Chương 936: Giải Quyết Tai Họa
Những lời này khiến Trần Đức Sơn chua xót không thôi, ông ta uống một chén rượu, nói: “Ngưu tướng quân đã hỏi, lão hắn liền có cái gì nói cái nấy. Một nhà này nhìn bên ngoài thì đẹp đẽ, nhưng bên trong lại là khổ không thể tả. Sơn tặc quan phủ thường xuyên tới cướp bóc, chúng ta cũng không dám đắc tội. Bên trong điền trang có ba trăm miệng ăn, mở miệng chính là xin cơm ăn. Cũng là gắng gượng mà thôi. Khổ cực không phải một hai câu có thể nói rõ được.”
Nói xong, Trần Đức Sơn phủi tay, lão bộc Trần Trung dẫn hai người thủ hạ giơ lên một cái rương tới. Đặt ở trên bàn rồi mở ra, trong rương là một bức tượng Kim Phật vàng óng.
Trình Đại Lôi hít một ngụm khí lạnh: “Trần trang chủ, đây là ý gì?”
Trần Đức Sơn đáp: “Tượng Phật sáu tay này là để cầu bình an cho tiểu nữ, hôm nay Ngưu tướng quân có ơn với trên dưới Trần gia ta. Chúng ta xin dâng lên tượng Kim Phật này, cảm tạ ơn cứu mạng của Ngưu tướng quân.”
Từ Thần Cơ cùng Lưu Phát Tài đều tiến tới, không nỡ dời ánh mắt đi. Thôi Bạch Ngọc ngược lại là thờ ơ, trong lòng còn khinh bỉ bọn hắn chưa từng va chạm xã hội.
Còn có kỳ trân dị bảo nào mà Thôi Bạch Ngọc chưa thấy qua, về phần Kim Phật này, chỉ cần có tiền liền có thể chế tạo, vậy thì có gì là đặc biệt.
“Cái này, cái này......” Trình Đại Lôi chậc chậc lắc đầu.
“Ngưu tướng quân tuyệt đối không thể chối từ.” Trần Đức Sơn ngồi thẳng người: “Lão hủ sống hơn nửa đời người, chỉ làm một chuyện, chưa bao giờ nợ nhân tình. Người để cho ta một thước, ta liền để người một trượng, tích thủy chi ân, dũng tuyền tương báo.”
Lưu Phát Tài không khỏi nổi lòng tôn kính đối với lão hán này, dù cho là sơn dã thôn phu, nhưng làm người cũng là quang minh lỗi lạc.
“Ngươi hiểu lầm rồi.” Trình Đại Lôi đẩy tay, nói: “Chúng ta còn muốn đuổi đường xa, thứ này thật sự có chút nặng.”
Trần Đức Sơn sửng sốt một hồi, thử dò xét nói: “Nếu không thì ta cho người đưa đến phủ?”
Tôn Kim Phật sáu tay này có kích thước bằng cánh tay của trẻ sơ sinh, bộ dáng sinh động như thật, trọng lượng tự nhiên cũng rất nặng.
Lấy tiền tài của người và giải trừ tai họa cho người khác.
Trình Đại Lôi không muốn thu, cũng không đơn thuần bởi vì không tiện mang theo. Giang hồ này, ăn của người ta một quả táo thì phải trả lại cho người một cái cây, không có đạo lý ăn quỵt. Hôm nay bất quá chỉ là ăn của Trần Đức Sơn một bữa cơm, cho nên hắn phải ra tay cứu ông ta khỏi tay phỉ tặc.
Nếu nhận lấy vị Kim Phật sáu tay không đo lường được giá trị này thì không biết được về sau sẽ có chuyện gì xảy ra hay không.
Trần Đức Sơn muốn nói lại thôi, trên mặt đã có chút không dễ nhìn. Cái này Trình Đại Lôi rõ ràng là xem thường chính mình.
“Ngưu tướng quân nếu như không nhận, lão hủ liền đâm chết trên mặt đất, đem cái mạng này cho Ngưu tướng quân.”
Trình Đại Lôi dừng lại đũa nhìn ông ta, khẽ lắc đầu.
Chính là ánh mắt này, liền làm đáy lòng của Trần Đức Sơn bốc lên một luồng hơi lạnh. Ông ta vốn là tức sùi bọt mép, râu tóc dựng ngược, nhưng không biết phải kết thúc như thế nào.
Trần Trung tiến lên một bước, nâng lão gia nhà mình lên: “Ngưu tướng quân tất nhiên không muốn thu, trước hết bảo tồn tại trong nhà của chúng ta, Ngưu tướng quân lúc nào muốn, thì chúng ta lại đưa qua cho Ngưu tướng quân.”
“Ồ, được, là đạo lý này.” Trần Đức Sơn nhặt được bậc thang, xem như lần nữa ngồi xuống.
Trần Trung hắng giọng một cái, nói: “Ngưu tướng quân, tục ngữ nói cứu người cứu đến cùng, tiễn phật đến tây thiên, còn có một chuyện muốn thỉnh Ngưu tướng quân cứu mạng.”
Trình Đại Lôi không nói gì, chỉ là nhìn hắn.
“Kinh Cức Lĩnh sẽ không từ bỏ ý đồ, nếu bọn hắn lại tới, nhất định sẽ đuổi tận giết tuyệt Trần Gia Trang, cầu xin Ngưu tướng quân cả mạng của cả nhà tiểu lão.” Trần Đức Sơn biết bây giờ không phải là lúc để cần thể diện, cho nên dứt khoát đem lời nói rõ ràng.
Trên bàn rượu, Lưu Phát Tài cùng Từ Thần Cơ vẫn đang ăn từng miếng lớn, nhưng bầu không khí giữa Trình Đại Lôi cùng Trần Đức Sơn lại trở nên tế nhị. Thôi Bạch Ngọc hờ hững nhìn xem một màn này, trong lòng đại khái hắc hắc cười lạnh.
Bản thân Trình Đại Lôi không muốn quản chuyện này, bởi vì việc này không tốt để quản. Mặc dù hắn có thể đuổi được đám người Lôi Đông, nhưng nếu bọn hắn góc đầu trở lại? Trình Đại Lôi bảo vệ được nhất thời, không bảo vệ được một thế. Kinh Cức Lĩnh cũng có trên dưới một trăm người, Trình Đại Lôi càng không có khả năng đem bọn hắn giết sạch sành sanh.
Dù cho diệt sạch sẽ đám người bọn hắn nhưng quần tặc Kinh Cức Lĩnh cũng không tránh khỏi có bằng hữu đệ tử, bọn hắn quay đầu suy nghĩ báo thù, cũng là một đống chuyện phiền toái.
Chỉ có ngàn ngày làm trộm, không có đạo lý ngàn ngày phòng trộm, nói tới nói lui, đúng là không có biện pháp triệt để.
Phải nói rằng, Trần Đức Sơn không thể thoát khỏi loại chuyện này. Gia đình làm ăn lớn, gia nhân như mây, tự nhiên trở thành thịt mỡ mập mạp trong mắt quan viên, thổ phỉ, cho nên hôm nay không có Tiểu Bạch Long, cũng sẽ có tiểu hắc long, tiểu vương bát các loại xuất hiện.
Ý định ban đầu của Trần Đức Sơn là hào phóng tặng Phật sáu tay và để Trình Đại Lôi làm những việc cho ông ta. Với bản lĩnh của Trình Đại Lôi, thì đoán chừng đầu óc không phải người ngu ngốc, cho nên nịnh nọt vài câu, để hắn đi diệt sạch những kẻ hung ác kia, như vậy ông ta mới có thể bình an.
Nhưng mà ông ta nhìn lầm rồi, Trình Đại Lôi là loại người lừa gạt người khác đi bán mạng cho hắn, cho nên làm sao không thể nhìn ra tâm cơ này của ông ta. Hết lần này tới lần khác, Trình Đại Lôi còn đặc biệt ghét người khác khoe khoang tâm cơ ở trước mặt hắn.
Trần Đức Sơn gần như quỳ xuống cầu xin Trình Đại Lôi nhưng Trình Đại Lôi vẫn thờ ơ như cũ. Ông ta đứng ngẩn ở nơi đó, im lặng thật lâu, lúc ngẩng đầu trên mặt đã treo đầy lão lệ.
“Nhìn xem, đang nói chuyện nhưng làm sao ngươi lại khóc.” Lưu Phát Tài nói: “Lão trượng, chúng ta bất quá uống của ngươi vài chén rượu, không đến mức khiến lòng ngươi đau thành như vậy đi.”
Lưu Phát Tài cũng là hạng người quen phiêu bạt giang hồ, gã đã sớm biết, người tốt không thể làm, bởi vì rất dễ bị người khác gì là công cự.
“Được rồi, được rồi.” Trình Đại Lôi khoát khoát tay, mặt hướng Lưu Phát Tài nói: “Được rồi được rồi, ngươi đi một chuyến, nhìn Kinh Cức Lĩnh rốt cuộc là như thế nào.”
Lưu Phát Tài lung lay cánh tay đứng lên, nói: “Chuẩn bị một thớt khoái mã, ta sẽ thay lão nhân gia đi một chuyến.”
Khoái mã lao vụt mà đi, Lưu Phát Tài tự mình lên đường. Trần Đức Sơn hoàn toàn không hiểu ra sao, không rõ mục đích của Trình Đại Lôi.