Chương 920: Danh Chính Ngôn Thuậ
Từ Thần Cơ cùng Lưu Bi đều đã có mặt, Trình Đại Lôi khoát khoát tay, trực tiếp hỏi: “Tình huống như thế nào?”
Lưu Bi đưa qua một phong thư, nói: “Đây là thư do ba nhà đưa tới.”
Trình Đại Lôi vừa mở ra xem, vừa hỏi: “Người đưa thư đâu?”
“Còn đang đợi Đại đương gia hồi đáp, ngài có muốn gặp hắn hay không?” Lưu Bi.
Trình Đại Lôi lắc đầu, nói: “Không cần, nhìn thư cũng có thể đoán được mục đích của bọn họ.”
Trình Đại Lôi mở bức thư và đọc từng chữ, nội dung trong bức thư quả nhiên không khác với suy đoán của Trình Đại Lôi. Thư này là do ba người Tiền Thông Ngọc , Bạch Không Tập , Tôn Biệt Sơn cùng đưa tới, trong thư chỉ nói đã nghe qua danh của Trình đương gia nhưng lại không có cơ hội gặp mặt, bây giờ tất cả mọi người đều đang kiếm cơm ở Lương Châu, cho nên mới thả đầu thang xuống, để cùng nhau hợp lực phát triển Lương Châu.
“Đại đương gia, ngài nghĩ sao về chuyện này?” Lưu Bi vừa rồi đã đọc thư.
“Bọn hắn muốn hòa bình, chúng ta dĩ nhiên rất vui vẻ.” Trình Đại Lôi đặt thư xuống, quan trọng nếu đánh chưa chắc đánh thắng được: “Viết thư hồi âm cho bọn họ, nói chúng ta đã là người ngồi chung một con thuyền, cho nên ngươi đối tốt với ta, ta cũng sẽ đối tốt với mọi người.”
Trình Đại Lôi vừa nói vừa nhìn qua phía Lưu Bi: “Lưu tiên sinh muốn tự tay viết phong thư này hay không?”
Lưu Bi vội vàng khoát tay: “Thuộc hạ có chuyện khó xử, không bằng cứ để cho Từ quân sư viết.”
Từ Thần Cơ ưỡn ngực, hận không thể ngay lập tức đi qua lấy giấy bút. Trình Đại Lôi làm bộ không nhìn thấy bộ dáng của ông ta. Dù sao, Cáp Mô trại có rất ít người biết chữ, mà Lưu Bi cũng không có bao nhiêu giấy mực ở trong bụng. Lúc trước khi hắn ta viết thư cho Trình Đại Lôi, Trình Đại Lôi đã rất vất vả mới có thể hiểu được, cho nên việc viết thư hồi âm, mình cũng không thể để rơi uy phong được.
Tính đi tính lại, việc này vẫn nên giao Thôi Bạch Ngọc tới làm, đi ra từ đại gia tộc, được học hành từ nhỏ cho nên một bức thư đối với nàng chỉ dễ như trở bàn tay.
Trình Đại Lôi sai người kêu Thôi Bạch Ngọc tới, cô nương này vẫn mang hắc sa, ánh mắt có chút tịch mịch.
Trình Đại Lôi chợt nhớ ra sở dĩ ba người Tiền Thông Ngọc lựa chọn lấy lòng là nhờ món quà Thôi gia ban tặng, món quà đó chính là Thôi gia bị chém đầu cả nhà. Nếu không phải gốc cây Thôi gia bị sụp đổ thì ba nhà bọn họ cũng sẽ không suy nghĩ đến việc chọn một cành cây mới.
Hôm nay để cho Thôi Bạch Ngọc làm chuyện này, thì tương đương với với việc sát muối lên vết thương của nàng. Trình Đại Lôi quan sát tỉ mỉ thái độ của Thôi Bạch Ngọc, thấy nàng không biểu hiện gì thì tâm trạng mới dần buông lỏng.
Thôi Bạch Ngọc bút tẩu long xà, rất nhanh liền viết xong một bức phong thư hồi âm, lại để cho Lưu Bi xem qua một lần, sau khi xác nhận không có vấn đề gì thì mới niêm phong lại, giao cho người đưa cho ba nhà Tiền Thông Ngọc.
Ở một mức nào đó, Trình Đại Lôi muốn trở thành đồng minh của ba nhà Tiền Thông Ngọc, đôi bên không xâm phạm lẫn nhau. Hai phong thư vừa rồi chính là thái độ mong đợi của hai bên. Tuy nhiên đó cũng chỉ là mong đợi mà thôi, bởi vì ai cũng biết, hai chữ đồng minh thật ra vô cùng yếu ớt, hơn nữa còn phải đề phòng chuyện bị đâm sau lưng.
Vì vậy, chi tiết hợp tác cụ thể cần phải từ từ thảo luận, còn việc hai bên sẽ đặt ra điều kiện gì thì còn tùy thuộc vào phản ứng của bên kia.
Trình Đại Lôi cũng rất vui khi thấy chuyện này đã kết thúc, mà hắn vẫn còn một nhiệm vụ khác, chính là kiểm soát toàn bộ Lương Châu. Miễn vấn đề này được thương lượng và hai bên không xâm phạm lẫn nhau, thì tình hình ở Lương Châu sẽ bắt đầu ổn định. Sau đó lại cho mình thêm vài năm thì chắc chắn mình có thể huấn luyện được binh lính trở nên cường hãn và toàn bộ Lương Châu sẽ nằm gọn trong tay mình. Đến lúc đó đối diện với loạn thế này, Trình Đại Lôi cũng có thêm mấy phần tự tin.
Lương Châu trở nên ổn định, mà sự hỗn loạn ở Kinh Châu cũng dần dần lắng xuống. Các lộ chư hầu đều đang bận rộn chiêu binh mãi mã, bên trong quá trình cũng có vô vàn mâu thuẫn, nhưng lại không có gì lớn xảy ra.
Ngay lúc Trình Đại Lôi đang thúc đẩy liên minh ba nhà bên phía Tiền Thông Ngọc, thì một nhóm người đến từ thành Trường An xa xôi ngàn dặm. Sau khi báo cáo lai lịch, thì bọn họ được dẫn đến phủ thành chủ.
Người đến là sứ giả của Lý Nhạc Thiên, họ Lý tên Ngọc Niệm. Nhìn họ liền biết, đối phương thuộc về Hoàng tộc, chính là huynh đệ của Lý Nhạc Thiên, Cửu hoàng tử của đế quốc.
Sau khi trải qua sự hỗn loạn tại Trường An, Lý Nhạc Thiên liền biết người có thể tin tưởng nhất vẫn chính là thân nhân của mình. Về người đám người khác họ, chung quy đều là ngoại nhân.
Ý độ của Lý Ngọc Niệm rất đơn giản, chính là tuyên chỉ, phong Trình Đại Lôi làm Lương Châu vương. Đương nhiên, trước đó Điền Thất đã tới một lần, thế nhưng thánh chỉ chỉ khi Lý Nhạc Thiên chết mới được thông qua. Bây giờ Lý Nhạc Thiên đã giành chiến thắng trong trận giao phong với Tướng phủ, thánh chỉ mà hắn ban bố có một sự ảnh hưởng không thể lường trước được. Ít nhất, có thể để cho Trình Đại Lôi danh chính ngôn thuận, không còn bị người khác gọi là sơn tặc.
“Điền tiên sinh từng tới một lần, nhưng hôm nay tại sao lại không thấy Điền tiên sinh?” Sau một phen khách sáo sau đó, Trình Đại Lôi mở miệng hỏi.
Lý Ngọc Niệm: “Điền tiên sinh hộ giá có công, chết ở trong tay tặc nhân, bây giờ đã được truy phong là Hầu gia.”
Trình Đại Lôi im lặng, hắn chỉ mới gặp Điền Thất một lần cho nên cũng không có bao nhiêu cảm tình. Tuy nhiên đối với tráng sĩ trung thành tuyệt đối như Điền Thất, Trình Đại Lôi vẫn rất tôn trọng. Chỉ bất quá, loại người trung thành thường thương sẽ bị chết sớm.
“Thiên tử nhân hậu, chưa từng bạc đãi những người trung thành báo quốc. Đối với người nhà của Điền Thất, đều sẽ được đế quốc phụng dưỡng.” Lý Ngọc Niệm nói tiếp: “Trình đương gia có di mệnh của tiên đế, tấm lòng chân thành được thiên địa chứng giám, bệ hạ cũng sẽ không quên.”
Trình Đại Lôi tay nhấn ngực, nhẹ nhàng gật đầu: “Đây là chuyện nên làm.”
“Bệ hạ sẽ không quên Trình tiên sinh, cũng rất nhớ thương người nhà của Trình tiên sinh. Cho nên Trình đương gia có thể đưa người nhà đến Trường An, để triều đình chiếu cố, về sau Trình đương gia cũng bớt đi một nỗi lo.”
Trình Đại Lôi nháy nháy mắt, sớm biết bốn chữ danh chính ngôn thuận không phải dễ dàng tới như vậy. Không phải sao, Lý Nhạc Thiên liền bắt đầu ra điều kiện, để cho mình đem người nhà đưa đến Trường An làm con tin.
Nhưng vấn đề là, Trình Đại Lôi có thể không cần 『 Danh chính ngôn thuận 』, nhưng không thể không cần người nhà của mình.
Lý Nhạc Thiên vừa nắm giữ Kinh Châu, cần minh hữu ủng hộ. Nhưng trong tay mình muốn binh có binh, muốn tướng có tướng, vốn không cần phải kết minh hữu với Lý Nhạc Thiên.
“Bệ hạ nhớ chuyện này, tại hạ cảm động đến rơi nước mắt. Nhưng mà, phu nhân thỉnh thoảng hay mắc phong hàn, cho nên không thể đi xa.”