Chương 951: Ra Khỏi Nhữ Nam Thành

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 951: Ra Khỏi Nhữ Nam Thành

Nếu như có một loại tồn tại gọi là dã tâm, luôn vĩnh viễn tồn tại trong huyết mạch của Thôi gia thì gia tộc này có thể truyền thừa ba trăm năm cũng không phải là không có nguyên nhân.

Ví dụ như Trình Đại Lôi, thiếu nhất chính là loại vật này. Ý tứ bên trong lời nói của Liễu Nhiên hòa thượng chính là để Thôi Bạch Ngọc giống như dây leo, quấn chặt trên người Cáp Mô trại. Dùng Cáp Mô trại là dinh dưỡng để Thôi gia nở hoa.

Vẻ mặt của Thôi Bạch Ngọc lạnh nhạt, trong mắt lại có một thứ gì đó bị nhen lửa. Kể từ khi nàng bị hãm tại Cáp Mô trại, thời gian trôi qua chính là ngơ ngơ ngác ngác, mấy lần muốn tránh thoát sự giam cầm của Trình Đại Lôi, nhưng hữu tâm vô lực.

Nhưng những lời của Liễu Nhiên hòa thượng đã chỉ rõ cho nàng một con đường khác. Bị hãm ở trong tay Trình Đại Lôi cũng chưa chắc không thể làm nên chuyện. Thôi gia đã đổ sụp, phía sau mình không có chỗ dựa, vậy tự mình phải trường thành thành một cây đại thụ, tự mình làm chỗ dựa cho mình.

Lúc này Trình Đại Lôi đã ngủ say sưa, ngáy o o ở trong phong nghỉ của Thanh Phong tự. Hắn cũng không biết, bây giờ trụ trì đang ở trong tĩnh thất, đàm luận về hắn.

Ngày kế tiếp trời còn chưa sáng, mấy người đã chuẩn bị thỏa đáng. Liễu Nhiên hòa thượng tuổi đã già, đi vài bước cũng không đủ sức lực, nhưng lại có dã tâm hiếm thấy khi ở tuổi này.

Lần này dẫn đường là Hương hỏa tăng Tuệ Hiền, ông mang mọi người đến hậu viện của Thanh Phong tự, dời một miệng giếng khô đi, bên trong là bậc thang dẫn xuống dưới.

Trình Đại Lôi lo lắng trên đường phát sinh chuyện ngoài ý muốn cho nên quyết định đưa bọn họ đi một đoạn đường, thế là cũng xuống giếng, dự định sẽ đưa mọi người ra ngoài thành.

Thầm nghĩ bên trong đưa tay không thấy được năm ngón, không khí ẩm ướt, hoàn cảnh chật chội, là thiên đường của chuột và côn trùng. Lúc đi thỉnh thoảng sẽ gặp phải một hai con chuột gầy nhom, phát ra tiếng kêu chít chít.

Trình Đại Lôi đi ở phía trước, Lưu Phát Tài đi cuối cùng, ở trước mặt gã theo thứ tự là hương hỏa tăng Tuệ Thiền, Từ Thần Cơ, Ngư Động Chân cùng Thôi Bạch Ngọc và Kiều Lộng Vân .

Mấy người cũng chỉ có thể nhắm mắt đi lên phía trước, ngay cả Thôi Bạch Ngọc cùng Kiều Lộng Vân cũng không có ngạc nhiên với môi trường xung quanh, dù sao đào mệnh quan trọng, cũng không lo được xung quanh có chuột hay không.

Ngắn ngủi ba dặm đường, đi hơn nửa canh giờ, lối ra là một hang động. Trình Đại Lôi bước ra sơn động, thở phào nhẹ nhõm, từ nơi này có thể nhìn thấy bao quát Nhữ Nam thành.

“Ta đã nói, một tòa Nhữ Nam thành sao có thể giữ chân ta, đây chẳng phải là đi ra rồi sao.” Trình Đại Lôi lau mồ hôi trên trán.

“Nhưng ngươi vẫn muốn quay lại?” Thôi Bạch Ngọc hỏi.

“Đúng vậy, ta phải dẫn con trâu khờ kia đi cùng.” Trình Đại Lôi.

Thôi Bạch Ngọc có khi cảm giác chính mình vĩnh viễn sẽ không hiểu rõ Trình Đại Lôi. Giết một trận ở Nhữ Nam Thành, nếu là người thức thời khi có cơ hội chạy trốn sẽ nhanh chóng thúc ngựa không ngừng vó mà rời khỏi nơi thị phi này. Nhưng Trình Đại Lôi vì một đầu súc sinh, hết lần này tới lần khác nhưng phải lựa chọn quay trở lại. Đương nhiên, hắn đối với một con súc sinh đã như vậy thì đối với người còn không phải nói. Có một lão đại thế này thì xứng đáng được người bán mạng vì hắn.

Tuy nhiên điều này cũng không thể nói là hắn thông minh hay là ngu ngốc.

“Đại đương gia, chúng ta ở nơi nào chờ ngươi?” Từ Thần Cơ.

“Ta đã hỏi qua rồi, từ nơi này hướng về bắc tiếp tục đi 10 dặm, có bến đò Thu Phong, các ngươi ở nơi đó chờ ta, nhiều nhất ba ngày, ba ngày sau ta với các ngươi tụ hợp.” Trình Đại Lôi .

“Nếu như ba ngày sau ngươi không ra được, Nhữ Nam có năm ngàn lính giữ thành, cũng không phải ngươi muốn đi liền có thể đi.” Thôi Bạch Ngọc.

“Như thế nào, ngươi lo lắng cho ta?” Trình Đại Lôi nhìn nàng, nói: “Nếu như trong ba ngày không có thấy ta, các ngươi liền trở về Lương Châu, sau đó lại tính toán sau.”

Nói xong, Trình Đại Lôi lại theo Tuệ Thiền trở về sơn động, dọc theo con đường lúc trước về tới Thanh Phong tự.

Ngay tại lúc đó, trong chùa Thanh Phong, Liễu Nhiên hòa thường đang tiến hành một trận giao chiến.

Ông ta ra lệnh đề tử vây quanh con trâu đen có vẻ ngoài hung ác kia, mười mấy hòa thường khỏe mạnh, trong tay cầm chặt cương đao, nhưng trên mặt lộ ra vẻ khó khăn.

Phật gia sao có thể sát sinh, nhưng trụ trì lại ra lệnh bọn họ ra tay với một con súc sinh vô tội.

Liễu Nhiên hòa thượng cũng có suy nghĩ của riêng mình, bây giờ Nhữ Nam Thành nguy cơ tứ phía, Trình Đại Lôi nên sớm trốn khỏi đây, nhưnh không biết hắn lại phát điên cái gì mà lại vì một con súc sinh mà lựa chọn nguy hiểm ở lại nơi này.

Trình Đại Lôi không thể chết, Trình Đại Lôi chết Thôi gia liền không còn hy vọng tro tàn lại cháy. Liễu Nhiên hòa thượng nghĩ vậy, liền dứt khoát làm thịt con trâu này, chặt đứt tưởng niệm của Trình Đại Lôi để hắn không muốn cũng phải đi.

Làm ra quyết định này, nhưng thi hành như thế nào lại là một vấn đề khác. Con trâu đen của Trình Đại Lôi thật sự quá xấu xí, khiến người vừa nhìn liền sợ, mà sát sinh lại là chuyện không có người nào ở Thanh Phong tự dám xuống tay.

Nếu như không phải vì tuổi già sức yếu, Liễu Nhiên hòa thượng đã muốn tự mình động thủ, nhưng ông ta thực sự không có đủ sức lực để làm.

“Sợ cái gì, chỉ là một con súc sinh mà thôi. Tuệ Lai, ngươi động thủ đi.”

Hòa thượng tên Tuệ Lai nhếch nhếch miệng: “ Trụ trì, đây là sát sinh.”

“Cái gì mà sát sinh, đệ tử Phật môn phải có ý chí ta không xuống địa ngục thì ai xuống, giết một con súc sinh, cứu vạn người, đây không phải tội lỗi mà là đại cảnh giới.”

Tuệ Lai mặc dù vẫn cầm đao, nhưng không hề bị dao động, hắn đứng im, không dám tiến về phía trước.

Con trâu đen kia bị vây ở giữa, trợn to đôi mắt, nhưng không rõ bọn người này đang muốn làm gì. Nó chỉ buồn bực ngán ngẩm nhai cỏ khô.

“Này, hòa thường, các ngươi làm gì đó?”

Trình Đại Lôi không biết lúc nào đã trở về. Liễu Nhiên sợ hết hồn, vội nói: “Không có gì, không có gì, ta thấy thú cưỡi của Trình thí chủ có chút hung ác, sợ là có chút lai lịch.”

“Hắc, không phải bản đương gia nói ngoa, nhưng trên dưới trời đất sợ nó chính là thú cưỡi độc nhất, rất nhiều lần ta đều dựa với con trâu ngốc này mới có thể thoát nguy.”