Chương 930: Muốn Gặp Hắn Sao

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 930: Muốn Gặp Hắn Sao

Trình Đại Lôi bật cười ha ha: “Bản đương gia dám giết người, tại sao phải sợ bọn hắn báo thù, ngươi cứ theo ta là được.”

Thôi Bạch Ngọc hơi trầm mặc phút chốc, mở miệng nói: “Được thôi.”

Trình Đại Lôi đã xác định ra người thứ nhất, còn người thứ hai dĩ nhiên là Từ Thần Cơ. Chuyến đi này nguy hiểm tứ phía, mặc dù Trình Đại Lôi có một thân bản lĩnh nhưng chỉ dựa vào một kiếm của hắn cũng chưa chắc đủ bảo toàn mạng cho cả ba người.

Bởi vậy, Trình Đại Lôi đã lựa chọn lão ni hắc y làm người thứ ba, công phu của bà ta không kém mình, nếu gặp phải đạo chích cản đường, cũng có thể hỗ trợ chút sức lực.

Người thứ tư là Lưu Phát Tài, gã vào Nam ra Bắc, đã từng dựa vào tài giả danh lừa bịp mà sống, cũng có chút kinh nghiệm giang hồ.

Người thứ năm chính là Trình Đại Lôi, thật ra nếu không phải lo lắng cho Từ Thần Cơ thì hắn cũng không cần mang theo những người khác mà cứ một mình một kiếm xông pha Trường An. Nhưng mang theo gánh nặng này trên vai, Trình Đại Lôi đành phải mở rộng thành viên trong đội.

Trước khi xuất phát, Trình Đại Lôi dặn dò Lưu Bi một số chuyện khi mình rời đi. Lần này mình đi ít nhất cũng mất một tháng, hoặc nhiều nhất là hai hoặc ba tháng, đến lúc đó chắc chắn có thể trở về. Công việc trong thành không thể ngừng lại được, quân quá ít, cần nhân lực mở rộng. Tương tự, dân số của Sóc Phương thành chưa lên tới 10 vạn, vì vậy vấn đề này phải được xử lý cẩn thận và không thể chậm trễ.

Trình Đại Lôi cáo biệt với Tô Anh, nếu như không phải đoạn đường này quá nhiều nguy hiểm, Trình Đại Lôi thật sự đã muốn mang Tô Anh đi cùng, để cho nàng đi xem náo nhiệt ở rường An. Nhưng Trình Đại Lôi không chắc liệu những việc mình muốn làm có thể hoàn thành được hay không, vì vậy Tô Anh ở lại Lương Châu thành sẽ an toàn hơn chút.

Vào ngày khởi hành, đoàn người dùng một chiếc xe ngựa, lão ni hắc y và Thôi Bạch Ngọc ngồi ở trên xe ngựa, Lưu Phát Tài làm mã phu, Trình Đại Lôi cùng Từ Thần Cơ, một người cưỡi trâu, một người cưỡi ngựa, lên đường đến Trường An.

Một ni cô, một tên lừa đạo, một thiên kim tiểu thư sa cơ, một quân sư vô dụng luôn tự xưng là thần cơ diệu toán, cùng với một sơn đại vương tạo thành đội hình 5 người. Trên mặt nổi, Trình Đại Lôi ngụy trang thành phú hộ đi tới Trường An thăm thân nhân, Từ Thần Cơ là tiên sinh kế toán, Lưu Phát Tài làm mã phu, ni cô vẫn là ni cô, tiểu thư lại trở thành nha hoàn.

Năm người ngày đi đêm nghỉ, Trình Đại Lôi và ba người kia thì không cảm thấy gì nhưng chỉ có Thôi Bạch Ngọc là khổ đến không thể chịu nổi.

Lúc trước mình đến Lương Châu như thế nào, xe ngựa hộ giá, có đội thân vệ, một chiếc giường mềm mại được đặt trên xe ngựa, theo sau là mấy cỗ xe ngựa chở y phục hương liệu son phấn, bên người thì có ba nha hoàn hầu hạ, áo đến thì đưa tay cơm tới há miệng, cho dù trên đường không được ăn sơn hào hải vị nhưng vẫn coi là dễ chịu.

Về phần Trình Đại Lôi, hắn là anh hùng một phương, lúc đi có mấy chục tùy tùng phục dịch, chuyện này cũng không tính là quá đáng. Nhưng lần này hắn đi quá gấp gáp, khát thì uống nước suối, đói bụng liền dùng dùng lửa nướng lương khô. Hết lần này tới lần khác Trình Đại Lôi còn thích thú, thậm chí lộ ra cảm giác đắc chí.

Trong lòng Thôi Bạch Ngọc không thể không khinh bỉ hắn, sơn tặc chính là sơn tặc, mặc vào long bào cũng không thể thành Thái tử.

Mấu chốt là Trình Đại Lôi còn rất vui vẻ sai sử mình, mấy chuyện múc nước hái trái cây gom củi nổi lửa đều tự tay mình làm. Người làm ông chủ như Trình Đại Lôi còn không thèm để ý, thì một tù bình như mình sao có thể được xem trọng. Vì vậy nàng chỉ đành chống đỡ đau khổ, loại chuyện mà hạt đậu nhỏ như nàng có thể làm là ép mình xuống, nuốt nước đắng cùng chua xót vào trong lòng, tự tiêu hóa nó thành lòng căm thù Trình Đại Lôi.

Trong khi đội ngũ của Trình Đại Lôi đang trên đường đến Trường An, thì các chư hầu trên thiên hạ cũng người đã lên đường, hoặc chuẩn bị lên đường, tạo thành từng đoàn người nối đuôi nhau không dứt.

Trong đám người này cũng có người muốn gặp anh hùng trên thiên hạ, cũng có người muốn xin Lý Nhạc Thiên ban phong hào, có người lại không đi mà để thế hế hệ con cháu đi thay, tránh mang tội kháng chỉ.

Bọn họ ra trận lớn hơn Trình Đại Lôi rất nhiều, trước sau tùy tùng, trên đường là một thân cẩm y đẹp đẽ.

Dọc đường sơn phỉ thủy tặc thấy hơi tiền nổi máu tham, không tránh khỏi liền muốn thừa cơ để kiếm chác. Có một số nhà có thể tiêu diệt tùy tùng của chư hầu, nhưng cũng có nhà trộm gà không thành lại mất nắm thóc, trên đường bỏ xuống mấy cỗ thi thể.

Đông Hải, Lạc Phượng thành.

Lý Hành Tai sớm đã nhận thánh chỉ, nhưng vẫn còn chưa rời đi.

“Lục ca, huynh không có ý định đi Trường An sao?” Lý Uyển hỏi.

“Ta rất muốn đi, nhưng bản lĩnh của ta muội cũng biết, nếu trên đường có kẻ xấu, ta chưa hẳn có thể tự vệ.” Lý Hành Tai hít một tiếng, trên tay hắn có Sở Vân Sinh, Thích Kế Quang, nhưng hai người đều không phải cao thủ dùng vũ lực, thậm chí nếu sử dụng người của thư viện thì bên trong cũng không có được bao nhiêu cao thủ.

“Hảo muội tử, không phải là muội muốn gặp người kia à?” Lý Hành Tai nói.

Lý Uyển đỏ mặt lên, đem đầu xoay sang bên cạnh: “Nói mò gì.”

Lý Hành Tai không còn gì để nói, muội tử đây là giấu đầu lòi đuôi, không đánh đã khai. Trong lòng của hắn không nhịn được mà muốn chửi mẹ. Trình Đại Lôi lưng hùm vai gấu, làm sao có thể xứng với muội tử như hoa như ngọc của hắn. Trước đây bao nhiêu vương công quý tộc, danh môn chi hậu đều không lọt được vào mặt của muội tử, nhưng hết lần này tới lần khác một tên Trình Đại Lôi lại khiến nàng nhớ mãi không quên.

“Được rồi, được rồi, lục ca cũng không muốn chia rẽ uyên ương, nếu muội muốn gặp hắn, ta liền mạo hiểm đi một chuyến đến Trường An a.”

“Nói mò gì, ai muốn gặp hắn. Lục ca tự mình đi đi, ta không muốn đi cùng huynh.” Lý Uyển Nhi hừ lạnh, chợt lặng lẽ hỏi: “huynh nói hắn dám đi sao?”

“Muội tử, muội muốn nói tới ai?” Lý Hành Tai chắp tay nói: “Ta nói chính là đương triều thiên tử, đại ca của chúng ta, tay chân thân tình, tại sao muội tử lại không muốn đi gặp đại ca?”

Lý Uyển tức giận đến đứng dậy, chạy ra khỏi gian phòng, đi qua hành lang, mới khiếp khiếp quay đầu liếc mắt nhìn. Phát giác chính mình đỏ mặt tâm nóng, trái tim phanh phanh bồn chồn.

Trong sảnh, Lý Hành Tai nhẹ nhàng cười cười, rồi chậm rãi thu lại nụ cười, trong miệng hít hai tiếng.

“Trường An a Trường An.”