Chương 939: Ra Một Phần Sức Trả Một Phần Tiề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 939: Ra Một Phần Sức Trả Một Phần Tiề

Trong những năm yên bình của đế quốc, một trăm linh tám tòa thành trì nằm rải rác trên lãnh thổ của đế quốc như những vì sao. Có những ngôi làng và thị trấn nhỏ bên ngoài thành, nếu như có chiến tranh xảy ra, những người không đủ điều kiện sống trong thành sẽ phải gánh chịu thảm họa.

Giữa các thành trì với nhau đều có khoảng cách, khách lữ hành và thương nhân phải đi qua vùng đất vắng hơn trăm dặm, như thế, sơn tặc thủy phỉ đều có thổ nhưỡng sinh sống. Trong số đó, không thiếu những kẻ liều mạng, không thiếu ý định giết người, nhưng hầu hết bọn họ đều là những người nghèo khổ, không thể sống được bằng nghề nông.

Sơn tặc tầng tầng lớp lớp, cũng kích thích tiêu cục phát triển, tiêu cục là một cỗ thế lực không nhỏ và thu được nhiều lợi nhuận. Bất quá bây giờ rối loạn, động một tí xuyên qua hơn nghìn dặm, cái nghề tiêu cục này cùng từ từ ăn không nổi.

Quá khứ, giữa tặc cùng tiêu sư đều có rất nhiều quy củ. Tiêu cục thường thường cũng có giao tình tốt với một số sơn tặc, ngày lễ ngày tết còn sai người đi đưa chút lễ vật. Sơn tặc làm việc cũng sẽ không tuyệt đường, cướp tài có thể, nhưng giết người cả nhà là tối kỵ. Còn có hòa thượng không cướp, đạo sĩ không cướp, người có học thức không cướp, có một số quy củ lớn chính là không thể cướp nữ quyến.

Đương nhiên, quy củ chỉ là quy củ, về phần phòng thủ không tuân thủ lại là một chuyện. Thế đạo rối loạn, những cái được gọi là quy củ liền trở thành đồ lừa gạt của người khác, mọi người làm việc càng ngày càng trở nên không kiêng nể gì cả.

Lâm Anh bị Trình Đại Lôi bắt làm khổ lực, một mực bầu bạn với đám người Trình Đại Lôi hết ba mươi dặm, Trình Đại Lôi trên ngựa cũng không dễ chịu, huống hồ năm người còn phải làm việc.

Phía trước xuất hiện một cây cầu, qua cầu không xa chính là Kinh Châu Nhữ Nam Thành. Xa xa nhìn sang, đã có thể nhìn thấy bộ dáng thành quách.

“Dừng lại.” Trình Đại Lôi phất tay hét với bọn hắn.

Năm người mệt mỏi không chịu nổi, quay đầu lại đối mặt với Trình Đại Lôi. Trong lòng đều có chút khiếp sợ.

Hiện tại đã sắp đến Nhữ Nam thành, bọn hắn đã không cần mình làm việc, cho nên sẽ trực tiếp giết mình hay là bắt mình giao cho quan phủ.

Nếu như giao cho quan phủ vậy không cần nói, chắc chắn sẽ bị đổ không biết bao nhiêu tội lớn lên trên đầu mình, để cho chính mình gánh hết trách nhiệm của đám dân liều mạng.

“Hảo hán tha mạng.” Lâm Hùng đột nhiên dập đầu: “Ta còn có lão mẫu tám mươi tuổi, dưới có hài tử chưa biết nói, hảo hán giết ta cũng không sao, nhưng xin hãy giữ mạng cho các huynh đệ của ta, để khi lão mẫu chết rồi còn có người đưa ma.”

Trình Đại Lôi nhìn thấy bộ dáng của hắn, thấy hai tay bị bụi gai mài chảy máu, đôi giày cỏ trên chân sớm đã mài hỏng.

“Đứng lên đi, đứng lên đi.”

“Hảo hán, cầu ngài giơ cao đánh khẽ, hoặc nhiều hoặc ít giữ mạng cho đệ đệ ra, kiếp sau ta xin làm trâu làm ngựa báo đáp ân tình của ngài.” Lâm Hùng đã chảy nước mắt đầy mặt.

“Đứng lên.”

Trình Đại Lôi đột nhiên quát to một tiếng, Lâm Hùng không dám không đứng dậy, run rẩy từ dưới đất đứng lên. Chỉ thấy Trình Đại Lôi khe khẽ thở dài: “Ngươi làm sơn tặc nhưng lại đến mức này thì cũng là quá mất mặt.”

Ánh mắt rơi vào trên chân của bọn hắn, năm người đều chật vật không chịu nổi, bọng máu trên chân cũng đã bị mài đến bể ra.

Hắn nháy mắt ra dấu với Lưu Phát Tài, Lưu Phát Tài từ trên xe ngựa móc ra một túi bạc, bỏ vào trong lòng bàn tay Lâm Hùng.

Lâm Hùng lảo đảo tiếp lấy, ánh mắt khó tin mà ngẩng đầu nhìn về phía Trình Đại Lôi. Cầm vào tay liền biết bên trong có chừng năm sáu mươi lạng, có hai mươi ba thỏi bạc nặng hai lượng.

Năm người đều cảm thấy không thể tưởng tượng, cảm giác hôm nay có chút gặp tà.

“Đây là cho các ngươi, ra một phần lực liền cầm một phần tiền, chính là quy củ của ta.” Trình Đại Lôi nói với năm người bọn họ: “Đi vào thành đổi một đôi giày mới, các người đều là hán tử đẩy không ngã, đi ra ngoài phải để người ta nể phục. Mánh khóe nằm ở trên đầu, chai sạn nằm dưới đôi chân. Ngay cả đôi giày cũng không tốt thì sao có thể để người ta nhìn vào mắt.”

“Ngài thật sự không giết ta?” Lâm Hùng vẫn thật không dám tin.

“Đúng, ngươi tên là gì?”

“Phiên giang thử Lâm Hùng.”

“Đúng là một cái tên rất hay, nói không chừng về sau sẽ trở thành người làm đại sự, tương lại ta có thể nghe thấy cái tên này từ miệng người khác.” Trình Đại Lôi nói: “Người làm đại sự, không được tùy tiện quỳ xuống trước mặt người khác.”

Lâm Hùng đứng ngẩn ở nơi đó, ngẩng đầu hỏi: “Hảo hán, ta biết ngài là đại nhân vật, trong mắt không chứa mấy tên tôm tép như chúng ta. Nhưng nếu có thể xin để họ tên, để chúng ta cảm tạ, cũng biết là cảm tạ ai?”

Trình Đại Lôi nhếch miệng: “Họ Trình.”

Mấy người cưỡi xe ngựa đi qua cầu, vào Nhữ Nam Thành. Đám người Lâm Hùng đứng ngẩn ở nơi đó, nửa ngày Lâm Anh mới lắp bắp nói:

“Họ Trình, cưỡi trâu, không phải là vị kia sao?”

Trên đời, người nhìn thấy tượng mạo thật của Trình Đại Lôi cũng không nhiều, nhưng người nghe tên hắn lại không ít. Tất cả mọi người đều biết, Trình đương gia cưỡi trâu đen, cõng đại phủ, giết người không tính toán, chính là người đứng đầu bên trong sơn tặc. Mấy thông tin như vậy, đám người Lâm Hùng đều đã nghe qua nhưng lần này Trình Đại Lôi ra ngoài không mang theo búa, trong mắt bọn họ, sự tồn tại của Trình Đại Lôi giống như nhân vật thần tiên, cho nên không nghĩ mình có thể gặp được.

Thế nhưng hôm nay lại vừa vẹn gặp được, chính điều này đã khiến cho nhóm người Lâm Hùng như lọt vào trong sương mù.

Đội ngũ của Trình Đại Lôi tiếp tục gấp rút lên đường.

Chưa trải qua thế gian này liền cho rằng giang hồ là chuyện nữ nhi tình trường, thất phu giận dữ. Vùng sông nước Giang Nam có cầu nhỏ bắt qua dòng sông nước chảy, có thư sinh phong lưu, cô nương ôn nhu. Miền Bắc lại là cát vàng đập vào mặt, đao khách cõng đao một mình đi ngàn dặm.

Nói là nói như thế, nhưng chân chính trải qua mới hiểu được. Ngươi cho rằng chính mình là tài tử phong lưu, nói không chừng còn không đủ tư cách làm thư đồng mài mực cho thư sinh. Hay ngươi cho rằng hoa khôi thanh lâu sẽ dùng ánh mắt khác biệt đối đãi với ngươi, đúng là suy nghĩ hảo huyền. Người phong lưu thì ít, mặc kệ giang hồ hay là miếu đường thì đa phần mọi người đều không mua nổi cho mình một đôi giày, bọn họ chỉ đơn giản là muốn sống sót, nào có nhiều tình thơ ý họa để nói với ngươi.

Dạng người như nhóm của Lâm Hùng chỉ vì tình cảnh cho nên mới lựa chọn làm sơn tặc. Trình Đại Lôi phất tay thưởng cho bọn hắn 50 lượng bạc. Chuyện này đối với bọn hắn là phúc nhưng chưa chắc không phải họa. Thanh lâu, rượu đỏ, tiền tài động nhân tâm, nếu như trong năm người có một người thấy hơi tiền nổi máu tham, muốn độc chiếm hết số tiền này thì cũng không phải là chuyện gì hiếm lạ.

Bất quá, đây cũng không phải là thứ Trình Đại Lôi quan tâm. Thế đạo này quá loạn, ai cũng chỉ là một con cá bơi lội trong hồ lớn, quấy không nổi sóng gió gì.

Lấy lại tinh thần, Nhữ Nam đã đến trước mặt.