Chương 935: Kiềm Chế Sát Tâm

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 935: Kiềm Chế Sát Tâm

Từ Thần Cơ cùng Lưu Phát Tài lảo đảo đứng lên, đau lưng, xương cốt đều nhanh tan ra thành từng mảnh.

Ánh mắt mọi người đều rơi vào trên người hai người này, Trình Đại Lôi hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống. Từ Thần Cơ đảo mắt nhìn qua một vòng, bỗng nhiên cười ha ha.

Ai cũng không biết ông ta cười cái gì, nhưng Trình Đại Lôi có thể hiểu một chút. Trước mưa gió phải oanh tạc một trận sấm sét, cho dù như thế nào thì cũng phải nghĩ cách ngăn chặn lại hãm cảnh này rồi mới có thể nói chuyện.

Tiếng cười của Từ Thần Cơ vang lên khiến cho tất cả mọi người đều sững sờ.

“Đi ra ngoài không xem hoàng lịch sao, động thủ trên đầu thái tuế, muốn chết đến điên rồi.”

Lôi Đông ôm vai ngồi ở trên ngựa, mặt cười không nói trước một màn này.

Trần Trung tiến về phía trước một bước, muốn ngăn mấy người Trình Đại Lôi lại. Bọn hắn chẳng qua là người qua đường, không cần thiết đưa tới họa sát thân, bọn hắn cũng không biết phỉ tặc của Kinh Cức Lĩnh lợi hại như thế nào.

Trần Đức Sơn đưa tay ngăn đối phương lại, dù sao ông ta đã có tuổi, lại có chút kiến thức. Tất nhiên đám người Trình Đại Lôi dám ra tay, liền có tự tin để xuất thủ.

Bất quá, mặc kệ là Từ Thần Cơ hay là Lưu Phát Tài đều không có ý nghĩ xuất thủ, bọn hắn chắp tay với Trình Đại Lôi.

“Thỉnh ngưu tướng quân ra tay.”

Trình Đại Lôi không còn gì để nói, vô lực đặt tay lên chuôi kiếm, ngẩng đầu nhìn đám phỉ tặc trước mặt.

“Cho con đường sống, các ngươi hiện tại đi còn kịp, hôm nay ta không nghĩ thông sát giới.”

“Tự tìm cái chết.”

Tên béo họ Lý hừ lạnh một tiếng, hai tay mang theo đại chùy, hướng về phía đầu của Trình Đại Lôi. Lần này nếu như đập trúng, đầu của Trình Đại Lôi đoán chừng sẽ giống như dưa hấu bị nện thành nhão nhoẹt.

Trình Đại Lôi bĩu môi, một cước đạp ra ngoài.

Tên béo họ Lý bị đạp bay ra ngoài, vũ khí cũng rơi ầm ầm trên mặt đất. Trình Đại Lôi đá một cước vào trên bụng gã, khuôn mặt trong nháy mắt biến thành màu đen, đoán chừng nửa đời sau cũng không thể làm nam nhân.

Lôi Đông híp mắt lại, tên béo họ Lý thế trầm lực mãnh, lúc ra tay cũng là kẽ hở mở rộng, đây là khuyết điểm của gã. Bất quá, biết điểm này là một chuyện, có thể nhằm vào khuyết điểm này lại là một chuyện khác. Một cước vừa rồi của Trình Đại Lôi, góc độ xảo trá, nhấc chân ổn chuẩn hung ác. Cho dù là Lôi Đông thì cũng chưa chắc làm không được.

“Hóa ra là kẻ khó chơi, đúng là khiến ta lau mắt.”

Trình Đại Lôi hít sâu một hơi, nói: “Nếu như ngươi không muốn đi, chậm thêm sợ sẽ không thể rời khỏi chỗ này.”

Người có tên cây có bóng, Trình Đại Lôi nếu như báo ra tên thật, đoán chừng Lôi Đông sẽ bị dọa đến từ trên ngựa ngã xuống. Nhưng Trình Đại Lôi dùng tên Ngưu Tam cân, còn phải dựa vào hai tay hai chân của mình để làm việc.

Lôi Đông từ trên ngựa nhảy xuống, cầm lấy phác đao trên lưng ngựa, nhìn về phía Trình Đại Lôi.

“Mời.”

Trình Đại Lôi không muốn để ý đến hắn ta lắm, người như thế này cũng lắm chỉ có thể hại một phương, nhưng sự tồn tại của Trình Đại Lôi chính là họa của một nước. Hôm này đụng phải nhau, không có cách nào ngoài việc chỉ có thể nể mặt động thủ với hắn ta.

Lôi Đông lập tức tấn công Trình Đại Lôi, nhìn qua có vẻ hùng hồ, thực lực đoán chừng có thể đọ cao thấp với Lưu Phát Tài.

Trình Đại Lôi cũng không muốn biểu hiện quá mức, không có xuất kiếm, tay không cùng hắn so chiêu. Trong vòng ba chiêu, chỉ nghe tiếng tạch tạch vang dội, Trình Đại Lôi bóp gãy cổ tay của hắn.

Lôi Đông ôm cánh tay, đau đến tê tâm liệt phế, lại cắn răng gắng gượng. Con mắt nhìn chằm chằm Trình Đại Lôi , hắn nhất thiết phải nhận thức lại Trình Đại Lôi, đoán chừng thực lực của đối phương.

“Hảo hán, nước giếng không phạm nước sông, rồng cũng khó thắng được rắn địa phương, có phải muốn quản rộng quá không?

Trình Đại Lôi không có lên tiếng, tay đè lên chuôi kiếm, loại chuyện giết người một khi giết thuận tay, liền sẽ dưỡng thành thói quen. Trình Đại Lôi cũng đang kiềm chế, hôm nay thực sự không muốn đem vẫy máu ở nơi này.

“Núi xanh còn đó, nước biếc chảy dài, ngươi có gan ở chỗ này chờ.”

Lôi Đông kéo tên béo họ Lý lên, cùng một đám chật vật chạy trốn, Trình Đại Lôi cũng không có ngăn cản. Sau khi mấy người rời đi, tay của Trình Đại Lôi mới buông chuôi kiếm ra, thở phào nhẹ nhõm.

Đúng là kiếm chế sát tâm của chính mình.

Chờ hắn quay đầu, thì bỗng nhiên sợ hết hồn. Trần Đức Sơn khom người tới đất, mở miệng nói: “Đa tạ hảo hán xuất thủ cứu giúp, đã cứu 300 người của Trần gia ta.”

“Dễ nói, dễ nói.” Từ Thần Cơ ngăn ở trước mặt Trần Đức Sơn: “Chúng ta chỉ là hành hiệp trượng nghĩa, gặp chuyện bất bình tự nhiên là muốn rút đao tương trợ.”

Trần Đức Sơn cũng không ngờ rằng, trong lúc vô tình thu lưu mấy người kia, vậy mà giải tai hoạ ngập đầu của Trần gia. Lòng cảm kích lộ rõ trên mặt, ông ta thu xếp người hầu chuẩn bị đồ ăn, trong nhà xếp đặt yến hội, giải tán tá điền tới vây xem, sau đó mời đám người bên phía Trình Đại Lôi vào chỗ ngồi.

Ngư Động Chân mang theo Thôi Bạch Ngọc từ trên nóc nhà nhảy xuống, mặc dù là nữ quyến, nhưng tại thôn hoang vu này cũng không để ý mấy thứ lễ nghi, cho nên hai người đều đồng thời ngồi xuống.

Lưu Phát Tài cùng Từ Thần Cơ mở ra quai hàm, hất ra răng hàm, dọc theo con đường này chưa ăn qua vật gì tốt, cho nên hôm nay nhất định phải tẩm bổ lại.

Trình Đại Lôi hơi thận trọng, khách sáo hàn huyên với Trần Đức Sơn. Trần Đức Sơn rõ ràng là đoán không được lai lịch của Trình Đại Lôi, cho nên dự định dẫn dắt lời nói để Trình Đại Lôi nói ra. Trình Đại Lôi cũng là người từng va chạm xã hội, đương nhiên sẽ không bị mấy dạng câu hỏi này moi ra điều gì.

Thay vào đó, hắn lại hỏi được Trần Đức Sơn không ít câu, trong nhà có bao nhiêu nhân khẩu, Trần Gia Trang dựa vào cái gì mà sống có phải có quan phủ đến đây trưng thu lương.