Chương 941: Nụ Cười Mỹ Nhâ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 941: Nụ Cười Mỹ Nhâ

Trình Đại Lôi nhìn Thôi Bạch Ngọc: “Ta vì sao phải giúp ngươi?”

Thôi Bạch Ngọc hung hăng cắn răng: “Thôi Bạch Ngọc nguyện làm trâu làm ngựa cho Đại đương gia.

“Ngươi bây giờ chính là làm trâu làm ngựa cho ta nha?”

Thôi Bạch Ngọc không phản bác được. Nàng cũng không phải là người có quá nhiều tình cảm, cùng tỷ muội thân thích trong nhà cơ bản không có gì ràng buộc. Nhưng chung quy là thỏ tử hồ bi, bây giờ Thôi gia lọt vào họa diệt môn, ngay cả mộ tổ cũng bị người đẩy ra nghiền xương thành tro. Thôi Bạch Ngọc biết mình không làm được gì, tất cả lòng chua xót chỉ có thể nuốt xuống. Nhưng Kiều Lộng Vân có quan hệ không tệ với nàng, nếu như mình mặc kệ, nàng ta tất nhiên bị bán vào hầm lò kỹ nữ, cả một đời sống không bằng chết.

Trình Đại Lôi không muốn quản loại việc vớ vẩn này, Thôi Bạch Ngọc nguyện ý cứu một người Kiều Lộng Vân, vạn nhất Kiều Lộng Vân cũng có phụ mẫu huynh đệ, lại mở miệng muốn mình cứu, như vậy mình nên cứu hay không cứu đây.

Tóm lại là một chuyện rất phiền phức, hơn nữa Thôi Bạch Ngọc hoàn toàn không chịu trả phí, mở miệng cầu người mà ngay cả một nụ cười cũng không chịu cho, giống như cầu mình là một chuyện gì đó rất nhục nhã. Cái gì mà làm trâu làm ngựa, hoàn toàn là đang khinh bỉ nghề nghiệp của mình, ngươi rõ ràng có thể nói lấy thân báo đáp.

Thôi Bạch Ngọc buông xuống mi mắt, khe khẽ lắc đầu.

“Là ta lắm lời .”

Cũng là người có tâm lạnh lùng, sẽ không tốn khí lực chỉ vì một biểu muội vốn không có nhiều tìm cảm. Nhưng cuối cùng lại có mấy phần khổ sở bất lực, nàng lẳng lặng ngồi xuống, khuôn mặt cúi thấp để không ai trong thấy sự bi thương trong ánh mắt của nàng.

Trình Đại Lôi ung dung thở dài: “Mỹ nhân nở nụ cười, phong hỏa ngàn dặm, đúng là có người cần mỹ nhân, không cần giang sơn. Tới tới tới, mau xốc khăn che mặt lên, cười một cái với Đại đương gia, phong hỏa chư hầu là không dám nghĩ, nhưng cứu người cũng không thành vấn đề. ”

Thôi Bạch Ngọc nhìn ánh mắt vui đùa của Trình Đại Lôi, cũng không biết là chân thành hay giả tạo. Nàng ngồi yên ở nơi đó, thật sự không biết phải nên làm như thế nào cho phải.

Trên đường dài, tướng quân trẻ tuổi vội vàng xua đuổi tù nhân, thỉnh thoảng dùng roi trong tay quất vào trên người tù nhân. Phạm nhân sợ hãi, cơ thể run rẩy, phát ra tiếng kêu thảm, đổi lại tiếng cười vang của đám binh lính.

Trình Đại Lôi không nhúc nhích nhìn chằm chằm Thôi Bạch Ngọc, nói: “Mỹ nhân, tới, cười một cái với Bản đương gia.”

Phía dưới hắc sa, Thôi Bạch Ngọc cắn chặt răng. Nàng có được hoa dung nguyệt mạo, khuynh quốc khuynh thành, trong lòng mình kỳ thực cũng hiểu điểm này, bằng không cũng sẽ không một mực lấy hắc sa che mặt. Nhưng Thôi Bạch Ngọc hết lần này tới lần khác không phải dựa vào khuôn mặt ăn cơm, mỹ mạo của nàng không giả, nhưng cho tới bây giờ cũng là lấy tài học đổi được địa vị tôn trọng. Để cho nàng bán rẻ tiếng cười đổi lấy một nam nhân làm việc cho mình, thứ nhất đây là chuyện mà nàng chưa bao giờ làm qua, thứ hai cũng là chuyện mà đạo đức của nàng không cho phép.

Có người có thể một đôi tay trắng ngàn người gối, cũng có người không phù hợp với cuộc sống phong trần như vậy, mà Thôi Bạch Ngọc chính là cái sau.

Tại thời điểm này, tài năng và kiến thức của bản thân, khả năng hiểu biết của một người đều trở nên vô dụng. Cuối cùng, chính mình phải trở lại thân phận là một nữ nhân, dùng những thứ nhỏ nhặt từ khi còn trong bụng mẹ để lấy lòng một người nam nhân và đổi lấy thứ gì đó.

Mặc dù có hắc sa che mặt nhưng sắc mặt nàng đã tái nhợt, nội tâm đang kịch liệt không ngừng đấu tranh với nhau. Một đôi tay gắt gao nắm lại nắm đấm, muốn giơ tay lên lại cảm giác hai tay bị lực đè nặng.

“Này.”

Trình Đại Lôi bỗng nhiên quát, dọa Thôi Bạch Ngọc và những người khác phải ngẩn người. Nhất là Thôi Bạch Ngọc, kinh hoảng ngẩng đầu lên, thầm nghĩ: Chẳng lẽ chính mình chọc hắn bất mãn, cho nên ma đầu này mới phát hỏa.

“Ngươi nói có khéo hay không, dù gì bản đương gia là người thương hương tiếc ngọc, nhất là không thể thấy mỹ nhân nhíu mày.”

Nói xong, hành động tiếp theo của Trình Đại Lôi đã làm cho người ta giật nảy mình, hắn cầm bình trà lên, đập ra phía ngoài cửa sổ.

Vị tướng quân trẻ tuổi chưa nhận chức được bao lâu, chính là vừa xuyên giày đã vội nâng chân. Đám phạm nhân này trong mắt hắn cũng không khác gì súc sinh, mặc hắn đánh chửi. Roi giơ lên, vừa muốn quất vào trên thân một cô gái trẻ, thì thình lình một vật từ trên trời giáng xuống, hung ác nện lên trên đỉnh đầu của vị tướng quân trẻ.

Bọt nước văng khắp nơi, mảnh sứ vỡ bay tán loạn, trong nước trà xen lẫn huyết thủy, tướng quân trẻ tuổi trực tiếp từ trên lưng ngựa bị đập xuống.

“Thích khách, có thích khách.”

Binh sĩ kinh hãi, cầm binh khí nhìn chung quanh, tự hỏi sát thủ đang trốn ở nơi nào.

Trình Đại Lôi chắp tay, hướng Ngư Động Chân nói: “Mời, đem nữ hài kia về đây.”

Một thân hắc ảnh bay ra khỏi cửa sổ, nhẹ nhàng rơi trên mặt đất, binh sĩ kinh hãi, lập tức bao vậy bà ta.

Ngư Động Chân nắm lấy cánh tay của cô gái, đem nàng ôm vào trong ngực, mũi chân nhẹ nhàng điểm xuống mắt đất, nhảy lên lầu hai của quán trà.

Thôi Bạch Ngọc hít vào một ngụm khí lạnh, nàng từng điều tra qua Trình Đại Lôi , nhưng tư liệu liên quan tới lão ni này cũng không thu thập được nhiều. Dọc theo đường đi lão ni này gần như không nói chuyện, Thôi Bạch Ngọc cũng nghĩ không rõ Trình Đại Lôi vì sao muốn đem bà ta theo bên người. Cho đến hôm nay mới hiểu được, lão ni này lại có bản lĩnh xuất thần nhập hóa như vậy.

Dưới trướng của Trình Đại Lôi, thật đúng là cao thủ nhiều như mây.

Cô nương tên Kiều Lộng Vân này chỉ mời mười sáu mười bảy tuổi, bây giờ đã bị hành hạ đến toàn thân đầy vết thương. Hai mắt tan rã, thần sắc mất cảm giác, chỉ đến khi nhìn thấy Thôi Bạch Ngọc thì bên trong ánh mắt mới xuất hiện một chút ánh sáng.

“Tỷ tỷ......”

Thôi Bạch Ngọc mím chặt đôi môi, nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh đầu của nàng. Kiều Lộng Vân buồn ngâm một tiếng, té xỉu ở trong ngực nàng.

“Thích khách tại trà lâu, thích khách tại trà lâu.”

Binh lính từ ngoài đường hét lên một tiếng, sau đó tiếng bước chân vội vã càng ngày càng gần, một đám binh lính xông vào quán trà xông lên lầu hai. Cả chưởng quỹ và tiểu nhị sợ hãi đến mức nép vào quầy, ôm lấy đầu cơ thể không ngừng run rẩy.