Chương 961: Trường An Náo Nhiệt
“Tới, lại đến!”
Bên trong võ trường đại nội, Mã Siêu phát ra từng tiếng gầm thét. Gã giơ cơ mộc thương trong tay, hạ gục năm tên Ngự Long Vệ tinh nhuệ nhất.
Những người này không phải là bị Mộc Thương đập gãy cánh tay, thì cũng xương bắp chân gãy. Bây giờ Mã Siêu còn tại tìm người xuất chiến, nhưng đã không ai dám làm đối thủ của gã.
Đối với Ngư Long Vệ, vị chỉ huy mới nhậm chức này, lúc mọi người nhìn thấy gã thì có chút sửng sốt, rất trượng nghĩa, không tuân theo quy củ. Hiện tại mọi người mới hiểu thêm, vị chỉ huy này còn rất bạo lực.
Có tiểu thái giám dẫn Lý Nhạc Thiên tới đây, Ngư Long Vệ nhìn thấy hắn xuất hiện, vội vàng quỳ xuống hành lễ.
Rầm rầm quỳ xuống một mảnh, chỉ có Mã Siêu hồng hộc thở hổn hển, vẫn như cũ đứng ở chính giữa diễn võ trường.
Có người vội vàng nháy mắt với Mã Siêu, nhưng Mã Siêu nhìn như không thấy, giốnh như không có trông thấy Lý Nhạc Thiên xuất hiện.
Có thần tử ngang ngược như vậy, hết lần này tới lần khác liền có quân vương đại độ như Lý Nhạc Thiên. Hắn cũng không sinh khí, phất phất tay để cho mọi người lui ta bên ngoài.
Đối với vị man tướng đột nhiên xuất hiện này, Lý Nhạc Thiên vẫn rất thiên vị, người không tuân theo quy cũ, hắn không chỉ không tức giận, ngược lại sinh ra mấy phần thân cận.
Vì cái gì mà Mã Siêu lại bạo lực như thế, Lý Nhạc Thiên cũng đã nghe được nguyên nhân, đơn giản chính là thua ở trong tay Trình Đại Lôi, nghe xong vài câu châm chọc, ngay cả binh khí cũng ném ở chỗ người ta.
Cho nên sau khi trở lại thành Trường An, Mã Siêu tựa như bị điên. Điên cuồng tìm cao thủ bên trong Ngư Long Vệ để luận võ, suốt ngày suốt đêm rèn luyện võ nghệ, mục đích là có thể lấy lại danh dự ở trước mặt Trình Đại Lôi.
Sau khi Lý Nhạc Thiên nghe được tin tức này, không chỉ có không tức giận, ngược lại có mấy phần cao hứng. Nghe nói Mã Siêu mặc dù bại, nhưng cũng kém một chiêu nửa chiêu mà thôi. Lý Nhạc Thiên sớm biết Mã Siêu rất mạnh, nhưng hắn không biết Mã Siêu vậy mà mạnh đến loại trình độ này, thì ra đã có thể cùng Trình Đại Lôi tranh thắng bại.
Về phần gã thua Trình Đại Lôi, đây chẳng phải là chuyện rất bình thường sao.
Mắt thấy Mã Siêu còn đang tức giận, hắn cảm thấy rất tốt. Đối với một người trẻ tuổi, cũng chưa chắc không phải là chuyện tốt.
“Thua Trình Đại Lôi cũng không phải là chuyện rất khó tiếp nhận, ngươi phải biết, rất nhiều người muốn bại một lần trước Trình Đại Lôi cũng không dễ.”
Mã Siêu thở hổn hển: “Ta không phải là những người khác.”
Lý Nhạc Thiên đánh giá gã từ trên xuống dưới, bên trong ánh mắt có mấy phần thưởng thức.
“Xuất thế từ Thanh Ngưu Sơn, hắn trải qua hơn trăm chiến lớn nhỏ, mới có thể có bản lĩnh như hôm nay. Ngươi nghĩ thắng qua hắn, đây là chuyện tốt, nhưng còn cần thời gian.”
“Ta sẽ đánh bại hắn, rất nhanh, rất nhanh.” Mã Siêu cắn răng nói, cho dù ai cũng có thể nghe ra sự kiên định trong giọng nói của gã.
Lý Nhạc Thiên hít sâu một hơi, nói: “Trẫm có một chiêu thương pháp, ngươi có muốn học hay không?”
Mã Siêu liếc Lý Nhạc Thiên một cái, mặc dù không có mở miệng, nhưng ánh mắt bên trong ít nhiều có chút khinh bỉ.
Gã trở thành thủ hạ của Lý Nhạc Thiên, cũng không phải bởi vì Lý Nhạc Thiên giỏi võ nghệ, mà là bởi vì thân phận của đối phương.
Lý Nhạc Thiên hiểu ánh mắt khinh bỉ này, hắn chắp tay tại sau lưng, ha ha cười một tiếng. Từng có lúc, chính mình cũng giống như Mã Mạnh Khởi, muốn làm thiên hạ đệ nhất, trở thành anh hùng thiên hạ, thu thập sơn hà.
Bất quá theo tuổi dần dần tăng, phong lưu đã bị gió mưa rửa trôi.
Bây giờ Lý Nhạc Thiên đã không dám nghĩ như vậy, tất cả những gì hắn có thể làm là hoàn thành một số việc trong phạm vi giới hạn.
Nhưng một thiếu niên có ý nghĩ như vậy, bao giờ cũng là chuyện tốt.
Sau một hồi dài thở dài, Lý Nhạc Thiên chậm rãi thở dài: “Lý gia lập ra thiên hạ, cũng không có nửa phần may mắn. Trước đây thiên hạ ai không sợ Lý gia, không ai không biết Bàn Long Thương của Lý gia.”
“Bàn long thương?”
“Ân, nghe nói qua?”
“Không có.”
Lý Nhạc Thiên bĩu môi: “Bàn Long tám phát thương, là thương pháp gia truyền của Lý gia, hết thảy tám chiêu, trước đây Thái tổ gia dùng tám chiêu thương pháp, liền tạo ra đế quốc mười ba châu một trăm lẻ tám thành, từ trước đến nay là......”
Có đôi lời Lý Nhạc Thiên chưa hề nói, Bàn Long tám phát thương từ trước đến nay là Truyền nam bất Truyền nữ, chỉ truyền họ Lý.
Nhưng đế quốc đi đến hôm nay, có một số quy củ tựa hồ đã không cần trông. Lý gia không người kế tục, nếu thương của Lý gia có thể phát hết uy lực ở trong tay Mã Siêu thì chuyện này cũng chưa chắc không phải là một chuyện tốt.
Hắn đi đến giá binh khí phía trước rút ra một cây Mộc Thương, hai tay cầm thương, nhẹ nhàng hất lên, cả cây thương liền đồng thời chấn động, lực đạo từ thân thương một mực truyền đến mũi thương.
“Tới.”
......
Trình Đại Lôi đã đến thành Trường An, thẳng đến lúc này, mới xem như nhẹ nhàng thở ra. Ít nhất đến thành Trường An, sẽ không có người mang đại quân đến vây giết mình, chính mình cũng coi như là có thể sống mấy ngày yên ổn.
Trước đó vài ngày, trong thành Trường An thần hồn nát thần tính, Lý Nhạc Thiên làm một trận đại thanh tẩy thế lực Tướng phủ. Ở dưới loại thế cục này, thám tử cắm dùi ở Trường An của Trình Đại Lôi cũng phải rút đi một nhóm lớn.
Nhưng đến hôm nay, đã nhìn không ra vẻ hoang tàn khi xưa, phố Trường An lại náo nhiệt lên. Lần này phiên vương vào kinh thành, mỗi trà lâu, hiệu ăn đều đã chuẩn bị sẵn sàng, nghĩ thừa dịp cơ hội lần này phát tài một phen. Mà thanh lâu, thuyền phảng, cũng chờ đợi khách nhân tới cửa.
Đương nhiên, phiên vương chân chính có thân phận có thực lực, tùy hành đều mang theo kiều thê mỹ quyến, ngẫu nhiên đi thanh lâu mui vui thì được, tuy nhiên bọn hắn cũng không đến nỗi tới thanh lâu tìm nữ nhân.