Chương 918: Tình Hình Ở Kinh Châu
Nghìn quân dễ được, một tướng khó cầu, trong thời đại vũ khí lạnh này thì một võ tướng tuyệt thế có thể phát huy được thực lực không tưởng.
“Được rồi, ngươi nhanh chóng sai người đưa cho bệ hạ một phong thư, chỉ nói Trình Đại Lôi ta tuyệt đối trung thành với đế quốc, không đứng chung với thế lực của Tướng phủ.”
Lưu phát tài ngẩn người: “Ta sợ bệ hạ sẽ không vui khi nhận được thư của chúng ta.”
Trình Đại Lôi nhếch miệng: “Cho dù hắn cao hứng hoặc không cao hứng, thì hắn đều sẽ làm bộ cao hứng. Tình huống bên phía Lý Nhạc Thiên cũng không lạc quan như vậy, hắn hiện tại, cần một minh hữu. Ta nghĩ, hắn cũng không ngại làm đồng minh với chúng ta.”
“Đại đương gia, cao tay nha.” Lưu Phát Tài nhịn không được khen một tiếng, mặc dù gã cũng không biết Trình Đại Lôi cao tay ở chỗ nào, bất quá thuận miệng nịnh nọt vốn là thiên phú của gã: “Đại đương gia, phong thư này phải để ai viết đây?”
Trình Đại Lôi nghĩ nghĩ, chuyện này theo lẽ thường nên do Thôi Bạch Ngọc viết, tuy nhiên Thôi gia vừa mới bị diệt gia, mình vẫn không nên để cho đối phương tham dự vào chuyện này, nếu không thì thật sự hơi vô nhân đạo.
“Tùy tiện tìm một người đi, Ngô quân sư cũng được.”
Trình Đại Lôi không nói tin tức này cho Thôi Bạch Ngọc nhưng cũng không có ý định giấu diếm nàng. Hắn vẫn để Thôi Bạch Ngọc xử lý một số công việc của mình, chính vì vậy không cần bao lâu thì Thôi Bạch Ngọc đã biết hết mọi chuyện.
Thái độ của nàng rất bình tĩnh, nhưng lúc giúp Trình Đại Lôi viết trát văn thì tay lại run rẩy, còn làm rơi mấy giọt mực xuống giấy.
Mặc dù Thôi Bạch Ngọc được Thôi Tương coi là hòn ngọc quý trên tay, nhưng tình cảm giữa nàng và Tướng phủ lại không hề sâu đậm. Một gia tộc khổng lồ như vậy luôn tồn tại rất nhiều lợi ích phức tạp, nếu thể hiện tình cảm chân thật thì chính là một chuyện ngu xuẩn. Mọi người chỉ vì có chung lợi ích mà bị buộc vào cùng một chỗ, cho nên tình cảm là thứ vô cùng xa xỉ. Hơn nữa chuyện Tướng phủ vứt bỏ Thôi Bạch Ngọc đã hung hăng đâm một nhát dao vào tim của nàng.
Đây là sự thật, nhưng Thôi Bạch Ngọc họ Thôi cũng là sự thật. Long du nước cạn, nàng bị hãm ở chỗ của Trình Đại Lôi, cho nên buộc phải giúp đỡ hắn. Tuy nhiên nàng chưa từng hết hi vọng và luôn nghĩ cách thoát khỏi nơi này, trở về Thôi gia.
Nhưng thế gian có ai ngờ được, Tướng Phủ từng là một ngọn cây cao chót vót, dưới gốc cây ấy có rất nhiều người trú mưa che nắng. Trong trận loạn thế này, không ai có thể bỏ qua sự tồn tại của Tướng Phủ. Tuy nhiên, cỗ thế lực tưởng chừng như mạnh nhất lại bị loại khỏi cuộc chơi ngay từ đầu trận đấu.
Một hồi đánh cược, chen lấn rất nhiều người. Có người muốn chen về phía trước, tranh thủ vớt chút lợi ích, có người lại ngồi im không nhúc nhích, tự cho là nắm vững thắng lợi, dù thế nào thì mình cũng đứng ở thế bất bại.
Nhưng nếu đã gọi là loạn thế, mấu chốt chính là một chữ loạn, thắng thua chưa chắc được viết xong ngay từ đầu.
Thôi gia cả nhà bị trảm, liên luỵ cửu tộc. Vốn còn muốn thoát ly khổ hải, trở về Thôi gia.
Nhưng hôm nay Thôi gia đã không còn, khắp thiên hạ...... Tất cả đã thành bể khổ.
Đối với mưu trí của Thôi Bạch Ngọc, Trình Đại Lôi chưa hẳn không biết, chỉ là không có quan tâm.
Bởi vì Trình Đại Lôi đã thấy qua rất nhiều chuyện như vậy. Mỗi ngày đều có số lượng lớn lưu dân đi vào Lương Châu, gần như sau lưng mỗi người đều có những quá khứ đau khổ. Thê ly tử tán, vong quốc vong dân, nếu như Trình Đại Lôi đều quan tâm thì thật sự sẽ bận đến tối mày tối mặt.
Trong những người này thì trải nghiệm của Thôi Bạch Ngọc cũng không tính là đặc biệt, ở thế đạo hỏng bét như vậy dĩ nhiên không có lý do gì mà Thôi Bạch Ngọc có thể may mắn thoát khỏi tai nạn.
Thành Trường An đã loạn thành bầy, cứ cách mấy ngày lại có tin tức mới truyền đến. Ngược lại, Lương Châu bên này đã dần dần đi vào quỹ đạo, công việc của Trình Đại Lôi cũng trở nên dễ dàng hơn. Thỉnh thoảng hắn còn có thời gian đi dạo với Tô Anh.
Một ngày này, Trình Đại Lôi cùng Tô Anh đi ra vùng ngoại ô của Lương Châu thành. Sau khi trải mấy lần thân thiết, khúc mắc giữa hai người gần như đã bị xé rách, lúc ở chung với Tô Anh, Trình Đại Lôi cũng không còn cảm thấy áp lực nữa.
Mặt trời vừa vặn, cỏ dại và hoa lá lộn xộn trải trên thảo nguyên. Hai người ngồi trên lưng ngựa cũng không cố định một phương hướng nào mà chỉ tùy tiện đi dạo giải sầu.
Trời đang lúc giao giữa mùa hạ và mùa thu, cho nên thời tiết vẫn có mấy phần nóng bức. Trên những cánh đồng, các lão nông đang miệt mài làm việc, còn có mấy đứa trẻ tung tăng đùa giỡn ngoài đồng.
Trình Đại Lôi và Tô Anh xuống ngựa, đi dạo dọc theo các cánh đồng, chiến mã cứ việc thả ra để chúng tự do ăn cỏ, dù sao cũng đã được thuần phục tốt cho nên không cần lo lắng chúng chạy mất.
“Theo ý huynh, Lý Nhạc Thiên có thể ổn định tình hình ở thành Trường An sao?” Tô Anh thuận miệng hỏi.
“Theo tình huống hiện tại, hắn sẽ không gặp nhiều khó khăn lớn, nhưng cũng còn tùy vào cách nói?”
“Nói như thế nào?” Tô Anh khó hiểu nói.
Hai người nghỉ ngơi dưới một gốc cây lớn bên đường, lấy nước và thức ăn từ trên lưng ngựa. Trình Đại Lôi bắt đầu nói tiếp: "Lý Nhạc Thiên có uy vọng rất lớn trong quân ngũ, trước đây khi Trường An bị phá, hắn đã rất nổ lực. Mặc dù về sau hắn bị gắn cho tội danh thủ thành bất lực nhưng đến tột cùng hắn đã làm được những gì thì chỉ có người trong quân ngũ mới thấy được. Nếu không có nhân tâm thì hành động lần này của hắn cũng không có khả năng thành công, tuy nhiên…”
“Tuy nhiên làm sao?”
Trình Đại Lôi cười khổ lắc đầu: “Tai ương của đế quốc bắt nguồn từ lưu dân, nhưng căn nguyên vẫn là do quyền thế của gia tộc. Quyền thế của gia tộc quá lớn, mà trên triều đình lại có nhiều kẻ tầm thường chuyên ngồi không ăn bám. Người bình thường không có xuất thân tốt thì rất khó được trọng dụng. Hiện tại Lý Nhạc Thiên bắt đầu đề bạt con em bình dân trong quân ngũ, chính là nhìn ra điểm này. Thế nhưng hắn vừa nhổ được khối u ác tính là Tướng phủ thì đồng thời cũng phải cần các gia tộc quyền thế ủng hộ. Khối bánh gato này quá lớn, Lý Nhạc Thiên muốn nuốt thì bụng cũng chứa không nổi. Do đó hắn chỉ có thể chia nhỏ chiếc bánh gato này cho các gia tộc quyền thế khác.”
Tô Anh nhướng mày, hỏi: “Nói chung ta hiểu được lời của huynh nói, chỉ có, bánh gato là cái gì?”
“Ách...... Ha ha.” Trình Đại Lôi gượng cười một tiếng: “Sự thật chính là như vậy, Lý Nhạc Thiên thay thế tướng phủ, quản lý toàn bộ huóng phát triển của Kinh Châu. Nhưng thành Trường An là của họ Thôi hay họ Lý thì cũng không có gì khác biệt.”