Chương 929: Về Nhà
Tiền Thông Ngọc đưa tam công tử nhà hắn tới, một nam hài chín tuổi, nhũ danh gọi là Tiền Nguyên Bảo.
Tôn Biệt Sơn dưới gối không con, người tới là nữ nhi của hắn, gọi là Tôn Doanh Doanh, năm nay vừa mới mười một tuổi.
Bạch Không Tập đưa cháu hắn rới, tên gọi Bạch Họa Sơn , năm nay mười sáu tuổi, đã là hậu sinh đẩy không ngã.
Nhìn con tin do ba người phái tới, có thể biết được thái độ của ba nhà. Cuối cùng Bạch Không Tập vẫn không cam lòng hoàn toàn tin tưởng hắn, nếu như hai bên bắt đầu đánh nhau, thì chất tử này muốn hy sinh cũng liền hy sinh.
Bây giờ, 3 người đều đứng ở trước mặt Trình Đại Lôi, biểu lộ trên mặt đều có chút thấp thỏm, dù sao, danh tiếng của Trình Đại Lôi cũng không tốt. Liệu người xấu này có dầm nát mình rồi đem đi làm đồ nhấm hay không.
“Lúc ở nhà có được đi học không?” Trình Đại Lôi hỏi.
“Bẩm Trình đương gia, có tiên sinh dạy chữ, nhưng không dám nói đã đọc qua sách.”
Tiền Nguyên Bảo hơi giật mình nhưng vẫn mở miệng trả lời câu hỏi của Trình Đại Lôi. Còn hai người khác đều nơm nớp lo sợ, xem ra rất sợ Trình Đại Lôi .
Trình Đại Lôi bĩu môi, thầm nghĩ bản đương gia luôn luôn hiền hoà dễ thân, ai không biết ai không hiểu.
“Có tập võ không ?”
Tiều nguyên bảo lắc đầu, Tôn Doanh Doanh đương nhiên sẽ không đi học mấy trò chém chém giết giết của nam nhân, chỉ có Bạch Họa Sơn đàng hoàng nói: “Trong phủ có lão sư dạy ta Thương bổng.”
Trình Đại Lôi gật gật đầu: “Văn thao vũ lược, văn thao vũ lược, trong thế đạo bây giờ, văn thao vũ lược luôn có chỗ dùng đến, các ngươi cũng có cơ hội ra mặt.”
Trình Đại Lôi phân phó người sắp xếp chỗ ở cho bọn hắn, con tin qua là ăn nhờ ở đậu, mặc dù nói áo cơm không thiếu sót, nhưng khó tránh khỏi bị trào phúng lạnh nhạt.
Bất quá, Trình Đại Lôi không có ý định ngược đãi bọn hắn, tự nhiên sẽ sắp xếp tốt mọi thứ cho bọn hắn. Bên cạnh đó, lần này bọn họ đi tới đây cũng không phải một thân một mình mà còn có nha hoàn nô bộc, mã phu đi theo, tổng cộng mười mấy người.
Những người này đều được sắp xếp cùng nhau, sau khi ba người họ được sắp xếp ổn thỏa, ba thành Hạo Giáp, Vũ Uy, Kim Thành bắt đầu được thắp sáng trong Giang Sơn Đồ.
Lương Châu thành, Sóc Phương, Cáp Mô thành, Vũ Uy, Hạo Giáp, Kim Thành cùng một chỗ, tạo thành một khối, trên thực tế Trình Đại Lôi đã coi như là nắm giữ toàn bộ Lương Châu.
Kém, chính là một cái danh phận .
Ngay tại lúc đó, Trình Đại Lôi cũng thu được thông báo hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống.
Đô, chúc mừng hoàn thành nhiệm vụ, thu được tướng quân lệnh.
Trình Đại Lôi rất nhanh liền tìm được phần thưởng tướng quân lệnh trong thư phòng. Không có gì ngạc nhiên khi nhìn thấy bên trên in hình con cóc. Hắn nhốt Thôi Bạch Ngọc và những người khác ở ngoài cửa, chính mình thì trốn ở trong phòng xem xét cái gọi là tướng quân lệnh này.
Hiện tại hắn đã là chủ nhân là Lương Châu, lẽ ra nên được thưởng một vương lệnh, nhưng bây giờ chỉ nhận được tướng quân lệnh, hệ thống có phải coi thường hắn hay không?
Chức năng của tướng quân lệnh này là tăng giá trị mị lực của người đeo, chức năng khác là kiểm tra lòng trung thành của ai đó, mỗi ngày chỉ có thể sử dụng một người.
Trình Đại Lôi nóng lòng muốn thử chức năng của lệnh bài này, hắn bước ra khỏi thư phòng và nhìn Thôi Bạch Ngọc đang xử lý công việc bên ngoài.
Con mắt nhìn chằm chằm Thôi Bạch Ngọc, trong đầu liền hiện lên tin tức của Thôi Bạch Ngọc tin tức, ở phía dưới lại có thêm một dòng.
Độ trung thành: Không.
Trình Đại Lôi cảm thấy mình lãng phí cơ hội lần này, nghĩ cũng biết, Thôi Bạch Ngọc sẽ không trung thành với mình. Cái tướng quân lệnh này không cách nào biểu hiện giá trị âm, nếu không sẽ biểu hiện ra Thôi Bạch Ngọc hận mình thấu xương đến mức nào.
Vẫn nên tạo chút thiện cảm đối với cô nương này, Trình Đại Lôi lại bật hào quang của thủ lĩnh và sửa sang quần áo.
“Như thế nào, đang bận rộn gì?”
Thôi Bạch Ngọc muốn đứng lên, Trình Đại Lôi khoát khoát tay, ra hiệu nàng ngồi nói. Thôi Bạch Ngọc đang giúp Lưu Bi mộ binh, cùng với chuyện lương thảo trong quân ngũ.
Binh lực của Trình Đại Lôi bất quá hơn 3 vạn, dĩ nhiên số quân này không đủ để kiểm soát toàn bộ Lương Châu.
“Không cần quá bận rộn, bình thường nên nghỉ ngơi một chút, không nên để mình mệt mỏi.”
Thôi Bạch Ngọc không hiểu ra sao, lời nói ân cần của Trình Đại Lôi càng khiến nàng cảm thấy rùng mình.
“Kỳ thực có chuyện muốn cùng ngươi thương lượng.”
“Đại đương gia phân phó.”
“Ngươi có muốn về thăm nhà hay không?”
Thôi Bạch Ngọc ngẩn người, ngẩng đầu khó có thể tin nhìn chằm chằm Trình Đại Lôi. Dù cho hắc sa che mặt, nhưng sự xinh đẹp này vẫn khiến người ta không cách nào nhìn thẳng.
Thôi Bạch Ngọc đến từ tướng phủ, cái gọi là về nhà, chính là trở về Trường An.
“Có muốn đi Trường An hay không?” Trình Đại Lôi nói.
Trường An......
Thôi Bạch Ngọc ngốc tại chỗ, hai chữ này đang quay cuồng trong đầu nàng. Mặc dù không muốn làm tù nhân của Trình Đại Lôi, mà trước mắt cũng chỉ là biện pháp khẩn cấp tạm thời, nhưng trở lại Trường An...... Nàng đã từng mờ trở về Trường An, chỉ là không thể tin được chuyện này sẽ xảy ra.
Nhưng Trình Đại Lôi đã nói như vậy cũng đồng nghĩa với việc hắn không cần thương lượng với Thôi Bạch Ngọc, hắn đã quyết nhất định phải mang nàng đi Trường An.
Suy nghĩ đầu tiên của Thôi Bạch Ngọc chính là: Ở trong đó sẽ có âm mưu gì hay không?
Chẳng lẽ Trình Đại Lôi cùng Lý Nhạc Thiên đạt thành một loại giao dịch, đem mình hiến tặng cho Lý Nhạc Thiên, để đổi lấy phong hào Lương Châu vương.
Cũng không phải là không có loại khả năng này.
Bất quá, Thôi Bạch Ngọc bây giờ đã có thể tiếp xúc với rất nhiều chuyện, nhưng lại không biết Lý Nhạc Thiên và Trình Đại Lôi có thầm lén liên hệ hay không.
Thôi Bạch Ngọc tự xưng là kiến thức vô song, nhưng bây giờ càng ngày càng không thể nhìn thấu Trình Đại Lôi.
“Đường đến Trường An dù sao cũng có khó khăn trở ngại, trên thiên hạ có rất nhiều người muốn giết ngươi, ngươi thật sự dám đi, lại còn muốn mang theo ta sao?”
Lời này của Thôi Bạch Ngọc hoàn toàn có lý, xem như hai hay của Trình Đại Lôi đã dính đầy máu tươi, mà lời đồn nói hắn là kẻ sát nhân cuồng ma cũng chưa chắc không đúng. Người đã chết khó tránh khỏi có bằng hữu thân thích, do đó người muốn tìm Trình Đại Lôi để báo thù không có một ngàn thì cũng tám trăm.