Chương 953: Hô Mưa Gọi Gió
Hách Học Vũ bị gạch của Trình Đại Lôi đánh rớt xuống ngựa, đầu rơi máu chảy, được phe mình đỡ trở về, lúc này gã tức giận đến chữi ầm lên.
“Ám khí đánh lén, hèn hạ.”
Trình Đại Lôi căn bản không có phản ứng gã, hai quân đối chọi, nơi nào bàn đến chuyện hèn hạ hay không hèn hạ, vẫn là tuổi còn rất trẻ a.
Hắn vỗ vỗ hai tay, chống nạnh đứng ở trước sơn môn.
“Hắc, còn có ai không sợ chết, đánh được mấy chiêu trước mặt bản đương gia thì cũng là chuyện vinh quanh của các người, bản đương gia hôm nay thoải mái, sẽ không làm khó dễ các ngươi.”
Còn có mấy người kích động, trên chiến trường lên chức trừ quân công, chính là danh tiếng. Nếu như có thể đấu với Trình Đại Lôi một lần, cho dù là bị đánh cho tan tác, cũng là quang vinh.
Nhưng Ngụy Mục Xung ngăn không cho thủ hạ xúc động, bản lĩnh của Trình Đại Lôi thâm sâu khó lường. Nếu như để cho thủ hạ binh sĩ thay phiên đi lên, lần lượt bị hắn đánh bại, sợ là sẽ hao tổn tinh thần của binh sĩ.
Trình Đại Lôi chờ trong chốc lát, thấy không có người tiến lên, ngay cả Ngụy Mục Xung cũng không mắng chửi với mình.
Hắn buồn bực ngán ngẩm thở dài: “Các ngươi nếu không tới, thì ta trước hết nghỉ ngơi, chờ các ngươi lúc nào có thể nghĩ thông suốt, lại đánh thức ta.”
Nói xong, Trình Đại Lôi nghênh ngang trở lại Thanh Phong tự, sơn môn ở sau lưng hắn đóng chặt lại.
“Trình đương gia, có thể nghĩ đến biện pháp thoát thân?” Liễu nhiên hòa thượng hỏi.
“Còn không có.” Trình Đại Lôi lắc đầu, đơn thương độc mã xông ra cửa thành độ khó quá lớn, hắn bây giờ cũng không muốn mạo hiểm.
“Hòa thượng, ta còn lo lắng một chuyện.” Trình Đại Lôi nói: “Ta đi ngươi phải làm sao bây giờ?”
“Trình đương gia quả nhiên trạch tâm nhân hậu.” Liễu Nhiên hòa thượng ha ha cười một tiếng: “Bất quá điểm này Trình đương gia có thể yên tâm, bần tăng tự có cách đối phó. Ta ở trong thành cũng có chút khách hành hương, Ngụy thành chủ cố kỵ sự hiện hữu của bọn hắn, cho nên sẽ không đuổi tận giết tuyệt chúng ta. Càng huống hồ, ta chỉ cần nói thí chủ lấy cường quyền ép ta, bọn hắn sẽ không dám kiếm cớ làm phiền.”
“Vậy thì tốt rồi, vậy thì tốt rồi.”
Trình Đại Lôi nghĩ thầm: Lão hòa thượng này không đơn giản, miệng lưỡi nói dối đến thuận, không phải người ta nói hòa thượng thường trung thực à.
Trong loạn thế, ác nhân còn nhiều, Trình Đại Lôi cũng không có cân nhắc tỉ mỉ. Hắn bây giờ để ý, chính là làm thể nào để thoát khỏi đây.
Liễu Nhiên hòa thượng cũng thay Trình Đại Lôi nghĩ, vắt hết óc cũng không có nửa phần thu hoạch, ông ta ắc lắc đầu hít một tiếng: “Muốn bình yên vô sự rời khỏi Nhữ Nam Thành, sợ là chỉ có Đại La thần tiên hạ phàm, có bản lĩnh hô mây gọi gió.”
Trình Đại Lôi đang suy nghĩ khổ sở, đột nhiên nhãn tình sáng lên: “Hô mây gọi gió, chưa hẳn không có khả năng a.”
“Thí chủ, ngươi nói cái gì?”
“Hắc, ngươi nói có khéo hay không.” Trình Đại Lôi đập tay lên vai của Liễu Nhiên hòa thường: “Hết lần này tới lần khác ta có thể hà hơi thành mây, phất tay thành mưa, là truyền nhân của tiên nhân có bản lĩnh hô mây gọi gió.”
Vai của Liễu Nhiên hòa thượng đau nhói, suýt nữa ngã trên mặt đất. Ông ta xoa xoa bả vai, thầm nghĩ: Trình thí chủ sẽ không phải là lửa công tâm, bị hóa điên a. Đương nhiên, bình thường nhìn hắn cũng không giống người thường.
Trình Đại Lôi có mạch suy nghĩ, liền theo suy nghĩ này, hắn tới tới lui lui suy xét, cảm thấy mặc dù có chút mạo hiểm, nhưng chưa hẳn không thể nào làm được a.
Đây cũng lúc bộc lộ tài năng cho thiên hạ biết.
“Trong miếu nhưng da trâu, gậy trúc không?”
Liễu Nhiên hòa thượng vẫn vô cùng bối rối :” Trong miếu không sát sinh, cho nên không có những thứ thí chủ cần.”
“Như vậy à.” Trình Đại Lôi hít một tiếng: “Như vậy thì chỉ có thể lấy của Ngụy Mục Xung.”
“Làm sao hắn có thể đưa cho thí chủ?” Liễu Nhiên hòa thường kỳ quái hỏi.
“Ai, đây không phải là muốn làm phiền hòa thượng sao, cũng đúng lúc để lời hoang ngôn của ngươi thêm chân thật.”
“Ta?” Tự xưng là hòa thượng có mấy phần tài trí, Liễu Nhiên hòa thượng cảm thấy mình càng ngày càng theo không kịp suy nghĩ của Trình Đại Lôi.
Trình Đại Lôi không có giải thích mà chỉ trói đám hòa thượng trong chùa lại một chỗ, sau đó đưa bọn họ ra ngoài. Một màn này khiến cho Ngụy Mục Xung cả kinh, chẳng lẽ Trình Đại Lôi định dùng những người này để uy hiếp, áp chế ra khỏi thành.
Nếu như thực sự như thế, chính mình cũng chỉ có thể lựa chọn từ bỏ mạng của mấy vị hòa thượng này, liều chết giữ Trình Đại Lôi lại.
Trình Đại Lôi không có ý định dùng người áp chế ra khỏi thành, hắn chỉ là dùng tính mạng của bọn hắn yêu cầu Ngụy Mục Xung đưa da thú cùng gậy trúc tới.
Ngụy Mục Xung thật sự không hiểu Trình Đại Lôi muốn làm gì, trong lòng cũng thắc mắc hắn đang định bày trò gì, cho nên đã đem những vật Trình Đại Lôi yêu cầu tới. Dù sao, chỉ cần bao vây chặc nơi này thì Trình Đại Lôi chắp cánh cũng khó thoát.
Đáng tiếc, Trình Đại Lôi nghĩ chính là biện pháp chắp cánh.
Trình Đại Lôi bận bận rộn rộn trong chùa Thanh Phong, từng bước thi hành kế sách thoát thân của mình, trong lòng cũng không hề gấp gáp.
Trình Đại Lôi tạm thời bị nhốt tại chùa Thanh Phong, cũng không biết bên ngoài bây giờ đang xảy ra chuyện gì.
Theo sự xuất hiện của hắn, khắp Kinh Châu đều binh lính. Từ Nhữ Nam Thành đến thành Trường An, các phe phái thế lực giống như đang lâm vào đại địch.
Mọi người đều nghĩ đến một chuyện, một là Trình Đại Lôi có khả năng đi ra khỏi Nhữ Nam thành hay không, hai là nếu như hắn đi ngang qua trước cửa nhà mình, thì mọi người phải đến ứng đối như thế nào.
Có thể giết là tốt nhất, đó là chuyện đáng để dương danh trên toàn bộ đế quốc. Nhưng nếu như giết không được? Chuyện của quá khứ đã nhắc nhở cho mọi người, đối địch với hắn chưa bao giờ có kết quả tốt.
Kinh Châu, Bình Dã thành.
Bình Dã thành nằm trong Kinh Châu, đây là vùng đất phì nhiêu, nguồn nước dồi dào, từ trước đến nay được xưng là kho lúa của Kinh Châu.
Gia tộc làm chủ nơi này là Trần thị, ông tổ nhà họ Trần là những người đã chiến đấu với Thái tổ Lý thị, cùng nhau tranh giành thiên hạ. Về sau Lý thị ngồi trị vì thiên hạ, Trần gia liền bị phong ấn ở chỗ này, bọn hắn cũng là một trong số ít những hào môn đại tộc chịu đi theo hoàng tộc Lý thị.
Trên diễn võ trường trong phủ thành chủ, một tuổi trẻ người ở trần, đang luyện võ nghệ. Cơ bắp co giật và mồ hôi chảy ròng ròng trên lưng. Binh khí của hắn là một đôi Tuyên Hoa Phủ, mỗi chiếc búa đều nặng chừng ba mươi tám cân, nhưng vào tay hắn lại nhẹ nhàng như không.