Chương 938: Tiểu Tặc

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 938: Tiểu Tặc

Trình Đại Lôi rõ ràng không muốn tạo quan hệ với Trần Gia Trang, một bữa cơm cũng chỉ là một bữa cơm. Những người như Trần Đức Sơn sớm đã sống thành nhân tinh, nghĩ tới lui với người ta nhiều lần thì có thể chờ họ móc tim móc phổi, thành tâm với mình, nghĩ tới đây trong lòng ông ta hừ lạnh một tiếng: Ngu xuẩn.

Trời chưa sáng, Trình Đại Lôi đã thức dậy, lặng yên không tiếng động rời khỏi Trần Gia Trang. Một nhóm năm người một lần nữa đáp lộ đi đến kinh thành.

Chung quy là nghỉ ngơi một ngày cho khỏe, trên đường tất cả mọi người đều có tinh thần.

“Cũng không biết Trần gia tiểu cô nương có bộ dáng như thế nào, chúng ta đi vội vàng quá cho nên không kịp xem mặt.” Từ Thần Cơ vuốt vuốt râu.

“Ai, đẹp đến trình độ nào thì cũng không sánh được với Thôi cô nương.” Lưu Phát Tài nói.

Thôi Bạch Ngọc ngồi ở trong xe ngựa nghe được lời này thì trong lòng cũng có chút ít cao hứng. Lòng thích cái đẹp mọi người đều có, nàng cũng cảm thấy tên Lưu Phát Tài này rất biết nói chuyện.

Từ Thần Cơ gật gật đầu: “Nói cũng có đạo lý.”

“Ta không nghĩ như vậy, không thể nhìn thấu trời, càng không được khinh thường thiên hạ, ở nơi thủy thổ này nói không chừng có thể sinh ra mỹ nhân.”

Tiếp đó, âm thanh không mấy lọt tai của Trình Đại Lôi truyền tới, Thôi Bạch Ngọc đáy lòng lạnh lùng hừ một tiếng. Nếu có bộ dáng như Trình Đại Lôi thì không bằng tìm tảng đá trực tiếp đâm chết, lại còn có ý tốt đi nhận xét xấu đẹp của người khác.

Một đoàn người tiếp tục đi về phía đông, thỉnh thoảng tám mấy chuyện vu vơ trên lưng ngựa. Đường đi tự nhiên không thể nói là vui vẻ, một số con đường đã nhiều năm không có người đi, hiện tại mọc đầy bụi gai cỏ hoang, khiến cho mấy người không thể không xuống ngựa dùng đao mở đường.

Thời tiết vẫn nóng bức như cũ, không bao lâu đám người đã chảy mồ hôi đầm đìa, đám Trình Đại Lôi còn chịu được như Thôi Bạch Ngọc lại ăn không ít khổ cực trên xe ngựa. Hai má đổ mồ hôi, đỏ bừng, nàng dùng tay quạt quạt nhưng cũng dậy nổi bao nhiêu gió.

“Này!”

Lúc này từ trong rừng đột nhiên nhảy ra hai tên tráng hán, đột nhiên ngăn ở trên đường. Một béo một gầy, béo đến tròn trịa, gầy đến thấy xương.

“Núi này là ta mở, cây này là ta trồng.”

“Muốn đi qua đây, phải để lại phí qua đường.”

Hai người trong tay nắm chặt phác đao, nhảy ra liền mở miệng hét lớn hát lên sơn ca.

Trình Đại Lôi cùng Từ Thần Cơ đều hé miệng cười, hai tên mâu tặc này không biết vì lý do gì lại cho họ cảm giác rất thân thiết.

“Uy, xưng hô như thế nào, mau báo tên tuổi.”

Hai tên mâu tặc hai mặt nhìn nhau, cũng cướp không ít người, nhưng gặp một đám trấn định giống như Trình Đại Lôi thì thường rất hiếm.

“Đào Địa Thử Lâm Anh.”

“Phiên Giang Thử Lâm Hùng.”

Trình Đại Lôi gật gật đầu, trong miệng lẩm bẩm nói: “Ngược lại là một tên rất hay, chỉ là ngoại hiệu có chút không uy phong.”

Hai con chuột liếc nhìn nhau, người gầy Lâm Anh nói: “Ăn cướp đây, ăn cướp đây, các người không nhìn ra sao.”

Lâm Anh cảm giác nghề nghiệp của mình đang bị vũ nhục, hắn vung tay lên nói: “Đều đi ra.”

Rầm rầm từ trong rừng có ba người đi ra, có người cầm gậy lớn, có người cầm côn, trên người mặc vải rách áo gai, nhìn hình thù kỳ quái .

“Được rồi, được rồi.” Trình Đại Lôi khoát khoát tay: “Đụng tới ta là phúc phần của các ngươi, nhanh giúp chúng ta dọn sạch con đường phía trước, tiếp đó ta liền thả các ngươi một con đường sống.”

Năm tên sơn tặc đều cảm thấy bối rối, Lâm Anh hơi tức giận mà hét lên: “Ngươi nghĩ gì thế, chúng ta là đang cướp, người không hiểu sao?”

Trình Đại Lôi gật gật đầu với Lưu Phát Tài: “Thu thập một chút, chúng ta cũng tiết kiệm chút khí lực.”

Lưu Phát Tài lung lay bả vai, trên mặt mang nụ cười: “Hảo tiểu tử, tới tới tới, hôm nay để các ngươi làm quen với lão tổ tông.”

Lâm Anh lớn một tiếng, mang theo đao nhào về phía Lưu Phát Tài. Ở Cáp Mô Trại, Lưu Phát Tài cũng không lộ ra bao nhiêu võ nghệ, nhưng đối với mấy tiểu mâu tặc này thì vẫn có mấy phần phong phạm cao nhân. Trong lúc giơ tay nhấc chân, liền có thể xử lý 5 tên tặc nhân, khiến bọn hắn ngã lăn ra mặt đất, , ôm đầu, trên thân hoặc nhiều hoặc ít đều bị thương.

5 tên tiểu tặc mới biết gặp hàng cứng, Lâm Hùng trợn mặt chỉ vào mũi Trình Đại Lôi, nói: “Ngươi có lá gan liền thả chúng ta trở về, chờ ta gọi các huynh đệ tới đánh một trận đàng hoàng.”

5 cái tặc thế mới biết gặp hàng cứng, Lâm Hùng con mắt chui một vòng, chỉ vào Trình Đại Lôi cái mũi nói: “Ngươi có lá gan liền thả chúng ta trở về, chờ ta gọi cùng huynh đệ lại đánh một trận đàng hoàng.”

“Được rồi, chớ bán cơ trí.” Trình Đại Lôi đáp: “Mau cầm lấy binh khí, giúp chúng ta mở đường, đến lúc đó sẽ giữ tính mạng cho các ngươi, hơn nữa cũng phải xem các ngươi làm việc như thế nào.”

Năm tên tiểu tặc liếc nhìn nhau, không thể làm gì mà mân mê cái mông, đi về phía trước quét sạch chướng ngại trên đường.

Trình Đại Lôi coi như là lão thủ trong giang hồ, nhìn bộ dáng của năm tên tặc liền có thể đánh giá bọn họ là mặt hàng nào.

Nghề sơn tặc này không dễ trà trộn, muối sắt là quan gia quản chế, có thể làm một thanh phác đao cũng không dễ. Ai trà trộn không khéo thì chỉ có thể dùng gậy sắt xiên sắt, nhưng không có bản lãnh dùng các loại binh khí khác.

Nhìn dáng vẻ của năm người này, có lẽ là sơn tặc tầng thấp nhất, về phần có sơn trại hay không cũng khó mà nói. Đoán chừng nhóm người này tính đâu ra đây cùn chỉ có năm người, vì không còn đường sống cho nên mới đi vào con đường mua bán không có tiền vốn này.

Cái gọi là về núi gọi người, chẳng qua là kế thoát thân mà thôi.

Trình Đại Lôi nhớ lại thời điểm mình mới xuất đạo, khi ấy Cáp Mô trại cũng chỉ có 5 người. Chuột hay Cóc đều là không dễ sống, cho nên hắn mới thủ hạ lưu tình với đám người này.