Chương 954: Muốn Đọ Sức Với Trình Đại Lôi

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 954: Muốn Đọ Sức Với Trình Đại Lôi

“Mộng nhi.”

Một nam nhân trung niên mặc đồ bông xuất hiện trong diễn võ trường, vừa nghe thấy giọng của ông ta, thanh niên trẻ tuổi thoáng dừng động tác, đứng ở đó, bộ ngực hơi hơi chập trùng, mồ hôi giống như mưa rơi xuống đất.

Nam nhân mặc hoa phục này chính là thành chủ của Bĩnh Dã thành, tên là Trần Bá Tổ. Mà người trẻ tuổi chính là tiểu công tử nhà ông ta, tên là Trần Mộng.

Ông ta ném khăn trắng qua cho con trai mình,

Đem một bộ khăn lông trắng ném cho con trai mình, Trần Bá Tổ mở miệng nói: “Ngươi có nghe thấy gì không?”

“Người kia đang tới.” Lúc nói, khuôn mặt của Trần Mộng hiện lên vẻ dữ tợn: “Đã sớm muốn gặp hắn, đế quốc rất lớn, nhưng không có chỗ để người khác dùng búa. Phụ thân yên tâm, ta sẽ không để cho hắn sồn sót rời khỏi Bình Dã thành.”

Trần Bá Tổ lắc đầu: “Lần này không cho ngươi ra tay.”

“Vì cái gì?”

“Có quá nhiều người nhúng tay vào chuyện này, không phải một hai câu có thể nói rõ. Ngươi chỉ cần nhớ kỹ, Trình Đại Lôi lần này tốt nhất là nên chết ở Nhữ Nam thành, nếu như hắn còn sống đi tới Bình Giã thành, vậy ngươi không nên động thủ, thả hắn đi qua, ngược lại phía trước còn có người đang chờ hắn.”

Trần Mộng ngẩng đầu lên: “Có ta ở đây, hắn sao có khả năng đi qua chỗ này.”

Trần Bá Tổ nói: “Mấy ngày nay ngươi cũng không cần ra cửa, trong phủ thao luyện võ nghệ thật tốt. Thế đạo rất loạn, về sau sẽ có cơ hội để ngươi ra mặt.”

Nói xong, Trần Bá Tổ cất bước rời đi, Trần Mộng nhìn theo bóng lưng của ông ta, trong mắt là tràn đầy không phục.

Không thể không nói, Trình Đại Lôi là người có danh tiếng lớn, từ khi hắn xuất thế đến nay, rất nhiều người trẻ tuổi đều bị hắn ảnh hưởng.

Những người trẻ tuổi khác rõ ràng đều có một thân bản lĩnh nhưng lại không có cơ hội ra mặt, cho nên chỉ có thể cắn răng nghiến lợi khi nhắc đến tên Trình Đại Lôi.

Trần Mộng cũng chính là một trong số đó, danh xưng là Bình Dã Hổ, hai tay có sức lực ngàn quân, bản lĩnh cũng xem là cao thủ. Hắn nghĩ muốn dựa vào cơ hội này để dương danh lộ mặt. Lời của Trần Bá Tổ chưa hẳn không đúng, nhưng tại sao hắn phải nghe.

Đứng tại chỗ lòng nóng như lửa đốt, trong đầu thì không ngừng suy nghĩ. Bỗng nhiên nói một tiếng không tốt, Trình Đại Lôi dù cho bản sự rất lớn, nhưng hắn cũng chưa chắc có thể đi khỏi Nhữ Nam Thành. Nếu như hắn chết ở Nhữ Nam Thành, vậy chính mình đâu còn cơ hội giao thủ với hắn.

Trần Mộng choàng áo khoác, đem hai thanh lưỡi búa cột vào trên lưng. Sự tình nên sớm không nên chậm trễ, chính mình nhất định phải nhanh chóng đuổi tới Nhữ Nam Thành. Nếu như Trình Đại Lôi còn chưa đi ra Nhữ Nam Thành, vậy mình liền giúp hắn đi ra; Nếu như Trình Đại Lôi đã xông ra, thì chính mình sẽ trực tiếp giết hắn trước mắt mọi người.

Không dám kinh động người trong phủ, hắn dắt tọa kỵ, từ cửa sau chạy đi. Kết quả vừa đi ra Mã Khẩu, liền bị mấy tên gia đinh ngăn chặn.

Mọi người nhìn Trần Mộng: “Công tử, lão gia để chúng ta ở đây chờ ngươi.”

Trần Mộng gãi gãi đầu, biểu lộ cũng có chút im lặng.

......

Tin tức đi còn nhanh hơn người đi, lúc Trình Đại Lôi bị mắc kẹt ở Nhữ Nam Thành thì tin tức hắn đi ra khỏi Lương Châu đã truyền đến Trường An. Truyền vào tai của Lý Nhạc Thiên trong hoàng cung

Vô luận như thế nào, Lý Nhạc Thiên không hi vọng Trình Đại Lôi xảy ra chuyện. Mặc dù chưởng quân quyền, nhưng dù sao chỉ ở Kinh Châu, Lý Nhạc Thiên cũng là cô mộc khó chống. Hắn bây giờ rất cần một minh hữu, nghĩ tới nghĩ lui, Trình Đại Lôi là thích hợp.

Song phương đều có nhu cầu, Lý Nhạc Thiên có thể cho Trình Đại Lôi danh chính ngôn thuận, mà Trình Đại Lôi ủng binh Lương Châu, cũng có thể cho Lý Nhạc Thiên sự ủng hộ nhất định.

Nhưng nếu như Trình Đại Lôi chết ở trên đường đến Trường An, chính mình liền không có cách nào làm đồng minh với hắn. Dù sao cô mộc khó chống, bây giờ Kinh Châu còn có rất nhiều danh gia vọng tộc không phục Lý Nhạc Thiên, thậm chí còn khinh thường mệnh lệnh của hắn. Cho nên không có Trình Đại Lôi , Lý Nhạc Thiên cũng chưa chắc ổn định.

Hắn sai người gọi Mã Mạnh Khởi vào trong cung, Mã Siêu vẫn ăn mặc như trước đây, dã tính rất khó để huấn luyện. Liên quan đến việc sắp xếp cho gã như thế nào thì Lý Nhạc Thiên có chút đau đầu. Dù sao, Lý Nhạc Thiên biết gã là người có thể tín nhiệm.

“Ngươi điểm một ngàn binh mã đi Nhữ Nam Thành, hộ tống Trình Đại Lôi đến Trường An.”

“Trình Đại Lôi ?” Mã Siêu mở to hai mắt.

“Nghe nói qua?” Lý Nhạc Thiên.

“Đương nhiên nghe nói qua, nghe nói rất lợi hại.” Mã Mạnh Khởi xoa tay hắc hắc, ánh mắt cực nóng.

Tất nhiên người này cao minh như thế, vậy thì phải để gã cùng hắn luận cao thấp.

“Ngươi có thể đi nhưng không được tùy tiện gây sự, nhất định phải hộ tống hắn bình an đến Trường An, như vậy ngươi mới coi như là hoàn thành nhiệm vụ.”

“Tốt tốt tốt, ngươi còn không tin ta sao.”

Lý Nhạc Thiên trừng mắt nhìn gã, Mã Siêu là người có thể tín nhiệm, gã là số ít người mà Lý Nhạc Thiên có thể giao phó. Nhưng đối với tính tình, phong cách làm việc của gã thì Lý Nhạc Thiên lại không tin cho lắm.

Mã Siêu cười toe toét một tiếng, trong mắt gã cũng không cái gọi là quân thần đại lễ, xuất cung, điểm một ngàn Ngư Long Vệ lao thẳng tới Nhữ Nam Thành.

Liên quan tới ba chữ Trình Đại Lôi, Mã Siêu nghe nói qua không chỉ một lần. Lần này vào kinh thành, có nhiều gia tộc thường xuyên nhắc đến hắn, xem ra mọi người rất để ý đến hắn. Lỗ tai của Mã Siêu bị mài đến lên kén, trong lòng gã nghĩ, lần này cho dù như thế nào thì cũng phải thử sức với Trình Đại Lôi.

Đem hắn về Trường Anh là chuyện không thành vấn đề, nhưng nhất thiết phải để hắn thua dưới họng súng của mình, sau đó cầu mình bảo vệ hắn về Trường An.

Một ngàn binh mã hiển hách ra kinh, lao tới Nhữ Nam Thành.

Ngay tại lúc đó, Bình Dã Hổ Trần Mộng cũng đang nghĩ cách đi ra khỏi phủ thành chủ, tiếp đó là Bình Dã thành. Sau đó, cũng không tiếp tục che giấu, giục ngựa lao nhanh, nghĩ sớm đuổi tới Nhữ Nam Thành.

Miễn cho kéo dài thời gian, Trình Đại Lôi đã bị Ngụy Xung giết chết, vậy thì sức lực này chẳng phải là uổng phí sao.

Trình Đại Lôi trước mắt coi như an toàn, hiện tại vẫn đang ở Thanh Phong tự, từ sáng đến tối đều chuẩn bị kế hoạch chạy trốn của mình.

Tuy nhiên hắn thật sự không biết, sắp tới lại có rất nhiều người chạy đến tìm mình.