Chương 933: Trần Gia Trang 3
Trình Đại Lôi dùng xong cơm, đêm dần khuya, ngoại trừ chỗ ở của Trình Đại Lôi thì toàn bộ Trần gia trang đều đèn đuốc sáng trưng, ngay cửa ra vào còn treo hai đèn lồng đỏ chót.
Chừng mười phút sau, hơn chục con ngựa thần tốc từ xa phi nước đại tới, một con giương cung bắn tên, tên bay vọt ra hai cái đèn lồng trước cửa.
“Họ Trần đi ra.”
Không có tiếng trả lời, một người từ trong đội ngũ bước ra. Hắn ta vác một cái búa tạ trên lưng, đột nhiên đi tới cửa thì dùng hết sức lực, đập hai ba phát khiến cho cánh cửa nát bét, sau đó bước vào bên trong.
Mười mấy người phi ngựa phá cửa, nghênh đón bọn hắn chính là trên trăm tráng hán của Trần gia.
Đều là nam nhân đang tuổi ăn tuổi lớn, trong tay cầm xiên sắt, chày gỗ, có người còn cầm cả đao, côn sắt.
Trần Đức Sơn vẫn mặc y phục của viên ngoại, ông ta chắp tay nói: “Hảo hán Kinh Cức Lĩnh, vàng bạc đã chuẩn bị kỹ càng, lão hán hai tay dâng lên, chỉ cầu tha mạnh cho trên dưới Trần gia.”
Một người cầm đầu nói: “Trần lão hán, không cần nói nhảm, Đại đương gia chúng ta chọn trúng cô nương nhà ngươi, muốn ngươi làm cha vợ hắn. Tân nương ở nơi nào, lão đại của chúng ta đang chờ nàng về động phòng đây.”
Trần Đức Sơn lần nữa ôm quyền: “Lão hán dưới gối chỉ có một nữ nhi, muốn nàng dưỡng lão đưa ma, cầu các vị hảo hán giơ cao đánh khẽ, muốn tiền hay tài vật đều được.”
“Phi, ngươi cho chúng ta là ăn mày sao.” Kẻ cầm đầu gắt gỏng nói: “Đại đương gia của chúng ta đã nói, tới canh ba nếu như không đón được người thì liền giết sạch Trần gia trang, hôm nay sẽ cho các ngươi cơ hội cuối cùng.”
Trần Đức Sơn thả hai tay đang ôm quyền, nhìn người bên cạnh, nói: “Trần gia nguyện lấy 3000 lượng, mời Phùng tiên sinh ra tay.”
Chuyện này phải nói từ ba ngày trước, nhóm phỉ nhân này đến từ Kinh Cức Lĩnh. Trên Kinh Cức Lĩnh có một đám sơn tặc, người cầm đầu có ngoại hiệu là Tiểu Bạch Long, hai tay cầm đao, giết người cướp của vô cùng hung ác.
Ngay khi nhìn thấy tiểu cô nương của Trần gia thì liền động tâm tư, sai người đưa thư muốn cưới Trần cô nương.
Trần Đức Sơn lòng nóng như lửa đốt, chính là vì chuyện này. Trong nhà ông ta nuôi hơn 300 người, nhưng cũng đánh không lại thủ hạ của Tiểu Bạch Long.
Vì vậy ông ta đã bỏ ra rất nhiều tiền để thuê cao thủ họ Phùng này, ba ngàn lượng bạc nghe không phải là số tiền lớn, nhưng ở đế quốc, một năm có thể đổi một trăm cô gái đẹp, một năm có thể đổi được bảy tám chuôi kiếm, bảo đao quý giá.
Trình Đại Lôi , Lưu Phát Tài, Từ Thần Cơ, Thôi Bạch Ngọc, Ngư Động Chân ghé vào nóc nhà, nhìn trộm lấy một màn này.
“Nhìn xem, nguyên lai là tới cướp con dâu.” Trình Đại Lôi nói .
“Đại đương gia, chúng ta cần ra tay hay không?”
“Cứ nhìn trước, xem kiếm khách này có bản lĩnh như thế nào, sau đó ra tay cũng không muộn. Hơn nữa không biết bộ dáng của tân nương tử kia như thế nào, có đáng giá tốn công tốn sức như thế hay không.” Trình Đại Lôi nói.
Kiếm khách Phùng Gia ôm kiếm đứng ở chỗ đó, quan sát đám sơn tặc của Kinh Cức Lĩnh, lại nhìn Trần Đức Sơn, trong miệng thốt ra hai chữ.
“Thêm tiền.”
Kiếm khách họ Phùng tên là Phùng Tứ Phương, dùng một thanh kiếm sắt, cho nên mọi người đều gọi hắn là kiếm sắt tiên sinh.
Ba tháng trước hắn xuất hiện trước Trần Gia Trang, cũng là nghèo túng cùng đường mạt lộ, tạm thời tá túc ở Trần Gia Trang mấy ngày. Tiếp đó mấy ngày liền mười mấy ngày, mười mấy ngày biến thành mấy chục ngày.
Nhân duyên của hắn ở Trần Gia Trang cũng không tệ, cùng tráng đinh nhậu nhẹt, xưng huynh gọi đệ. Dù cho có người cáo trạng hắn trước mắt Trần Đức Sơn, nói hắn ăn chùa uống chùa, bình thường không có việc gì thì nằm vật ra, rõ ràng là đang xem Trần Đức Sơn là kẻ ngu si.
Trần Đức Sơn cũng là cười trừ, nói giang hồ hào khách tự nhiên có việc cần phải làm của giang hồ hào khách, không cần để ý những thứ này.
Lần này chuyện của Kinh Cức Lĩnh rùm ben lên, Trần Đức Sơn mới nhớ tới vị kiếm sắt tiên sinh này. Ra giá 3000 lượng đã khiến Trần Đức Sơn trong lòng nín một hơi, ai ngờ đến thời khắc mấu chốt thì vẫn muốn trả giá.
Bất quá, Trần Đức Sơn dù sao cũng là người từng va chạm xã hội, ông ta đè xuống lửa giận trong lòng, vẫn như cũ khách khí nói: “Thỉnh Phùng tiên sinh mở miệng.”
Phùng Tứ Phương ôm kiếm: “Nghe nói trong nhà Trần trang chủ có một tượng phật vàng sáu tay, vàng bạc không cần, ta muốn tượng phật này.”
Lão bộc giận không kìm được, chỉ vào Phùng Tứ Phương nói: “Lớn mật, ngươi đã ăn chùa uống chùa ở Trần gia nhiều ngày, bây giờ còn thừa dịp cháy nhà hôi của, ta thực sự là mắt bị mù, mới nhìn sai tên súc sinh lang tâm cẩu phế như ngươi.”
Trần Đức Sơn dưới gối chỉ có một nữ nhi, năm nay chỉ mới 18 tuổi, Trần Đức Sơn coi nàng như hòn ngọc quý trên tay. Chỉ là nữ hài từ nhỏ yếu ớt, sợ không thể trường mệnh. Trần Đức Sơn đã phải bỏ ra một món tiền rất lớn mới đúc được tượng Kim Phật này, thỉnh Phật Tổ phù hộ.
Phùng Tứ Phương lạnh nhạt nói: “Kiếm trong tay ta, có thể đoạt lấy tất cả bảo vật trên đời, để ngươi lấy ra chính là đưa cho ngươi mặt mũi."
Trần Đức Sơn mí mắt nhảy lên hai cái, hướng Trần Trung nói: “Lui ra, sau khi chuyện thành công, hai tay dâng lên.”