Chương 940: Nhữ Nam Thôi Thị
Phía trước chính là thành Nhữ Nam, Thôi Bạch Ngọc cố ý vén rèm xe nhìn ra cảnh vật bên ngoài, sau đó lại nhẹ nhàng lắc đầu, lui về trong xe.
Nhữ Nam Thôi thị, gia tộc đứng đầu thiên hạ.
Đây là những chữ mà đại đa số người trong đế quốc đề biết, cũng không thể xác nhận Nhữ Nam Thôi thị hay là Thôi thị Nhữ Nam, nhưng đã từng, Thôi gia chính là Nhữ Nam, Nhữ Nam chính là Thôi gia.
Thôi gia khởi nghiệp ở Nhữ Nam Thành, trải qua mấy trăm năm Thôi gia đã trở thành gia tộc quyền thế. Bây giờ đế quốc Hoàng tộc là Lý thị, nhưng năm đó lúc Lý thị còn đang đấu tranh giành thiên hạ, Thôi gia đã là quan to một phương, trọng thần trong triều.
Mấy trăm năm qua, bên trong tòa thành này lưu lại quá nhiều vết tích của Thôi gia, tỉ như, một vị gia chủ nào đó của Thôi gia ưu thích mẫu đơn, trong thành liền trồng mẫu đơn đầy phố, có một thương nhân gửi đến một số giồng hoa lạ và trở thành vật quý trong thành. Mỗi khi hoa nở, hương thơm tỏa ra toàn thành, trở thành phong cảnh nức tiếng.
Về phần thành chủ của tòa thành này, cùn với quan lại đều thuộc dòng chính của Thôi gia. Lúc mừng thọ của lão thái Thôi gia, có thể nói toàn thành cùng chúc mừng.
Đương nhiên, đây là chuyện lúc trước. Một đại gia tộc như Thôi gia đáng lẽ không thể ngã, trải qua bao nhiêu triều đại vẫn không phân thắng bại, một mình đứng sừng sững bất động hô mưa gọi gió trong thiên hạ. Nhưng mà, Thôi gia đổ, chẳng ai ngờ rằng vị thiên tử cao cao tại thượng của đế quốc lại trở thành dân liều mạng.
Sau khi chuyện thành công, dĩ nhiên sẽ tiến hành một vòng đại thanh tẩy, toàn tộc Thôi gia chỉ có bốn chữ, chém đầu cả nhà.
Bây giờ Trình Đại Lôi vào thành, còn có thể ngửi được một cỗ mùi máu tanh như có như không, nhà nhà trong thành đều đóng chặt cửa, không có nhiều sinh khí.
Trình Đại Lôi tìm một trà lâu nghỉ chân, ngồi ở lầu hai, mấy người gọi một bình trà thơm, hai lồng bánh bao.
“Tiểu nhị, một đường tới đây nhưng ta lại không thấy có bao nhiêu cửa hàng mua bán, đây là xảy chuyện gì sao?” Trình Đại Lôi hỏi.
Khuôn mặt của tiểu nhị ỉu xìu, nói: “Bây giờ trong thành đều không có bao nhiêu người, làm ăn cũng không được, cho nên đành phải đóng cửa, thà kiếm ít tiền chứ miễn đưa tới họa sát thân.”
“Ồ, lời này có ý gì?”
Tiểu nhị nhìn sang hai bên, lầu trên lầu dưới cũng không có mấy khách nhân, chưởng quỹ đang ở dưới lầu tính sổ sách.
Trình Đại Lôi thưởng cho hắn một thỏi bạc, nói: “Ấp a ấp úng làm cái gì, lão gia nhìn bộ dáng lanh lợi của ngươi, thích cùng ngươi nói chuyện. Chưởng quỹ đi lên thì phải làm thế nào đây, ta có lời muốn nói với hắn.”
Tiểu nhị nhìn thấy bạc lập tức tinh thần tỉnh táo, hắn cười cười đem bạc ôm vào trong lòng.
“Khách quan là đường xa tới, ta đây liếc mắt một cái liền nhìn ra. Ngài đừng chê ta lắm miệng, nghe ta một câu, tốt nhất đừng ngủ lại Nhữ Nam Thành, đây cũng là ý tốt của ta.”
“Ồ, tại sao?”
“Nhữ Nam Thành đổi thành chủ .”
“Ta cũng nghe qua, thành chủ đời trước họ Thôi, bất quá có nghe thiên hạ đồn, Thôi gia mưu đồ bí mật tạo phản, bị Thánh thượng bệ hạ diệt trừ. Này chẳng lẽ không phải là chuyện tốt?”
“Chuyện tốt chuyện xấu chúng ta không biết, bất quá trước kia Thôi thành chủ còn ở đây, cuộc sống của mọi người đều không có trở ngại, giống như ở tiểu điểm, mỗi ngày đều có thể kiếm được một chút bạc. Nhưng từ lúc tân thành chủ nhậm chức đến nay, quảng thời gian này thật sự rất khó sống.”
“Chẳng lẽ thành chủ này là tham quan?” Lưu Phát Tài nói.
“Tham không hay không thì không ai biết, bây giờ là đuổi bắt đồng phạm của Thôi thị. Rất nhiều gia đình giàu có đều gặp nạn, phía dưới làm việc có chút không chân chính, nhà ai bên trên không đủ bạc, chính là đồng phạm của Thôi gia. Vốn là không liên quan đến dạng tiểu điếm của chúng ta, thế nhưng quan lại như lang như hổ, ăn uống thả cửa trong trà lâu, cũng không chịu trả tiền, tiểu điếm một câu cũng không dám nhiều lời, chỉ sợ đối phương nói một câu, chúng ta cũng thành đồng phạm tạo phản.”
“Như vậy sao, thật đúng là, thật đúng là......” Trình Đại Lôi đột nhiên hỏi: “Tân thành chủ tên là gì?”
“Hình như là Ngụy Mục Xung, cụ thể thì tiểu nhân không rõ.”
Trình Đại Lôi khoát khoát tay để cho hắn lui ra, tiểu nhị đáp ứng một tiếng: “Khách quan, có chuyện gì ngài cứ phân phó?”
Sau đó, ánh mắt của Trình Đại Lôi rơi vào trên thân Thôi Bạch Ngọc: “Ngụy Mục xung, lai lịch ra sao?”
“Xuất thân hàn môn, nguyên quán Dương Châu, ban đầu làm việc ở Ngự Sử đài, thông qua Thôi Gia, cho nên mười mấy năm qua một mực ẩn mình, làm chức quan nho nhỏ là người phụ trách văn thư.”
Âm thanh của Thôi Bạch Ngọc rất bình tĩnh, nhưng Trình Đại Lôi vẫn có thể cảm nhận sự run rẩy mà nàng đang áp chế.
“U, nghe cũng khá giống người tốt.” Từ Thần Cơ nói: “Mặc kệ ngàn vạn người, ta chỉ làm việc của mình.”
Trình Đại Lôi không có phản ứng đến ông ta, nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ. Người tốt người xấu, đó là một câu nói làm cho xong. Thôi gia một tay che trời, nói không chừng đoạn mất bao nhiêu tiền đồ của người khác, cho nên ở trong mắt mọi người tự nhiên không coi là người tốt. Nhưng tại trong mắt của tiểu nhỉ, Thôi gia dù sao đã giúp bọn họ che nắng che gió, để cho bọn họ trải qua thời gian thái bình tròn loạn thế này.
Lúc này, trên đường dài có một đội quan binh áp lấy một đám phạm nhân rêu rao đi qua, phạm nhân quần áo tả tơi, chỉ cần dám đi chậm nửa bước, liền có quan binh quất rôi lên người.
Thôi Bạch Ngọc cũng nhìn thấy một màn này, bỗng nhiên nhíu mày, ngẩn người, ánh mắt chuyển sang Trình Đại Lôi .
“Đại đương gia, ta có thể cầu ngươi một chuyện hay không.”
“Ồ, cầu cái chữ này có phần quá nghiêm trọng, từ trong miệng cô nương nói ra càng là làm cho người không thể tin được.”
Thôi Bạch Ngọc không có để ý câu trêu ghẹo của Trình Đại Lôi, nói: “Khẩn cầu Đại đương gia giúp ta cứu một người.”
“Ai?”
Thôi Bạch Ngọc chỉ tay lên phố dài: “Biểu muội ta Kiều Lộng Vân.”
Trình Đại Lôi theo tay nàng nhìn về hướng đó, quả nhiên thấy một cô nương thanh tú, chỉ bất quá bây giờ trên người nàng vết thương chồng chất, cũng là rất chật vật.
Nhóm phạm nhân này tự nhiên do Thôi gia làm liên lụy. Những người có liên quan, chỉ có một chữ trảm, còn một số xa hơn thì nam lưu đày tới biên quan, nữ bán vào thanh lâu kiếm tiền. Đương nhiên, trong đó cũng không thiếu một số có nhan sắc, bị người tiện tay kéo vào trong phủ, chỉ cần thế lực đủ lớn, cũng không tính là chuyện gì.