Chương 921: Mời Chư Hầu Hồi Kinh
Trình Đại Lôi cảm thấy hai chữ “Phong Hàn này dùng quá tốt, chuyện gì mình không muốn làm thì bất cứ lúc nào hắn cũng có thể lấy những lời này làm cái cớ.
Mượn cớ có đôi khi chưa chắc là vì lừa dối đối phương, mà đồng thời nó còn có thể thể hiện rõ thái độ của mình. Mặc kệ Lý Ngọc Niệm nghĩ như thế nào về chuyện này, nhưng chỉ cần hắn hiểu được một điểm là được: Không bao giờ có chuyện đưa người đến Trường An.
Lý Ngọc Niệm dường như không còn chút hy vọng nào, hắn nói: “Quan trọng nhất vẫn là bảo trọng thân thể.”
“Đúng vậy, không dễ có cơ hội được sống ở Trường An, nghĩ thôi cũng thấy tiếc cho các nàng.”
Lý Ngọc Niệm nhếch miệng, tựa hồ khinh bỉ kỹ năng diễn xuất vụng về của Trình Đại Lôi. Ngập ngừng một lát, hắn mở miệng nói: “Trình tiên sinh có muốn đi một chuyện đến Trường An hay không?”
Trình Đại Lôi cau mày, nghi ngờ hỏi: “Xin nói rõ hơn?”
“Trước khi đến Lương Châu, bệ hạ đã cố ý nói với ta.” Lý Ngọc Niệm thở dài, dường như còn nhớ tới cảnh tượng khi rời khỏi thành Trường An: “Bệ hạ đã nói, nếu như không phải Trình tiên sinh trấn thủ Tây Bắc, thì làm sao có thể chọc thủng âm mưu làm phản của Tống Tặc. Bây giờ, Tống Tặc đã bị áp giải đến thành Trường An.”
Trình Đại Lôi ngẩn người: “Tống Bá Khang còn chưa chết?”
Lý Ngọc Niệm nháy mắt mấy cái: “Dĩ nhiên chưa chết, hắn rơi vào trong tay của Bách Lý hầu gia, một mực bị giam giữ đến bây giờ mới đưa đến Trường An.”
Trình Đại Lôi trầm ngâm một lúc, hóa ra sau khi Tống Bá Khang trốn khỏi Lương Châu, ý định ban đầu là chạy về Trường An. Không ngờ lại bị Bách Lý Thắng chặn lại giữa chừng, bất luận kẻ nào cũng sẽ nghĩ ông ta chết chắc rồi. Ngay cả Bách Lý Thắng cũng muốn như vậy, gã đã có ý định giết Tống Bá Khang để trả thù cho huynh đệ đã chết của mình.
Nhưng giết được ông ta thì làm sao, huynh đệ đã chết cũng không thể sống lại. Bách Lý Thắng không phải là không muốn Tống Bá Khang chết, nhưng gã cảm thấy rằng giết ông ta cũng không đủ để trút bỏ hận thù. Cho nên mới quyết định giam giữ cho đến bây giờ, lần này, Bách Lý Thắng xoay người trở thành công thần, còn Tống Bá Khang cũng được đưa đến Trường An.
Lý Ngọc Niệm nói: “Đối với dạng nghịch tặc như Tống Bá Khang, dĩ nhiên muôn lần chết cũng không thể chuộc tội. Còn đối với công thần như Trình tiên sinh, bệ hạ cũng không thể bạc đãi. Lần này không chỉ mời Trình tiên sinh, mà bệ hạ cũng mời tất cả các chư hầu đến Trường An một hồi. Thứ nhất là xử quyết Tống Tặc trước mặt người trong thiên hạ, thứ hai cũng là chiêu cáo thiên hạ, phong thưởng Trình tiên sinh.”
“Thời gian nào?”
“Mười lăm tháng tám, tiết trăng tròn.” Lý Ngọc Niệm nói: “Trình tiên sinh đến lúc đó có thể đi không?”
“Ách...... Ha ha, cái này, cái này......” Trình Đại Lôi gượng cười hai tiếng: “Không đơn giản chỉ là việc trong nhà mà thân thể tại hạ cũng có chút không thoải mái, cho nên đến lúc đó có thể đi hay không, hiện tại cìn chưa dám nói chắc.”
Song phương lại khách sáo một phen, Lý Ngọc Niệm cuối cùng còn nói muốn ở Lương Châu mấy ngày, ở trong thành đi dạo một vòng. Nhìn ý tứ, đoán chừng là muốn điều tra thông tin. Đối với chuyện này, Trình Đại Lôi cũng không để bụng, ngược lại quân tử phong lưu phóng khoáng, không có gì là không thể nói ra, hơn nữa Trình Đại Lôi cũng không cảm thấy mình có bí mật gì.
Ngay khi ngươi xem một cách rõ ràng thì người còn có thể làm gì đây.
Chính là rõ ràng cho ngươi xem, ngươi thì phải làm thế nào đây.
Trước sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho đám người Lý Ngọc Niệm, sau đó, Trình Đại Lôi cùng Từ Thần Cơ cũng những người khác mới tụ tập lại để thương lượng chuyện này.
“Đại đương gia, thật sự phải đi Trường An sao?” Lưu Bi nói: “Theo ta thấy chuyện này không thích hợp, nếu như Lý Nhạc Thiên động sát tâm, Đại đương gia muốn bình an thoát khỏi thành Trường An cũng rất khó.”
Trình Đại Lôi gật gật đầu, cũng hiểu ý của Lưu Bi nói. Nhưng lần này Lý Ngọc Niệm tới Lương Châu thành, đầu tiên là yêu cầu Trình Đại Lôi phái ra con tin, sau lại yêu cầu Trình Đại Lôi đi Trường An, nếu như Trình Đại Lôi không đi chuyến này, vậy bôn chữ “Danh chính ngôn thuận” liền không có các nào chứng thực.
Không có danh phận là vấn đề vô cùng lúng túng, ngươi cũng không thể để người ta suốt ngày mắng chửi là sơn tặc.
“Theo chư vị, tại sao Lý Nhạc Thiên lại muốn mới các chư hầu về kinh thành?” Trình Đại Lôi hỏi.
Trên sân không chỉ có Lưu Bi, Từ Thần Cơ, Ngô Dụng, ngay cả Hòa Thân cũng được mời về từ Sóc Phương thành. Đối mặt với câu hỏi của Trình Đại Lôi, đám người lâm vào trầm tư.
Vẫn là Lưu Bi trước tiên mở miệng nói: “Sợ Lý Nhạc Thiên cũng muốn có danh phận.”
Trình Đại Lôi nhẹ nhàng gật đầu: “Đúng vậy.”
Trình Đại Lôi chiếm giữ Lương Châu là hữu thực vô danh, Lý Nhạc Thiên vừa vặn tương phản, hắn là thiên tử đế quốc hữu danh vô thực. Trước mắt Lý Nhạc Thiên vừa nhổ xong Tướng phủ, coi như đã có danh có thực. Nhưng hắn cũng muốn để cho các lộ chư hầu nhìn rõ ràng và đè xuống ý đồ không tốt của bọn hắn.
“Các chư hầu sẽ chịu đi sao?” Hòa Thân hỏi.
Trình Đại Lôi đáp : “Quân lệnh không phụng, thì sẽ bị gán cho một chữ phản, về sau cũng không có danh phận trong đế quộc.”
“Danh phận danh phận, hai chữ danh phận này lại quan trọng như vậy.” Từ Thần Cơ hít một tiếng.
“Đôi khi nó quan trọng như vậy.”
Lưu Bi bây giờ có chút tỉnh táo lại: “Đại đương gia dự định đi chuyện này không?”
“Ách...... Ha ha, lời gì, vấn đề này không phải ta còn đang thương lượng với mọi người sao.”
“Đại đương gia, Trường An hung hiểm, nếu Lý Nhạc Thiên nghĩ ra tuyệt kế, muốn một mẻ hốt gọn chư hầu trên thiên hạ?”
“Làm sao có thể, nếu đuổi tận giết sạch thủ lĩnh của các đỉnh núi thì vẻ cân bằng bên ngoài của đế quốc cũng không thể duy trì. Một đế quốc như vậy không phải là thứ Lý Nhạc Thiên muốn nhìn thấy.”
“Đại đương gia sẽ không phải rảnh rỗi nhàm chán, suy nghĩ đi Trường An tham gia náo nhiệt?” Ngô Dụng nói.
“Ờ...... Ha ha, ngươi cũng thật là biết nói đùa.”
Thật sự bị Ngô Dụng đoán đúng, Trình Đại Lôi từ đầu đến cuối có một tâm tư hành tẩu giang hồ. Nếu như lần này Trường An có thể mời các chư hầu hồi kinh, vậy Trình Đại Lôi cũng muốn đi xem anh hùng trên thế gian này. Có mấy chư hầu có danh khí rất lớn, nhưng ngay cả mặt mũi của bọn họ, Trình Đại Lôi vẫn chưa thấy hết.
“Đại đương gia phải biết một điều, ngài không giống với các chư hầu khác.” Lưu Bi bất mãn nhìn chằm chằm Trình Đại Lôi .