Chương 952: Kế Sách Công Tâm

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 952: Kế Sách Công Tâm

Trình Đại Lôi có thể ở lại vì một con súc sinh, cho nên nói nếu như biết mình định làm thịt tọa kỵ của hắn, thì không biết hắn sẽ phát điên đến mức độ nào. Liễu Nhiên không còn cách nào khác, chỉ có thể đem phật gia không nói dối bỏ lại đằng sau, quay lại trò chuyện với Trình Đại Lôi.

Thấy chủ để đã thay đổi, ông ta liền hỏi: “Trình đương gia đã có biện pháp thoát thân?”

“Tạm thời còn không có.”

“Ách......”

“Sợ cái gì, biện pháp kiểu gì cũng sẽ nghĩ ra được, chỉ cần cho ta một con đường, ta liền có biện pháp lao ra.”

Sau khi thoát khỏi vướng vía từ đám người Thôi Bạch Ngọc, lòng tin của Trình Đại Lôi đã đăng lên nhiều, hắn không còn khẩn trương như lúc mới bắt đầu nữa.

Tất nhiên dám ra Lương Châu, hắn đã tiên đoán được sẽ có tình cảnh như vậy. Thực sự không được, chính mình vận dụng hệ thống triệu hoán mấy viên đại tướng đi ra, coi như một lần náo loạn Nhữ Nam Thành này.

Trình Đại Lôi nhín ra phía sơn môn của Thanh Phong tự, thấy quan binh của Nhữ Nam thành vẫn bao vây chật như nêm cối, bọn hắn mặc dù không có tiến công, nhưng cũng không có rút lui.

Nhưng cũng không biết bọn hắn dự định phòng thủ tới khi nào, Trình Đại Lôi đột nhiên mở sơn môn ra, hét to xuống dưới núi.

“Này, ta chính là Lương Châu Trình Đại Lôi, phụng lệnh của bệ hạ đi tới Trường An, các ngươi dám can đảm ngăn trở con đường của ta, thì chính là tạo phản.”

Quan tướng chỉ huy sợ hết hồn, Trình Đại Lôi đúng là kẻ có gan lớn, đến bây giờ vẫn dám khiêu chiến.

“Các ngươi nghe kỹ đây, thức thời thì mau rút lui, bằng không ta đến Trường An sẽ bẩm báo tội tạo phản các ngươi, giết đầu của các ngươi, các ngươi cũng là phản tặc.”

Lời này của Trình Đại Lôi đúng là có tác dụng, đối với binh sĩ tầng chót, chết không đáng sợ, sợ nhất chính là đã chết nhưng lại bôi nhọ mộ tổ.

Ngụy Mục Xung cũng đang ở trong quân, ông ta biết Trình Đại Lôi đang tấn công tâm lý của binh lính. Bản thân ông ta không thèm để ý người người oán trách, trong lòng cũng hiểu rõ, cho dù bệ hạ vui lòng để Trình Đại Lôi chết thì sau khi hắn chết, mình chắc chắn cũng sẽ bị trị tội. Ông ta đã sớm không để ý đến sinh tử, há lại sợ dăm ba câu của Trình Đại Lôi.

Nói tới nói lui, Lương Châu là khối u đau nhứt, tha cho hắn tồn tại, tổn hại chỉ có thể càng ngày càng lớn, cho nên nhanh chóng diệt Trình Đại Lô, một khi Lương Châu đã rắn mất đầu, cho dù đánh tới, Kinh Châu cũng chưa chắc thủ không được.

Nghĩ như vậy, ánh mắt của ông ta lại thêm kiên định hơn.

“Trình Tặc, ngươi chớ có yêu ngôn hoặc chúng, bệ hạ sớm đã có mật chỉ cho ta, chính là muốn ở chỗ này diệt trừ ngươi. Hôm nay ai có thể giết chết hắn, sinh quan nhất cấp, bổng ngân gấp bội.”

Đối với kế sách công tâm của Trình Đại Lôi, Ngụy Mục Xung cũng bắt đầu lừa gạt.

“Ha ha, họ Ngụy, lời ngươi nói có ai sẽ tin. Ngươi ngay cả nhi tử của mình cũng dám giết, ngươi muốn danh tiếng quân pháp bất vị thân, nhưng khắp thiên hạ đều sẽ nói ngươi táng tận thiên lương. Tới tới tới, để cho bản đương gia chém đứt đầu ngươi, đưa ngươi xuống địa phủ chuộc tội.”

Hai người một cái dưới núi một cái trên núi, Ngụy Mục Xung từng làm Ngự Sử, nghề nghiệp chính là dựa vào mắng chửi người mà kiếm cơm. Trình Đại Lôi cũng là miệng lưỡi bén nhọn, hai người trong lúc nhất thời lại phân không ra thắng bại.

Đúng lúc này, từ trong quân của đối phương xông ra một viên tiểu tướng, ngồi trên lưng ngựa hét lớn: “Họ Trình , nhanh nhanh nhanh, mau ra đây chịu chết.”

Viên tiểu tướng này cưỡi một con bạch mã, tay cầm ngân thương. Lúc tới gần sơn môn thì đột nhiên ghìm ngựa dừng lại, dùng thương chỉ vào Trình Đại Lôi .

“Cẩu tặc, mau nhận cái chết.”

Trình Đại Lôi lườm gã một cái: “Nhóc con, trở về nghỉ ngơi đi, bản đương gia thương ngươi tuổi còn nhỏ, ngay cả nữ nhân đều chưa từng chạm qua, không đành lòng tiễn ngươi lên đường, mau mau trở về đi.”

Tiểu tướng hừ lạnh: “Đừng nói nhảm, mau cùng tiểu gia ta chiến một trận.”

Trình Đại Lôi bĩu môi, cái này rõ ràng chính là cho mặt mũi nhưng không muốn nhận: “Nhóc con, ngươi cũng đã biết, ngươi cho dù chết dưới ngựa của bản đương gia thì cũng là thân phận tặc nhân, ngay cả gia tộc ngươi cũng sẽ bị liên lụy, ngươi thật sự muốn như vậy sao?”

“Tặc nhân, ngươi sợ hãi rụt rè, không dám tới gần, là sợ tiểu gia đánh sao.”

Trình Đại Lôi không thể làm gì thở dài, người trẻ tuổi huyết khí phương cương, nghé con mới đẻ không sợ cọp cũng là chuyện dễ hiểu. Nhưng rõ ràng không biết trời cao đất rộng thì thật sự không được tốt lắm.

Ánh mắt của hắn dạo qua một vòng, nhặt lên nửa viên gạch ở trước cửa: “Nhóc con, ngươi nên cẩn thận, nhất định phải cẩn thận.”

Ngụy Mục Xung đứng ở dưới núi quan sát, xuất thân của ông ta là thư sinh, chuyện ra trận đánh giặc không phải là sở trường. Cho nên chậm chạp không có để đại quân đi lên cũng là do cố kỵ bản lĩng cao cường của Trình Đại Lôi, dẫn đến hy sinh quá nhiều.

Viên tiểu tướng này tên là Hách Học Vũ, xuất thân hàn môn. Ngụy Mục Xung lần này lên cầm quyền, đã đề bạt một nhóm hàn môn tử đệ có năng lực nhưng không có đường, chính vì lý do này mà phần lớn thủ hạ đều rất trung thành với ông ta.

Hách Học Vũ chính là một trong số đó, niên kỷ của gã không đến hai mươi, lại học được một thân thương bổng. Ngụy Mục Xung để gã làm giáo úy, nhìn xem dã có thể đảm đương được không, nếu như có thể bồi dưỡng, sau này càng phải ủy thác nhiệm vụ quan trọng.

Người trẻ tuổi muốn ra mặt, Ngụy Mục Xung còn chưa hạ lệnh, gã liền liền xông ra ngoài. Ngụy Mục Xung cũng liền không thể làm gì khác hơn là thờ ơ lạnh nhạt, thử thăm dò bản lĩnh Trình Đại Lôi như thế nào.

Cũng không biết Hách Học Vũ đối mặt hắn thì có mấy phần thắng.

“Này, nhìn gạch thần của ta.”

Đang suy nghĩ, một đạo hắc ảnh từ trên trời giáng xuống đập về phía Hách Học Vũ. Gã sớm đã tập trung tinh thần phòng bị đề phòng, bây giờ một thương vung ra, đánh bay “Thần gạch” mà Trình Đại Lôi ném tới.

“Hừ, tặc nhân không gì hơn cái này.”

Hách Học Vũ đắc ý cười một tiếng, bỗng nhiên khẽ giật mình, chỉ thấy một nửa cục gạch lại đập tới. Một trước một sau, Trình Đại Lôi ra tay cũng là xuất quỷ nhập thần, Hách Học Vũ chống đỡ được khối thứ nhất nhưng lại ngăn không được khối thứ hai.

Trên thực tế, nếu như Trình Đại Lôi toàn lực ra tay thì ngay cả khối thứ nhất gã cũng không thể đỡ được. Bất quá về phương diện bản lĩnh, không có gì đáng giá để khoe, hai quân đối chọi, Trình Đại Lôi cũng không khả năng núp trong bóng tối ném gạch. Nếu bị truyền đi thì cũng không phải chuyện gì đẹp mặt.