Chương 937: Không Với Cao Nổi
Trình Đại Lôi vẫn uống rượu dùng bữa, giống như không có chuyện gì phát sinh. Trần Đức Sơn sao có thể yên tâm, cho nên cẩn thận từng li từng tí đổ đầy rượu cho Trình Đại Lôi.
“Tiểu Bạch Long cũng không phải nhân vật đơn giản, giết người thành tính, không để một mình quý thuộc hạ đi thì có vấn đề hay không? Trong trang của ta cũng có hán tử lá gan lớn, không bằng đi cho bọn họ bồi tiếp.”
“Không cần làm phiền, tới, uống rượu uống rượu.”
Trình Đại Lôi một câu nói liền cho qua chuyện này, Trần Đức Sơn trong lòng cũng không ngừng bồn chồn, giống như con kiến bên trên nồi sắt, lo lắng trong một ngày bằng cả một năm. Nhưng Trình Đại Lôi rõ ràng không muốn nói, cho nên ông ta cũng không khả năng đánh vỡ nồi đất để hỏi đến cùng.
Hơn một canh giờ, Trần Trung đột nhiên từ bên ngoài chạy tới, trong miệng cao giọng nói: “Lưu Tráng Sĩ trở về , Lưu Tráng Sĩ trở về .”
Trần Đức Sơn vốn là vô tâm nhậu nhẹt, đằng một cái đứng lên, nhón chân lên ngóng ra bên ngoài.
Trên mặt Lưu Phát Tài còn mang theo mồ hôi, có thể thấy được gã vừa đến vừa đi rất vội vàng.
Trần Đức Sơn nhìn gã từ trên xuống dưới, nhưng vẫn không thể an lòng: “Lưu Tráng Sĩ, Tiểu Bạch Long kia không làm gì người chứ?”
Lưu Phát Tài trong tay nâng một cây đao, đưa tới trước mặt Trình Đại Lôi: “Người kia lưu lạ, nói chỉ cần đặt huyền đao ngay trước cửa ra vào, thì sẽ không còn sơn tặc đến nhà.”
“Là Bạch Long Đao.” Trần Đức Sơn nhãn tình sáng lên, tiếp đó khó có thể tin mà nhìn Lưu Phát Tài.
Bạch Long Đao này tương đương với bùa bình an của Tiểu Bạch Long, chỉ cần có chuôi đao này thì liền mang ý nghĩa là bằng hữu của Kinh Cức Lĩnh. Tiểu Bạch Long không chỉ không tới sinh sự mà còn có thể nghĩ biện pháp bảo đảm một phương bình an.
Lưu Phát Tài đặt kim đao rồi ngồi xuống, Trần Đức Sơn lập tức rót rượu qua cho gã, ánh mắt đầy sùng kính: “Lưu Tráng Sĩ làm được bằng cách nào?”
Trình Đại Lôi bĩu môi, còn có thể làm thế nào, đơn giản là báo tên Trình Đại Lôi. Bạch Long Đao có thể bảo đảm bình an, nhưng vẫn là ba chữ Trình Đại Lôi này càng có thể che mưa gió một phương. Tiểu Bạch Long chỉ cần hơi hiểu chút quy củ, cũng sẽ không lại đến gây hấn.
Một thanh kiếm giết sạch Kinh Cức Lĩnh là thống khoái, nhưng đây là biện pháp đuổi tận giết tuyệt, có chút làm hư quy củ. Ví dụ như hôm nay, Tiểu Bạch Long nếu như vẻn vẹn chỉ là cướp người, đối với sơn tặc mà nói là chuyện quá bình thường. Nhưng nếu một lời không hợp, liền diệt cả nhà, chính là làm hư quy củ.
Hành tẩu giang hồ, chuyện làm hư quy củ không phải là không thể làm, chỉ là làm tận lực đừng cho người khác biết. Đại gia dù là giết người, hoặc nhiều hoặc ít cũng phải tìm cớ.
“A, còn có thể làm sao, ta một mình cưỡi ngựa đến Kinh Cức Lĩnh, trực tiếp gọi Tiểu Bạch Long đi ra ngoài nói chuyện, cùng nhau đại chiến ba trăm hiệp, đánh chính là khó phân thắng bại.” Lưu Phát Tài đã bắt đầu thổi phồng.
“Lưu Tráng Sĩ còn có võ nghệ tốt như thế?” Trần Đức Sơn giật mình mở to hai mắt.
“Hắc, ta có võ nghệ gì đâu, chỉ có thể nói võ nghệ của Tiểu Bạch Long quá bình thường. Sau khị bị ta đánh bại, mặt dày mày dạn muốn làm đồ đệ cho ta, ta chê hắn thiên phú quá kém, không chịu thu mà thôi.” Lưu Phát Tài nói vô cùng hả hê.
Bản lĩnh võ nghệ của Lưu Phát Tài không như thế nào, nhưng bản sự mở miệng lừa gạt thì rất có ít người có thể so sánh với gã. Gã vừa lùa đồ ăn vào miệng, vừa khoe khoang tán gẫu, nói đến mức Trần Đức Sơn phải sửng sốt.
Ông ta gần như tin vào điều đó, càng nhìn nhóm người của Trình Đại Lôi thì càng thấy bọn họ không đơn giản. Trên thân Trình Đại Lôi toát ra một cỗ sát phạt khí, Lưu Phát Tài thì miệng lưỡi lưu loát, trong mắt của lão giả kia lập loè trí khôn, nữ tử mỹ mạo vô song, lão ni cô trầm mặc ít nói…. Rõ ràng không phải đội ngũ thông thường.
Ông ta đây Kim Phật sáu tay về phía trước mặt Trình Đại Lôi, nói: “Ngưu tướng quân, tuyệt đối không thể từ chối nữa, hãy để cho lão hủ bày tỏ tâm ý.”
Trình Đại Lôi đẩy ra, lung lay bả vai đứng lên: “Mệt mỏi, trở về nghỉ ngơi.”
Lưu Phát Tài còn chuẩn bị nói cái gì, Trình Đại Lôi đã lảo đảo đi ra cửa phòng. Trần Đức Sơn vội vàng để cho người dẫn đường ở phía trước, lo lắng Trình Đại Lôi bởi vì say rượu mà té ở trên nửa đường.
Sau khi mấy người rời đi, trong gian phòng chỉ còn lại Trần Đức Sơn cùng Trần Trung. Tới lúc này, Trần Đức Sơn mới chậm rãi an tĩnh lại.
Trần Trung khoanh tay đứng ở một bên, nhíu mày suy tư điều gì.
“Lão gia, vẫn nhìn không ra lai lịch của bọn họ sao?”
Trần Đức Sơn gật gật đầu: “Hẳn nhất định là người trong quân ngũ, khí tức sát phạt trên người hắn là từ thiên chuy bách luyện ra ngoài. Nhưng chỉ là một quân coi giữ biên quan nho nhỏ, nhưng vừa rồi lúc hắn đứng dậy, mấy người khác đều dừng đũa, rất rõ ràng đối với hắn chính là mệnh lệnh gì nghe nấy. Đến tột cùng là thần tiên tới từ con đường nào, ta thật sự nghĩ không ra.”
“Lão gia cũng không cần suy nghĩ nhiều, xem ra bọn hắn đối với Trần Gia Trang không có ác ý, cái này là đủ rồi.”
“Đúng vậy, ngươi nói có đạo lý, không có ác ý liền tốt.” Trần Đức Sơn lại lắc đầu: “Nhưng thiện ý đập vào mặt, thực sự giống hạt cát trong cơm, khiến cho lòng người có chút không thoải mái.”
“Lão gia, phải xử trí Phùng Tứ Phương như thế nào?”
Sau khi Phùng Tứ Phương bị thương, tay chân không tiện, liền bị thủ hạ gia đinh của Trần Đức Sơn bắt giữ, hiện tại còn đang nhốt trong kho củi ở hậu viện.
“Loại súc sinh như vậy, còn sống cũng khiến ta ghê tởm.” Trần Đức Sơn nhăn mày lại, hai đầu lông mày ẩn ẩn hiện ra sát cơ: “Tối nay sẽ đưa hắn lên đường.”
“Vâng.”
Từ Trần Gia Trang đến thành trì gần đây còn một khoảng cách nữa, xem như là khu vực thuộc về thiên tử vương pháp không xen vào. Đụng tới loại chuyện thúc tẩu thông dâm hay các chuyện khác thì ông ta liền mượn vương pháp, tiễn người lên đường, mấy chuyện như vậy ông ta cũng đã làm qua không ít. Đương nhiên, cụ thể là nhét vào lồng heo ngâm xuống nước, hay là bao tải sắp xếp gọn chôn sống cũng còn chưa xác định.
Đến tờ mờ sáng ngày hôm sao, Trần Đức Sơn liền rời giường, đi đến chỗ nghỉ ngơi của Trình Đại Lôi.
“Ngưu tướng quân, Ngưu tướng quân......”
Đẩy viện môn ra, trong phòng đã trống không, ngựa và binh khí trong sân cũng đều không thấy.
Trần Đức Sơn không thể làm gì lắc đầu, phát ra một tiếng thở dài: “Không với cao nổi a.”