Chương 925: Bà Con Xa Không Bằng Láng Giềng Gầ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 925: Bà Con Xa Không Bằng Láng Giềng Gầ

Tiền Thông Ngọc có hai sợi râu trên mặt, nếu như trên người ông ta không mặc quan phục thì trông ông ta không khác gì một địa chủ giàu có. Thật ra, Tiền gia vốn có xuất thân từ thương nhân. Trải qua mấy đời, trên dưới Tiền gia đều sinh sống dựa vào buôn bán trà và tơ lụa cho phương Bắc. Mãi đến thế hệ của Tiền Thông Ngọc mới xem như từ thương nhân trở thành quan trường.

Hôm nay là sân nhà của ông ta, tự nhiên phải cầm đủ khí phái, không thể làm rớt uy phong.

“Tiền huynh, tại sao hôm nay không tụ hội ở phủ thành chủ mà lại chọn Tứ Phong Lâu này?”

Người hỏi chính là Tôn Biệt Sơn, gã phụ trách Kim Thành, từ địa bàn của mình đi đến đây cũng có chút khoảng cách. Hôm nay gã chỉ mang theo vài tên thân tín đắc lực, nhưng kỳ thật trong lòng thì vô cùng lo lắng.

“Ồ ha ha.” Tiền Thông Ngọc vuốt râu một cái, nói: “Hoàng hôn ở nơi này là một phong cảnh nổi tiếng của thành chúng ta, huống hồ cá ở tửu lâu lại tươi mà không ngán, thật sự khó có thể bỏ qua.”

Vũ Uy Bạch Không Tập trong lòng oán thầm, nếu như chỉ là vì ăn cá cùng ngắm cảnh, thì mọi người cần phải đến chỗ này của ngươi sao?

Hắn nhìn nước sông cuồn cuộn bên ngoài cửa sổ, nói: “Hắn thật sự sẽ đến sao, hay lại tính giở trò đùa giỡn chúng ta?”

Tiền Thông Ngọc cùng Tôn Biệt Sơn không có mở miệng đáp lại, trong lòng cũng không cách nào xác nhận. Dù sao đi tới Hạo Giáp thành, thì mạng của Trình Đại Lôi cũng không còn là của hắn nữa.

“Bây giờ còn chưa tới thì nói không chừng sẽ không tới.”

“Hừ, nếu hắn dám tới, ta sẽ cho hắn biết đao của ta lợi hại như thế nào.” Bạch Không Tập khịt mũi nói một câu, hắn là huynh đệ kết nghĩa với Tống Bá Khang, tính ra vẫn có chút giao tình qua lại.

Hiện tại ba người đều đang đợi Trình Đại Lôi xuất hiện. Về phần có nên thả Trình Đại Lôi đi sau khi thương lượng xong với hắn hay không thì trong lòng bọn họ cũng không nắm chắt được chủ ý. Bất quá, Tiền Thông Ngọc đã sớm bố trí, ngoại trừ toà Tứ Phong Lâu này thì mấy con phố xung quanh đây đều có tinh binh, chỉ cần Tiền Thông Ngọc ra lệnh một tiếng, Trình Đại Lôi dù có mọc cánh cũng khó trốn.

“Cái kia......” Tôn Biệt Sơn hỏi: “Từ Lương Châu thành đi tới nơi đây, coi như buổi sáng xuất phát, thì cũng phải mất bốn canh giờ a. Tính ra, ít nhất đến chiều nay hắn mới có thể tới?”

Tiền Thông Ngọc cùng Bạch Không Tập trái lo phải lo nhưng lại sơ sót mất một điểm này, trong lúc nhất thời, lại có chút lúng túng cho nên chỉ ngồi im ở đó, hồi lâu không ai nói chuyện.

Ba người buồn bực ngán ngẩm chờ đợi, thời gian từ từ trôi qua, đến tận lúc hoàng hôn thì phía xa xa một chiếc thuyền lá lênh đênh trôi trên sông lớn, một người chèo thuyền còn người kia thì đứng trên mũi thuyền.

Ánh mắt của Tôn Biệt Sơn sáng lên: “Tới.”

Ba người đồng thời đi tới bên cửa sổ, dõi mắt trông về phía xa, Tiền Thông Ngọc khó có thể tin nói: “Quả nhiên là tới một mình.”

“Không có bẫy gì đi.” Bạch Không Tập có chút bồn chồn.

“Ta thường nghe người ta nói, họ Trình là một tên ngông cuồng, hôm nay xem ra đúng như đồn đoán, thật sụ đủ cuồng.” Tôn Biệt Sơn.

Thuyền nhỏ tiếp cận bến cảng, 3 người xuống lầu nghênh đón, cách rất gần mới nhìn rõ ràng. Trình Đại Lôi toàn thân áo trắng, bên hông treo lấy bội kiếm, nếu như che khuôn mặt, thì thật sự có mấy phần khí chất xuất trần. Phía sau hắn là một thiếu nữ vẻ mặt lạnh nhạt, ăn mặc giống như thư đồng.

Tiền Thông Ngọc dừng lại một lúc, sau đó lập tức chắp tay nói: “Trình đương gia, nghe đại danh đã lâu, hôm nay mới cơ hội gặp mặt, tại hạ là Tiền Thông Ngọc, hân hạnh được gặp Trình đương gia.”

Bạch Không Tập cùng Tôn Biệt Sơn cũng chắp tay chào hỏi Trình Đại Lôi, chỉ là không có lộ ra nhiệt tình như Tiền Thông Ngọc.

Trình Đại Lôi hai tay chắp sau lưng, nói: “Đều tới, rất tốt, rất tốt. Ngồi chỗ nào đây, chúng ta qua đó thảo luận tiếp.”

Nói xong, Trình Đại Lôi đi lên bến tàu, trực tiếp lượt qua ba người bọn họ.

Ba người hai mặt nhìn nhau, Trình Đại Lôi căn bản không đáp lại ba người bọn họ, thái độ cũng giống như trưởng quan, không để bọn họ vào mắt.

Đè xuống sự không vui trong lòng, Tiền Thông Ngọc nhanh chân tiến về phía trước, dẫn đường cho Trình Đại Lôi. Đi thẳng tới Tứ Phong Lâu, Trình Đại Lôi dừng bước, đưa mắt nhìn bốn phía, binh sĩ vây đầy trước lầu.

Ánh mắt của Tiền Thông Ngọc lóe lên, không phải là Trình Đại Lôi nghi ngờ gì đi, cho nên mới không muốn lên lầu.

“Sớm nghe danh đầu bếp của Tứ Phong Lâu là người từ Giang Nam tới, hôm nay ta xem như có lộc ăn.”

Tiền Thông Ngọc nghe vậy mới buông nỗi lo trong lòng xuống, đưa tay ra, “Mời Trình đương gia, bên trên sớm đã chuẩn bị xong mọi thứ.”

Trình Đại Lôi cất bước lên lầu, Ngân Mâu theo sau lưng, mãi cho đến lầu ba. Trình Đại Lôi tự mình liền ngồi xuống vị trí chủ tọa, Tôn Biệt Sơn cùng Bạch Không Tập đi phía sau liền nhìn một màn này, trong lòng đều có mấy phần không khoái.

Đây là dứt khoát xem mình là chủ nhân, hoàn toàn để bọn họ vào mắt.

Tiền Thông Ngọc lặng lẽ nháy mắt ra dấu với hai người, để cho bọn họ im lặng ngồi xuống.

Tiểu nhị bắt đầu mang thức ăn lên, sau ba vòng rượu và năm hương vị thức ăn, (Tửu quá tam tuần, thái quá ngũ vị), Trình Đại Lôi mới ngẫu nhiên nhận xét mùi vị của đồ ăn, ngẫu nhiên ghé mắt ngắm cảnh, vẻn vẹn không đề cập tới mục đích của chuyến này.

Xuất thân của Tôn Biệt Sơn cũng không dễ, sờ soạng lần mò từng bước từng bước đi đến vị trí hôm nay, gã không chịu nổi nóng nảy mà nói: “Trình Đại Lôi tới đây chắc không chỉ vì uống rượu ngắm cảnh?”

Trình Đại Lôi lúc này mới dừng đũa, nói: “Mời nói?”

Tôn Biệt Sơn hít sâu một hơi, đáp: “Chúng ta đều biết rõ ý đồ của Trình đương gia, mỗ gia là người thẳng tính, cũng không giấu giếm. Cáp Mô trại và ba nhà chúng ta không xâm phạm lẫn nhau, dĩ nhiên là được.Thế nhưng nói chúng ta quy thuận Cáp Mô trại thì tuyệt đối không thể.”

Sau khi nói xong, Tôn Biệt Sơn nhìn chằm chằm vào Trình Đại Lôi, mà Trình Đại Lôi cũng không có ý định dời mặt đi chỗ khác, cuối cùng ngược lại là Tôn Biệt Sơn lặng lẽ nghiêng đầu đi.

“Ta tin đây cũng là của Bạch thành chủ cùng Tiền thành chủ?”

Hai người không có phủ nhận, đại khái chính là thừa nhận.

Trình Đại Lôi thở dài một hơi, nói: “Chúng ta đều kiếm cơm ở Lương Châu, cũng coi như là hàng xóm, tục ngữ nói bà con xa không bằng láng giềng gần, hảo ý của ta là cho ba vị một con đường sống, nhưng ba vị lại không xem ta là người phe mình?”

“Lời này là có ý gì?” Tiền Thông Ngọc .

“Hừ, giả thần giả quỷ, thật sự cho rằng chúng ta sợ hãi sao?” Bạch Không Tập lạnh lùng nói, bất động thần sắc ấn xuống chuôi đao.