Chương 932: Trần Gia Trang 2
Người hầu tên Trần Trung dẫn đường và sắp xếp một sân hẻo lánh cho năm người, nhưng rất sạch sẽ. Sau khi giết gà, làm thịt dê, không bao lâu thức ăn đã được bưng lên. Thức ăn ở miền bắc không tinh tế như ở Giang Nam. Nó đơn giản là muối mặn và rượu đủ uống.
Thấy hai bên không người, Lưu Phát Tài nói: “Đại đương gia, rốt cuộc phủ thượng là xảy ra chuyện gì?”
Trình Đại Lôi hé miệng cười cười, nói: “Ngươi nhìn ra cái gì?”
Lưu Phát Tài nghĩ nghĩ: “Trần Đức Sơn mặc dù hơn sáu mươi, nhưng thân thể chắc khỏe, lưng không còng, hô hấp kéo dài hữu lực, sợ lúc tuổi còn trẻ cũng là người luyện võ.”
Trình Đại Lôi gật gật đầu, Lưu Phát Tài dù sao cũng người của Cáp Mô trại, cho nên nhãn lực vẫn phải có.
“Tên Trần Trung cũng không phải người bình thường, hai mắt của hắn thâm sâu khó lường, giống như cũng có công phu.” Thôi Bạch Ngọc bỗng nhiên nói.
Lưu Phát Tài chỉ chú ý đến Trần Đức Sơn nhưng lại không để mắt đến lão bộc kia. Thôi Bạch Ngọc cũng đang chứng tỏ giá trị của mình, mùi vị người ra quát tới quát lui thật sự không tốt đẹp gì.”
“Đại đương gia, có muốn để ta đi dò thám thử hay không, xem hắn rốt cuộc xảy ra chuyện gì, lão chủ nhân của nhà này cũng không tệ, còn mời chúng ta ăn một bữa cơm, cho nên chúng ta cũng phải giúp bọn họ.”
“An tâm chớ vội.” Trình Đại Lôi phất phất tay: “Bọn hắn không muốn nói, nếu hỏi cũng chưa chắc có thể hỏi ra cái gì, mặc kệ có chuyện gì, đến buổi tối chúng ta cũng sẽ không biết.”
Nói xong, Trình Đại Lôi đem một cái đùi gà đưa cho Thôi Bạch Ngọc: “Tới, vừa rồi ngươi nói rất tốt, ban thưởng ngươi.”
Thôi Bạch Ngọc nhìn chằm chằm miệng đầy dầu mỡ và đôi bàn tay to bẩn của Trình Đại Lôi, cố hết sức nhịn xuống xúc động muốn nôn mửa. Nàng cuối cùng hiểu do tại sao Trình Đại Lôi lại muốn đưa mình đến Trường An…
Cũng không biết hắn và Lý Nhạc Thiên có âm thầm trao đổi giao dịch gì không, nhưng ít nhất có thể xác định, việc vũ nhục mình trên đường đi cũng là một trong những mục đích của hắn.
Khi khát thì kêu mình bưng nước, đối bụng thì kêu mình nướng lương khô, lúc mệt thì còn sai mình nấu nước rửa chân…Cũng may, không có nói mình đi làm chăn ấm cho hắn, nhưng đoán chừng có lẽ là do cố kỵ những người xung quanh cho nên mới không làm thế.
Thôi Bạch Ngọc thu liễm sát ý trong mắt, lắc đầu cự tuyệt hảo ý của Trình Đại Lôi.
Trình Đại Lôi cũng không hề tức giận, hắn nhét đùi gà to mập vào miệng và nhai ngấu nghiến. Trình Đại Lôi , Lưu Phát Tài, Từ Thần Cơ cũng không phải là người có văn hóa gì, bọn họ đều là một đám ngôn ngữ thô bỉ, ngồi ở chỗ đó vừa uống rượu ăn thịt vừa khoe khoang tán gẫu.
Chỉ có Ni Cô là đồng loại của Thôi Bạch Ngọc, nhưng bà ta lại giống như một người gỗ, sẽ không cho bất kỳ phản ứng gì. Đối với Thôi Bạch Ngọc, chỉ ngồi ăn cùng bàn với những người này đã là một thách thức lớn.
“Mấy vị khách nhân, đồ ăn có vừa miệng hay không, nếu có gì không hài lòng thì để ta kêu đầu bếp làm lại.”
Trần Đức Sơn mang theo một vò rượu đi vào, trên mặt mang nụ cười.
“Lão bá khách khí, người lữ quán gặp được lão bá chiếu cố đã vô cùng cảm kích, sao còn dám kén chọn.” Trình Đại Lôi đứng lên chắp tay nói.
Thôi Bạch Ngọc kịp thời phủ lên hắc sa, lui sang một bên. Bất quá, cho dù chỉ là nhìn liếc qua một chút, cũng khiến Trần Đức Sơn nhìn không chớp mắt. Nhưng ánh mắt kinh ngạc lóe lên một cái rồi biến mất, lập tức liền khôi phục bình thường.
Đối mặt với khuôn mặt xinh đẹp của Thôi Bạch Ngọc, chỉ thất thần trong phút chốc cũng là điều khó khăn, nhưng điều đó có thể nhìn ra Trần Đức Sơn không phải là người đơn giản.
Ong ta mang theo vò rượu ngồi xuống, nhìn về phía Trình Đại Lôi : “Đây là rượu Hạnh Hoa được nhà chúng ta cất, hiện tại lấy ra mời khách nhân nếm thử.”
“Khách khí, thật là khách khí rồi.”
Rượu vừa rót ra, một mùi thơm ngát tràn ra ngoài, Trình Đại Lôi không tự giác được mà hít mũi một cái. Lưu Phát Tài cùng Từ Thần Cơ gần như đã chảy nước miếng.
Trình Đại Lôi lén lút ở dưới bàn đáp mỗi người một cước, đúng là không cho ta chút thể diện nào.
Trần Đức Sơn rót rượu vào ly của mỗi người: “Không biết nên xưng hô với mấy vị khách nhân như thế nào, vừa rồi gặp mặt vội vàng, còn chưa kịp hỏi.”
“Họ Ngưu.” Trình Đại Lôi vừa chắp tay: “Ngưu Tam cân, lần này đi kinh thành là tìm mấy người bạn cũ.”
“Nhìn dáng vẻ của khách nhân lại có chút khí phách của bật anh hùng.”
“Đã đoán đúng.” Trình Đại Lôi vỗ bàn một cái: “Là thủ tướng biên quan Lương Châu, lần này đến kinh thành cũng muốn lấy chút công thưởng.”
Mấy lời này của Trình Đại Lôi không có câu nào là thật, nhưng Trần Đức Sơn cũng không có truy vấn. Ngược lại là Trình Đại Lôi hỏi đối phương thêm vài câu.
Hỏi ra mới biết, Trần Đức Sơn là phú hộ nổi danh trăm dặm quanh đây, ngoại hiệu Trần Bách Vạn. Trong nhà mặc dù không có ruộng tốt trăm ngàn mẫu, nhưng cũng không kém hơn bao nhiêu. Hơn nữa danh tiếng rất tốt, hạn hán thì phát cháo, lũ lụt thì phát gạo, khác tứ phương đến đây, bình thường sẽ được giữ lại.
Sau khi nói xong chuyến phiếm, Trần Đức Sơn cũng không chờ lâu mà liền cáo từ rời đi.
Hắn vừa đi, Lưu Phát Tài cùng Từ Thần Cơ liền đồng thời nhào về phía vò rượu kia, vừa đổ ra bát, vừa hỏi:
“Rượu này thật sự không tệ, đúng rồi, tại sao Đại đương gia lại không hỏi nhà hắn đang xảy ra chuyện gì?”
Trình Đại Lôi đáp: “Hỏi cũng như không, ngươi cho rằng hắn sẽ nói cho chúng ta biết. Còn không hiểu sao, hắn tới đây là để thăm dò, rõ ràng không tin tưởng chúng ta.”
Trần Đức Sơn rời khỏi phòng, chưa đi mấy bước đã gặp Trần Trung.
“Lão gia, có điều tra được gì không, nhóm người này có phải đi cùng nhau hay không?” Trần Trung thấp giọng hỏi.
Trần Đức Sơn lắc đầu: “Nhìn qua chỉ là người qua đường, có vẻ như không liên quan đến chuyện này. Chỉ là, lai lịch của bọn hắn vẫn không rõ, nhìn qua có mùi máu tanh, không giống người tốt.”
Cái này không đơn giản chỉ nói Trình Đại Lôi , mà là tính cả Từ Thần Cơ, Lưu Phát Tài, Ngư Động Chân (Tên là lão ni), cho dù là mỹ mạo như ngọc Thôi Bạch Ngọc, năm người hết thảy không phải người tốt.