Chương 919: Một Chữ Tranh

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 919: Một Chữ Tranh

Trình Đại Lôi ọc ọc uống một hớp nước, cảm thấy cũng có chút cảm khái: “Từng có người hỏi ta, đế quốc còn có thể cứu sao. Nếu như một căn phòng cũ, mưa dột thì đắp ngói, hở thì xây tường, sửa tới sửa lui chỉ toàn là miếng vá. Cho nên cứ dứt khoát cho một mồi lửa thiêu hủy đi tất cả, sau đó lại xây dựng lại từ đầu.”

Tô Anh không chỉ ngày đêm ở trong phòng may may vá vá, hay chơi đùa với Trình Đại Lôi, mà thực tế nàng còn thông mình hơn Trình Đại Lôi mấy phần, chẳng qua thường ngày nàng không có nhiều cơ hội để thể hiện mà thôi.

Nàng trầm mặc suy nghĩ về những gì Trình Đại Lôi nói, sau đó mới mở miệng hỏi: “Các lộ chư hầu tranh đoạt danh lợi, không ngừng giằng co, chính vì vậy mới để thiên hạ thành ra dạng này.”

Trình Đại Lôi đáp : “Tranh danh đoạt lợi, mất chốt cũng không phải do danh lợi, mà là do một chữ tranh. Đế quốc rất lớn, mà danh thì như thế nào, lợi thì lại làm sao, một người dù bụng lớn đến đâu thì cũng chỉ cần một ngày đủ ba bữa cơm. Cho nên danh lợi không phải là mục đích bọn hắn truy đuổi, thứ bọn hắn để ý chỉ là tranh đoạt của bản thân mà thôi.”

Tô Anh dùng vẻ mặt khó hiểu nhìn về phía Trình Đại Lôi, không hiểu được ý tứ bên trong lời nói của hắn.

Trình Đại Lôi nói tiếp: “Nàng là nữ nhi, không hiểu được tâm tư của nam nhân. Đại trượng phu vừa ra đời, lúc nào cũng muốn làm chút chuyện gì đó. Nữ nhân, tài phú, địa vị những vật này bất quá chỉ là mây khói, thấy gió thì tán. Những vật này chỉ có thể thỏa mãn một nhóm người nhưng không có khả năng thỏa mãn tất cả mọi người. Cho nên người đọc sách nói là thiên địa lập tâm, vì sinh dân lập mệnh, vì vạn thế khai thái bình......”

(Xây dựng giá trị tinh thần cho xã hội, xác lập ý nghĩa sinh mệnh cho dân chúng, kế thừa sự chính thống của học vấn xưa đã bị đoạn tuyệt, mở ra cơ nghiệp thái bình cho muôn đời sau.)

“Nói thì nói như thế, nhưng cuối cùng muốn nói chỉ có một câu: Ta đã tới thế gian này cho nên không thể ra đi một cách vô ích. Thân cao bảy thước, muốn làm đại sự. Bây giờ vất vả lắm mới có loạn thế, đây chính là lễ hội của anh hùng trên thiên hạ. Có mấy người nguyện ý ngồi im không tham gia, ai lại không muốn dùng quyền cước để chứng mình thực lực. Ta muốn thắng, ta muốn đứng đầu người trong thiên hạ. Một chữ thắng này, thật sự rất quan trọng đối với nam nhân.”

Tô Anh cau mày, thở dài nói: “Ai hiểu được tâm tư của nam nhân các người, hết lần này tới lần khác đều do các người mà đế quốc mới biến thành như vậy. Thế nhưng còn muốn mang hai chữ danh nghĩa để dương danh thiên hạ.”

Trình Đại Lôi gật gật đầu: “Đều nói là vì thiên hạ thái bình nhưng những chư hầu kia thật sự có thể đem hai chữ thái bình để vào trong mắt sao. Bất quá chỉ là do lợi ích của mình cho nên mới nêu ra cờ hiệu. Đôi lúc quá nhiều lời nói như vậy mà ngay cả bản thân mình cũng ngỡ là thật.”

“Nếu vậy, chúng ta không cần tranh với người khác có được không?” Tô Anh hỏi.

“Không được.” Trình Đại Lôi lắc đầu: “Một khi đã lên bàn cờ thì không có chuyện dễ dàng kết thúc ván đấu. Hiện tại cuộc sống của chúng ta đang tạm thời ổn định nhưng không có nghĩa là mãi mãi. Nếu chúng ta không tiếp tục đi về phía thì đến một ngày nào đó, ngay cả búa cũng không nhấc lên nổi và thời gian thái bình cũng tới hồi kết thúc.”

Tô Anh rúc vào trong ngực Trình Đại Lôi, nữ nhân đôi khi không thể hiểu hết những chuyện nam nhân muốn làm. Thế nhưng nàng vẫn có thể hiểu ít nhiều áp lực mà hắn đang gánh trên vai.

Ánh mắt hai người vừa vặn nhìn về cùng một chỗ, mấy đứa bé vốn đang chơi đến vui vẻ, nhưng vì một con châu chấu mà đột nhiên lao vào đánh nhau. Cuối cùng, một đứa bé bị đánh khóc, oa oa bôi nước mắt. Đứa trẻ cao lớn hơn, tay nắm chặt châu chấu, hung ác nói: “Của ta, là của ta.”

Châu chấu đã bị bóp chết trong tay, nhưng nó vẫn kiên quyết nắm chặt, nhất quyết không chịu buông.

Trình Đại Lôi yên tĩnh nhìn một màn này, chầm chậm nói: “Làm gì có thái bình trên thế gian này, nagy cả đứa trẻ cũng muốn tranh mạnh, yếu, huống chi là chúng ta.”

Đang lúc này, một thớt khoái mã từ trong thành chạy tới. Lập tức có tiểu giáo đi tới bên cạnh Trình Đại Lôi, tung người xuống ngựa, hai đầu gối quỳ rạp xuống đất.

“Khởi bẩm Đại đương gia, Từ quân sư mời Đại đương gia về thành, nói là có chuyện quan trọng cần thương lượng.”

Trình Đại Lôi thở dài, nói: “Hiếm thấy có nửa ngày rảnh rỗi, rốt cuộc là có chuyện gì?”

Tiểu giáo nói tiếp: “Có vẻ như ba nhà Vũ Uy, Hạo Giáp, Kim Thành phái người tới, còn chuyện cụ thể thì tiểu nhân cũng không rõ.”

Trình Đại Lôi gật gật đầu, tan đàn xẻ nghé, cây lớn Thôi Tương vừa đổ, xem ba nhà cũng phải một gốc cây lớn để dựa dẫm.

Hắn trở mình lên ngựa, cùng Tô Anh ngồi chung khoái mã trở về Lương Châu thành.

Khoái mã về thành, Trình Đại Lôi ôm Tô Anh trong lồng ngực, cứ như vậy mà hiên ngang đi trên đường phố.

Vùng đất Lương Châu nghèn nàn, cũng không có quá nhiều quy củ. Tuy nhiên sự ngang nhiên, trắng trợn này vẫn hấp dẫn ánh mắt của một số bình dân trên đường. Sau đó có người nhận ra Trình Đại Lôi, cho nên bọn họ mới thôi ngạc nhiên, tò mò nữa.

Dù sao vị này chính là chủ nhân của Lương Châu, ngay cả Tống Ba Khang từng làm mưa làm gió cũng bị hắn đuổi chạy, mà hiện tại Thôi Tương đã không thể làm gì được hắn nữa. Với tư cách là chủ một vùng, hành động này của Trình Đại Lôi cũng không tính là quá đáng.

Đi tới trước phủ thành chủ, Trình Đại Lôi nhảy xuống ngựa trước, sau đó mới đưa tay về phía Tô Anh. Tô Anh hai má ửng hồng, đem đầu ngón tay khoác lên lòng bàn tay của hắn, nhẹ nhàng nhảy xuống và được Trình Đại Lôi ôm vào trong ngực, tiếp đất một cách an toàn.

Có hạ nhân dắt ngựa vào chuồng, Trình Đại Lôi và Tô Anh cùng nhau bước qua đại môn. Sau đó, một người đi về phía hậu viện còn người kia thì đi về phía sảnh chính.