Chương 950: Mượn Cây Nở Hoa
Đường ở dưới chân.
Nếu như có thể, Trình Đại Lôi rất muốn nhào tới, tát cho đối phương một cái, để ông ta có thể nói chuyện bình thường hơn được hay không. Cái gọi là cao tăng, luôn yêu thích huyền diệu khó giải thích, lời nói như lọt vào trong sương mù. Nhưng Trình Đại Lôi không phải là người như thế, chơi trò bí ấnt, cao siêu đối với một tên sơn tặc là chuyện vô cùng ngu xuẩn. Nhưng bây giờ cùng đường mạt lộ, ăn nhờ ở đậu, Trình Đại Lôi cũng chỉ có thể đè nén xuống xúc động.
Trình Đại Lôi hít sâu một hơi: “Mời trụ trì nói rõ.”
Liễu Nhiên hòa thượng vuốt râu mỉm cười: “Thanh Phong tự đã được xây dựng 500 năm, tính ra còn có lịch sử dài hơn đế quốc. Rất nhiều năm qua, cũng là Thôi gia ta làm chủ, Trong chùa có một con đường bí mật dẫn thẳng ra bên ngoài thành.”
Trình Đại Lôi nhìn về phía Thôi Bạch Ngọc nói: “Thôi gia các ngươi thích đào đất như vậy sao?”
Thôi Bạch Ngọc có chút im lặng, Liễu Nhiên hòa thường rõ ràng cũng ngẩn người, đến bây giờ ông ta còn đoán không được tính khí của Trình Đại Lôi.
“Trình đương gia, chuyện này nên sớm không nên chậm trễ, còn phải sớm quyết đoán.”
Trình Đại Lôi nhíu mày nghĩ nghĩ: “Tọa kỵ của ta có thể đi qua không?”
Liễu Nhiên khó có thể tin mà nhìn Trình Đại Lôi: “Sửa chửa mật đạo thì tốn rất nhiều thời gian và công sức, hơn nữa lại dễ bị ngoại nhân chú ý, là một chuyện cực kỳ khó khăn. Từ Thanh Phong tự đến ngoại thành khoảng ba dặm, sửa chửa sẽ tốn rất nhiều chi phí, chỉ có thể cho một người khom lưng đi vào, còn ngựa tuyệt đối không thể qua.”
Trình Đại Lôi hít một tiếng: “Vậy trâu của ta thì làm sao, cũng không thể bỏ lại đây, súc sinh kia nếu như rơi vào trong tay Ngụy Mục Xung, chắc chắn sẽ bị hắn làm thành thịt kho tàu.”
Thôi Bạch Ngọc mở miệng: “Bây giờ không phải lúc để để ý một con súc sinh.”
Liễu Nhiên hòa thượng nhìn về phía Trình Đại Lôi, thầm nghĩ người này tội ác chồng chất, trên tay đã giết không biết bao nhiêu người. Thế nhưng trong thời điểm mấu chốt, lại đi để ý sinh mạng của một con súc vật. Nếu chỉ vì những thứ nhỏ nhặt như vậy sao có thể làm chuyện đại sự.
Trình Đại Lôi trầm ngâm chốc lát, nói: “Mấy người các ngươi cứ đi địa đạo, ta sẽ nghĩ biện pháp khác, chúng ta hẹn chỗ tụ hợp ngoài thành.”
“Đại đương gia, ngươi làm như vậy là quá mạo hiểm?” Từ Thần Cơ.
“Tốt, cứ quyết định như vậy.” Trình Đại Lôi khoát khoát tay: “Các ngươi đi trước, ta ở lại Nhữ Nam Thành, một mình ta một ngựa, muốn thoát thân cũng dễ dàng chút.”
Đối mặt với binh lính như lang như hổ của Nhữ Nam Thành, một mình Trình Đại Lôi đúng là có mấy phần hung hiểm. Mặc dù đều có chút bận tâm, nhưng Trình Đại Lôi đã quyết, mọi người cũng không thể làm gì khác. Huống chi, bọn họ ở lại sẽ trở thành gánh nặng của hắn.
Liễu Nhiên hòa thượng cười cười: “Trình đương gia an tâm chớ vội, nếu như muốn đi cũng không gấp. Tên Ngụy Mục Xung kia chưa chắc sẽ nóng nảy mà lập tức tấn công vào đây, mọi người hẳn cũng mệt mỏi, tạm thời nghỉ ngơi một đêm, sau đó sẽ tính toán tiếp cũng không muộn.”
Trình Đại Lôi gật gật đầu, một đêm chém giết đối với thể lực là tiêu hao cực lớn. Trình Đại Lôi bây giờ cũng chỉ miễn cưỡng, gắng gượng nói chuyện với Liễu Nhiên hòa thường mà thôi.
Liễu Nhiên hòa thượng sắp xếp phòng để cho bọn họ nghỉ ngơi, ít nhất ngủ một giấc, khôi phục một chút khí lực. Sau khi mấy người rời đi, ông ta lại giữ Thôi Bạch Ngọc ở lại.
Nàng trịnh trọng thi lễ với đối phương.
“Thúc phụ.”
Vẻ mặt của Liễu Nhiên hòa thượng cũng nghiêm túc, hỏi: “Từ góc độ của ngươi, cảm thấy Trình Đại Lôi là người như thế nào?”
Thôi Bạch Ngọc nói: “Ta đã ở chung với hắn một thời gian, nhưng không thể hiểu hết con người của hắn.”
Liễu Nhiên hòa thượng nhíu mày, ông ta hiểu tài năng của Thôi Bạch Ngọc, nếu nói nàng cũng nhìn không thấu một người, vậy thì chuyện này thật sự trở nên phức tạp.
“Trong tương lại, hắn có mấy phần có thể lấy được thiên hạ?”
Thôi Bạch Ngọc nhíu mày suy tư phút chốc, nói: “Ta không thể hiểu được hành vi làm việc của hắn, luôn có chỗ kỳ quái không thể lý giải. Nhưng trong một đoạn thời gian ngắn như vậy lại có thể tự tạo gia nghiệp cho mình thì trên thân tất có chỗ bất phàm. Tuy nhiên, hắn tựa hồ không có tâm của thiên hạ, hành động rõ ràng đang giậm chân một chỗ.”
“Đã có sức mạnh tranh thiên hạ, nhưng vì sao không đi tranh?” Liễu Nhiên hòa thượng hít một tiếng, biểu lộ rõ ràng có chút hoang mang.
Ông ta trầm mặc suy tư, nói: “Hôm nay ta gặp hắn, cũng chỉ là lần gặp mặt đầu tiên, trong lòng cũng khó có thể phán đoán. Bất quá, hắn có lẽ là cơ hội cho Thôi gia chúng ta.”
Liễu Nhiên hòa thượng nói tiếp: “Gặp phải kiếp nạn này là do gốc đại thụ Thôi gia gặp phải gió bão, đồng thời cũng là nghiệt năm xưa chúng ta gây ra. Cho dù như thế nào, gốc đại thụ này đã đổ. Nhưng ngươi có lẽ là một nhánh mới của Thôi gia, nhánh mới nảy mầm, sau này chưa hẳn không thể trưởng thành thành một gốc đại thụ che trời.”
Thôi Bạch Ngọc lập lại ý của thúc phụ, dần dần hiểu được hàm ý bên trong lời của ông ta: Mượn lực của Trình Đại Lôi, Đông Sơn tái khởi, để cho Thôi gia vẫn là Thôi gia.
“Người này tính tình rất cứng, hắn nếu không có tâm tranh bá, sợ ta cũng chưa chắc có thể làm được gì. Huống hồ, thế đạo phân loạn, sau này ai có thể làm chủ thiên hạ, bây giờ cũng khó mà nói, chưa hẳn chính là Trình Đại Lôi .”
Liễu Nhiên hòa thượng lắc đầu: “Thôi gia cũng không phải một mực là là Thôi gia, trước kia tổ tiên của Thôi gia cũng chỉ là mã phu cắt cỏ. Nhưng Thôi gia có thể chống đỡ ba trăm năm bất bại, dĩ nhiên phải có nguyên nhân. Một kiếp nạn này, trước đây chúng ta chưa bao giờ gặp phải, nhưng dù có thể nào, Thôi gia ba trăm năm không ngã, nếu có ngã thì cũng có thể tùy thời đứng lên, có như thế Thôi gia mới là Thôi gia.”
“Đáng tiếc ngươi là thân nữ nhi, rất nhiều chuyện không có cách nào làm. Nhưng ngươi chưa hẳn không thể mượn nhờ điểm này, mỹ mạo của ngươi là thiên hạ vô song, hoàn toàn có thể cắm rễ trên cây to Trình Đại Lôi này, mượn cây nở hoa.”
Đang lúc nói chuyện này, vẻ mặt của Liễu Nhiên hòa thượng lạnh lùng, trong ánh mắt nhất thời nóng rực lên, nhưng đó không phải vì tình thân mà là vì dã tâm.
Một lão hòa thượng, đất vàng chôn đến cổ, nhưng không phải thanh đăng sách cổ, mà là nhón lên bằng mũi chân nhìn quanh thiên hạ đại thế. Tùy thời chuẩn bị tranh bá tranh giành, để cho Thôi gia Đông Sơn tái khởi.