Chương 926: Tư Cách

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 926: Tư Cách

Mọi chuyện đang dần dần phát triển theo hướng không thể khống chế, Bạch Không Tập cùng Tôn Biệt Sơn có xuất thân là võ tướng, tính tình tự nhiên không thể nói là tốt. Bọn hắn tại dùng hành động của mình để gây áp lực cho Trình Đại Lôi, mà Tiền Thông Ngọc thì vui lòng thấy cảnh này phát sinh.

Nhất định phải gây áp lực cho Trình Đại Lôi, để hắn buộc phải thu hồi tay chân đang nhô ra, đồng thời cũng để hắn hiểu, Lương Châu không phải của họ Trình ngươi.

Mà Trình Đại Lôi dường như không để ý đến đám người đang giương cung bạt kiếm ở trước mắt, hắn nhấp chén rượu, sau khi để ly xuống, mới chậm rãi nói: “Theo ba vị, chuyện này nên làm như thế nào mới tốt?”

3 người liếc nhau, vẫn là Tiền Thông Ngọc mở miệng: “Trình đương gia, chúng ta đối với ngươi không có ý tứ bất kính, ba nhà chúng ta đã thỏa thuận tốt, từ nay về sau, chúng ta không can thiệp chuyện của nhau, ngươi đi đường của ngươi, chúng ta cũng tự có con đường của mình, nước sông không phạm nước giếng.”

Trình Đại Lôi vỗ tay: “Rất tốt, rất tốt, như vậy chúng ta sau này cứ làm như vậy đi .”

3 người đều sửng sốt, lời này của Trình Đại Lôi quá thống khoái rồi, thống khoái đến mức giả tạo.

Bạch Không Tập mặt đen lại nói: “Nếu như ngươi ở trước mặt thì như vậy, nhưng sau lưng lại đổi ý thì phải làm sao?”

Trình Đại Lôi nháy nháy mắt: “Theo ý ngươi, bản đương gia nên như thế nào, hay là nên viết một phong thư cam đoan, giao cho ba vị bảo quản. Nếu như ngày sau ta đổi ý, các ngươi liền mắng ta là loại bất tín?”

Ách......

3 người đồng thời im lặng, mắng Trình Đại Lôi vài câu thì gần như cũng không giải quyết được vấn đề gì.

Tôn Biệt Sơn mở miệng nói: “Ba nhà chúng ta nếu như liên thủ lại, cũng là một thế lực vững chắc, hơn nữa Trình đương gia cũng không phải không gì không công được. Đánh trận nào cũng thắng.”

Trình Đại Lôi gật gật đầu: “Nói rất có lý.”

3 người lại một lần nữa im lặng, trò chuyện với Trình Đại Lôi giống như là quyền cước đánh vào bông, chẳng còn chỗ nào để dùng sức.

Tiền Thông Ngọc ngẩng đầu, phát hiện Trình Đại Lôi đang cầm ly rượu, khuôn mặt mang ý cười ranh mãnh mà nhìn 3 người.

“Trình đương gia có chuyện cứ nói thẳng?”

Trình Đại Lôi gật gật đầu, nói: “Xin hỏi ba vị, các vị có dám so sánh mình với Dương Long Đình hay không?”

Tiền Thông Ngọc ngẩn người, đồng thời ngậm miệng lại.

“So với đại quân Nhung Tộc?” Trình Đại Lôi lại hỏi.

“Hay là so với Tống Bá Khang lại như thế nào?”

Trình Đại Lôi liên tiếp truy vấn, đám người Tiền Thông Ngọc cũng không có trả lời, thật sự là không thể trả lời được. Dương Long Đình từng là chiến thần đế quốc, danh vọng như mặt trời ban trưa. Tiền Thông Ngọc trước đây coi như xách giày cho Dương Long Đình cũng không xứng.

Về phần đại quân Nhung Tộc, danh xưng thiên hạ vô song, 3 người còn chưa có tư cách đâu với bọn hắn. Tống Bá Khang từng là Lương Châu vương, 3 người cũng vốn là thủ hạ của ông ta.

“Hiện tại, bọn hắn ở chỗ nào đây?”

Ba người giật mình, ánh mắt có mấy phần kiêng kị mà nhìn về phía Trình Đại Lôi. Dương Long Đình bị người nào giết chết, đại quân Nhung Tộc là ai cản phá, còn Tống Bá Khang bây giờ đang ở chỗ nào đây….

Tiếng xấu của Trình Đại Lôi lan xa, để cho người ta chán ghét, nhưng đồng thời cũng khiến người ta e sợ. Ở phương diện này, sự tồn tại của hắn không phải là hư danh, mà sự thật là một mình hắn giết hết.

Bây giờ, ma đầu này đang ở trước mắt ba người. Sông lớn nước chảy, mặt trời lặn lặn về tây, nhưng 3 người lại cảm nhận được một cỗ máu tanh đập vào mặt.

Trình Đại Lôi lại tự mình rót đầy rượu, uống cạn sau đó vuốt vuốt chén rượu, nói: “Các ngươi nếu như kém hơn bọn hắn, vậy thì có tư cách gì ngồi ở trước mặt ta, cùng ta vỗ bàn, bàn điều kiện?”

Trình Đại Lôi ngẩng đầu, sát cơ lộ ra.

Ba người bên phía Tiền Thông Ngọc cảm thấy như bị ánh mắt này khóa chặt lại, bỗng nhiên Tôn Biệt Sơn lung lay bả vai nói: “Hôm nay là Lương Châu, không phải U Châu, cũng không phải Trường An, Lương Châu chỉ là Lương Châu. Nếu như hai quân đối chọi, trên chiến trường luận cao thấp, thì Tôn mỗ dù cho không địch lại, cũng nhất định phân cao thấp với Trình đương gia.”

Trình Đại Lôi nhịn không được vỗ tay: “Nói có lý, nói có lý.”

Bạch Không Tập vươn người đứng dậy, tay ấn xuống chuôi đao lạnh lùng nói: “Khỏi cần phải nói, nếu như chúng ta không đáp ứng, ngươi có thể còn sống mà rời khỏi tòa lầu này sao?”

Ngân Mâu nhịn không được mà bước về phía trước một bước, biểu tình như cũ lạnh nhạt, nhưng lại sát khí bốn phía.

Trình Đại Lôi phất phất tay để cho nàng lui ra, lãnh đạm nói: “Bản đương gia đã dám đến, tự nhiên có thể nắm chắc rời đi.”

Trình Đại Lôi nhướng nhướng lông mày, nói: “Ngươi có đảm lượng tại trước mặt bản đương gia rút kiếm sao?”

Bạch Không Tập nắm chặt nắm đất, tựa hồ lúc nào cũng có thể sẽ rút đao ra khỏi vỏ. Lúc này, ánh mắt của hắn rơi vào trên tay Trình Đại Lôi, chẳng biết lúc nào, Trình Đại Lôi cũng đã sờ lấy chuôi kiếm.

Chuôi kiếm này hấp dẫn sự chú ý của Bạch Không Tập, đó là thất phu kiếm, Trình Đại Lôi kể từ xuất thế đến nay, dùng chuôi kiếm này giết qua rất nhiều người. Nếu như mình thật sự dám động thủ, vậy liệu có nắm chắc nhanh hơn kiếm của hắn hay không?

Chính mình suýt nữa quên, người trước mặt này không chỉ có là ác tặc, mà còn là cao thủ kiếm khách đệ nhất thiên hạ. Sức mạnh của hắn không thể vươn xa hàng nghìn dặm, nhưng trong vòng mười bước, chính là do hắn định đoạt.

Dù cho Trình Đại Lôi không thể rơi khỏi nơi này, thì chắc chắn đầu của mình cũng không giữ được. Huống hồ, Trình Đại Lôi nếu như chết ở nơi đây, vậy binh lực dưới tay hắn là người ăn chay sao?

Sơn tặc phần lớn không có văn hóa gì, người không học thức thì đa phần rất dã man.

Tiền Thông Ngọc lúc này vội vàng đứng lên hoà giải, cười ha hả nói: “Bớt giận, bớt giận, Bạch thành chủ uống nhiều, nhất thời lỡ lời, còn xin Trình đương gia thứ lỗi.”

Bạch Không Tập thừa cơ xuống bậc thang, nói: “Trình đương gia muốn làm chủ nhân của Lương Châu thì cũng phải có tư cách này, lất việc giết qua mấy người trước đó mà hù dọa người khác, hắc, chúng ta cũng không phải ăn chay .”

Trình Đại Lôi đem kiếm đặt trên bàn, nói: “Ba vị có thể nhận ra chuôi kiếm này?”

Ánh mắt của ba người đồng thời rơi vào trên thân Trình Đại Lôi, không biết hắn muốn nói cái gì.