng nghĩ tạo phản sao.”
Đám người này hai mặt nhìn nhau, dần dần có người thả binh khí xuống, quỳ rạp trên mặt đất.
Lý Nhạc Thiên vung thương, nói: “Đi.”