Chương 928: Hai Chữ Danh Phậ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 928: Hai Chữ Danh Phậ

Nếu như Trình Đại Lôi thật sự có thể nhận phong hào Lương Châu vương, thì đưa cho hắn cũng không tính là thiệt thòi gì, nói không chừng vẫn là chuyện tốt.

Chẳng qua trước mắt, Trình Đại Lôi còn chưa đáng để Tiền Thông Ngọc làm như vậy. Bây giờ Tiền Thông Ngọc không rõ Trình Đại Lôi, cũng chưa nghe nói hắn là hạng người ăn chay.

Trình Đại Lôi đã quyết định đi, Tiền Thông Ngọc 3 người liên tục giữ lại cũng là vô dụng. Không thể làm gì khác hơn là một đường tiễn Trình Đại Lôi đến bến đò, Trình Đại Lôi trèo lên bên trên thuyền nhỏ, song phương chắp tay từ biệt.

“Trình Đại Lôi, thuận buồm xuôi gió.”

“Dễ nói, dễ nói, chư vị mời trở về.”

Vẫn là Ngân Mâu chèo thuyền, xuôi giồng, tốc độ của thuyền rất nhanh. Đám người Tiền Thông Ngọc đứng ở bến đò, thấy bóng lưng của Trình Đại Lôi đã mất hút, nhưng bọn họ vẫn chưa rời đi.

“Thật sự thả hắn đi như vậy sao?” Bạch Không Tập nói: “Thả hổ dễ dàng nhưng bắt hổ khó khăn a?”

Tôn Biệt Sơn nói: “Nếu như động thủ, có nắm chắc lấy được tính mạng của hắn sao? Cho dù giết hắn thì như thế nào, tinh binh cường tướng của Cáp Mô trại cùng nhau tấn công báo thù, vậy chúng ta có chống đỡ được không?”

“Cũng chưa chắc ngăn không được.” Bạch Không Tập nói một tiếng.

“Hổ......” Tiền Thông Ngọc lắc đầu: “Kẻ này đã lộ ra sừng lân, nhìn toàn bộ đế quốc ta cũng không dám nói, nhưng ở Lương Châu, hắn đã là một đầu rồng hóa phong hoá mưa, nói không chừng một ngày thuận gió, hắn có thể phi thiên lên trời.”

Bạch Không Tập ngẩn người: “Chúng ta thật sự phải đi theo sơn tặc?”

“Được làm vua thua làm giặc, ai dám nói hắn là tặc?”

Hạo giáp cùng Lương Châu thành cách biệt rất xa, nhưng xuôi dòng dù sao cũng đi nhanh hơn là ngược nước. Có chừng hai canh giờ, Trình Đại Lôi đã trở về Lương Châu thành.

Lưu Bi, Từ Thần Cơ, Ngô Dụng mấy người cũng chờ tại phủ thành chủ, bọn hắn đều lo lắng cho Trình Đại Lôi. Trình Đại Lôi có lá gan bí quá hoá liều, ai biết Tiền Thông Ngọc có thể chó cùng rứt giậu hay không.

Nhìn thấy Trình Đại Lôi trở về, 3 người mới tính yên tâm. Tiểu Lộc nâng trà giải rượu tới, Trình Đại Lôi súc súc miệng, nhả vào trong ống nhổ.

“Đại đương gia, như thế nào, chuyện đã nói xong?” Ngô Dụng nói.

“Có thể còn sống trở về, thì cũng xem như thỏa thuận xong. Nếu tiếp tục qua lại với bọn hắn thì nhiều thứ sẽ trở nên dễ nói hơn.”

Không đơn giản đám người Lưu Bi, mà bên phía Thôi Bạch Ngọc cũng sợ hãi thán phục Trình Đại Lôi. Muốn làm lão đại của Lương Châu, thì phải bày ra khí độ của lão đại. Những người mà Thôi Bạch Ngọc tiếp xúc trước đây không thiếu kẻ khôn ngoan và tính toán, nhưng những thứ như lòng dũng cảm quả thực là một phẩm chất hiếm có ở những đứa trẻ quý tộc.

“Chúng ta có thể tín nhiệm bọn họ sao?” Ngô Dụng hỏi.

Trình Đại Lôi không tránh khỏi liếc hắn ta thêm vài cái, loại vấn đề ngu xuẩn này, Từ Thần Cơ cũng sẽ không hỏi.

Trên đời căn bản không có tín nhiệm tuyệt đối, chẳng qua là không đủ cám dỗ, chỉ cần bọn họ không thể chịu được cái giá của sự phản bội, thì chỉ có thể lựa chọn tin tưởng.

“Xem ra ta thật sự phải đi Trường An.” Trình Đại Lôi yên lặng ngồi một lúc rồi uống một tách trà. Hiện tại hắn đã cảm giác, danh chính ngôn thuận quả nhiên là thứ tốt.

Không có danh phận, ba nhà thế lực bên phía Tiền Thông Ngọc sẽ không tâm phục khẩu phục mình. Chỉ cần một chiếu thư của Lý Nhạc Thiên, mình có thể trở thành sơn tặc bị thiên hạ mắng chửi, mà ba nhà bọn hắn cũng không nguyện ý đi theo mình làm sơn tặc.

Tương tự, chỉ cần Lý Nhạc Thiên ban một chiếu thư, chính mình liền có thể danh chính ngôn thuận. Ba nhà thế lực bọn hắn có thể vượt qua chướng ngại tâm lý mà quy thuận tín nhiệm Lương Châu vương.

Chính vì vậy, chuyến Trường An này nhất định phải đi.

Lưu Bi đã khuyên qua Trình Đại Lôi một lần, nhưng thấy biểu hiện trên mặt của Trình Đại Lôi, liền biết hắn đã quyết tâm.

“Đại đương gia phải đi, cũng không phải không được, nhưng cần chuẩn bị sẵn sàng, lần này đi Trường An, nhất định nguy cơ trùng trùng.”

“Sợ cái gì, quan quan khổ sở quan quan qua, chúng ta có thể đi đến hôm nay, cũng không hoàn toàn là bởi vì vận khí.” Ánh mắt của Trình Đại Lôi dạo qua một vòng: “Như thế nào, có ai muốn đi với ta tới Trường An để xem náo nhiệt hay không?”

Lưu Bi là người có tính tình nhàn tản, đối với chuyện này cũng không có hứng thú. Ngô Dụng có chút kích động, hận không thể tự đề cử mình.

Ánh mắt của Trình Đại Lôi lướt qua qua, rơi vào trên thân Từ Thần Cơ: “Từ quân sư, ngươi là không chạy khỏi?”

“Ách, vì cái gì lần nào cũng là ta.” Từ Thần Cơ biết lần hành động này có mức độ nguy hiểm, cao huống hồ đường đi mệt nhọc, không bằng cứ ở Lương Châu hưởng thanh phúc.

Trình Đại Lôi không có trả lời ông ta, mà là âm thầm tình toàn trong lòng.

Nếu đã muốn đi thì nhất thiết phải chuẩn bị sớm, hiện tại còn một khoảng thời gian nữa mới tới mười lăm tháng tám. Nhưng từ Lương Châu đến Trường An, trên đường cũng cần một chút thời gian, tính ra như thế thì thời gian cũng không rộng rãi cho lắm.

Ngoài ra, các cuộc đàm phán với ba nhà bên phía Tiền Thông Ngọc cũng đang được tiến hành, Lưu Bi cùng Ngô Dụng sẽ là người phụ trách vấn đề này. Theo Lưu Bi, cuộc đàm phán tiếp theo diễn ra vô cùng suôn sẻ, ba người họ đã đồng ý đưa con tin đến thành Lương Châu.

Đặc biệt là Tôn Biệt Sơn, gã cũng sẵn sàng gả em gái cho Trình Đại Lôi, làm thiếp cũng không sao. Từ miệng của Lưu Bi, hắn biết được cô gái kia tên là Tôn Châu, trời sinh tướng mạo ưa nhìn, lưng hùm vai gấu, hai tay có lực ngàn cân. Cưỡi Ngũ Hoa mã, khoác giáp bạc, giương cung bắn tên, bách phát bách trúng.

Lưu Bi cùng Ngô Dụng đều có ý định thúc đẩy chuyện này, vì sơn trại, vì mọi người, vì mọi người trong sơn trại, Đại đương gia nên chịu nhục, lấy thân thể tám thước, tiếp nhận cô nương kia.

Sau khi Trình Đại Lôi mắng chửi bọn hắn một phen thì hai người mới ngừng công kích, không còn nhắc đến chuyện này nữa.

Cơn giận của Trình Đại Lôi còn chưa tiêu, trong lòng nghĩ cái tên Tôn Biệt Sơn này đến cùng là thẳng tính, hay là cố ý ác tâm chỉnh mình. Hơn nữa vấn đề thẩm mỹ quan cũng bị thiếu quyết sao?

Vô luận như thế nào, chuyện này xem như nói xong. 3 người đều đưa con tin đến Lương Châu thành, chuyện thứ nhất bọn họ chính là tới gặp Trình Đại Lôi.