Chương 962: Gặp Lại Bách Lý Thắng

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 962: Gặp Lại Bách Lý Thắng

Trình Đại Lôi trước muốn đến Lễ bộ báo cáo, sau đó hắn sẽ dừng chân ở chỗ triều đình sắp xếp. Còn chưa tới gần đại môn Lễ bộ, chỉ thấy người mặc một thân quan bào đứng ở trước cửa ra vào.

Quan viên lui tới đến nhao nhao hành lễ với đối phương, có người tự giác thân phận không thấp, nhưng cũng không dám quá lỗ mãng, chỉ là xa xa lách qua.

Người này dĩ nhiên chính là Bách Lý Thắng có công hộ giá, ai cũng biết gã bây giờ chính là như mặt trời ban trưa, tương lai rất có thể kế thừa vị trí của Uất Trì Ly, thành Trường An lại nổi lên một tòa phủ tướng quân.

Thế nhưng tại sao hôm nay gã lại xuất hiện ở Lễ Bộ.

Bước chân của Trình Đại Lôi không tự chủ mag dừng lại, người này sẽ không phải đến báo thù. Gã trước đây giống như chó nhà có tang chạy ra Lương Châu, nói tới nói lui cùng mình cũng có chút dây dưa. Quả nhiên là thời cơ đến tất cả thiên địa đồng lực, vận chuyển anh hùng không tự do. Ai có thể nghĩ tới Bách Lý Thắng lại trở mình thành công như vậy.

Trình Đại Lôi hít sâu một hơi, nhanh chân hướng về phía trước, người chưa tới âm thanh tới trước.

“Bách Thắng Hầu Gia.”

Bách Lý Thắng còn không có lấy lại tinh thần, đã bị Trình Đại Lôi nắm lấy hai tay, Trình Đại Lôi âm thanh nghẹn ngào, hốc mắt ướt át.

“Ta rất nhớ Hầu gia, những năm này, Hầu Gia đúng là đã chịu khổ.”

Bách Lý Thắng coi như quen biết không tệ với Trình Đại Lôi, cho nên cũng không tỏ thái độ gì, chỉ bất quá, trong lòng ít nhiều có chút oán khí, đứng trước mặt Trình Đại Lôi tỏ ra uy phong.

Ai ngờ Trình Đại Lôi tới chỗ này, gã đúng là không phản ứng kịp mà chỉ có thể ừ một tiếng.

“Nhớ ngày đó ta ở Trường An, là ai cùng ta nâng cốc nói chuyện vui vẻ, là ai cùng ta kề gối trường đàm.” Trình Đại Lôi nắm chặt hai tay Bách Lý Thắng: “Cũng là Hầu Gia ngài a.”

Bách Lý Thắng vốn là kẻ già đời trên quan trường, được tôi luyện một phen trong quân đội, người đã trở nên trầm ổn, có chút không quá thích ứng thái độ của Trình Đại Lôi.

Các quan viên lui tới nhìn thấy một màn này, trong lòng âm thầm cảm khái: Hóa ra Bách Lý Hầu Gia và Trình Đại Lôi lại có cảm tình sâu sắc như vậy.

Trình Đại Lôi và Bách Lý Thắng cùng nhau đi vào đại đường Lễ bộ, một đường gặp phải quan viên nhao nhao ghé mắt. Một phương diện, là mọi người có có chút hiếu kỳ với Trình Đại Lôi, chỉ nghe kỳ nhân, nhưng chưa từng thấy qua bộ mặt thật. Một mặt khác, mọi ngươi cũng chấn kinh thái độ của Bách Lý Thắng đối với Trình Đại Lôi.

Thì ra hai người có quan hệ tốt như vậy.

Thái độ của Bách Lý Thắng liền đại biểu cho thái độ của thiên tử. Như thế, quan viên lớn nhỏ không dám đối có bất kỳ mạn đãi nào với Trình Đại Lôi, cẩn thận dè đặt thỏa mãn yêu cầu của hắn.

Sắp xếp rất gọn gàng chỗ ở cho Trình Đại Lôi, Bách Lý Thắng còn đề xuất cử mười mỹ quyến đến hầu hạ Trình Đại Lôi bất cứ lúc nào.

“Ai, không cần mang cô nương, huống hồ công vụ đầy người, vẫn là vì chỉ sẽ công việc với bệ hạ mới quan trọng.” Ai biết trong đám người ngươi đưa tới có gian tế hay không, hoặc 10 người đều là gian tế.

“Trình đương gia làm việc quả nhiên khiên cho người bội phục, nếu như nhiều thần tử như vậy, bệ hạ liền có thể gối cao đầu ngủ một giấc.” Nếu như nhiều thêm mấy tên Trình Đại Lôi, đế quốc lại không biết sẽ loạn đến mức nào.

“Quá khen, quá khen.” Trình Đại Lôi chắp tay một cái: “Tống Bá Khang như thế nào rồi?”

Bách Lý Thắng ngẩng đầu: “Mười lăm tháng tám, trảm trước mặt các chư hầu vương trong thiên hạ, bệ hạ tự mình giám trảm.”

Trình Đại Lôi đọc hiểu sát ý trong mắt của Bách Lý Thắng, sát ý này không chỉ đối với Tống Bá Khang, cũng có đối với chính mình. Xem ra cừu oán ở Lương Châu, trong lòng của gã cũng không có gác lại.

“Đúng là rất hạ dạ.” Trình Đại Lôi ha ha cười, giết Tống Bá Khang thì có thể, nhưng muốn đầu của ta ngươi thử thử xem.

Lần đầu Trình Đại Lôi vào kinh thành, không ai quan tâm, chỉ có Bách Lý Thắng phá lên nhìn đến hắn. Nhưng bây giờ đã khác xưa, Bách Lý Thắng đặc biệt chọn một tòa nhà lớn cho hắn, vị thế không khác gì các vị chư hầu vương khác. Mặc dù không có đưa tới 10 mỹ thiếp nhưng hạ nhân nô bậc thì vẫn có.

Từng đôi mắt này, lúc nào cũng nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Trình Đại Lôi, sau đó báo cáo nhanh cho người sau lưng bọn họ.

Bây giờ cách mười lăm tháng tám còn có chút thời gian, các nơi phiên vương nhao nhao vào kinh thành, người còn chưa tới đông đủ. Trình Đại Lôi đang chờ mười lăm tháng tám, đến lúc đó tiên trảm Tống Bá Khang, rồi lại phong vương.

Từ Thần Cơ đợi có chút nhàm chán: “Đại đương gia, nếu không thì ta cùng Lưu Phát Tài ra ngoài dạo chơi, thật vất vả tới Trường An một lần.”

“Đi dạo chơi.” Trình Đại Lôi ở dưới mái hiên phơi nắng: “Ngươi có bị người khác trói đi thì ta cũng không đi chuộc đâu.”

“Ách, dưới chân thiên tử, hẳn là không đến mức.”

“Dưới chân thiên tử, vì cái gì liền không đến mức?” Trình Đại Lôi cười cười, bây giờ đế quốc còn có mấy người đem đương kim thiên tử coi ra gì.

Nha hoàn hầu hạ cho Trình Đại Lôi thêm nước, Trình Đại Lôi ngẩng đầu cười với nàng, mới phát hiện sắc mặt nàng tái nhợt, cổ tay không ngừng run rẩy.

Trình Đại Lôi sờ lỗ mũi một cái, thầm nghĩ: Ta có dọa người như vậy sao.

Chung quy là do tiếng xấu bên ngoài, nhất là người văn minh dưới chân thiên tử. Tiểu hài nghe được tênTrình Đại Lôi liền không dám khóc lớn, đều xem hắn là ma vương ăn thịt người. Nhóm nha hoàn hạ nhân bị điều động ở đây, người người như cha mẹ chết, có người còn bị dọa đến hôn mê.

Thành Trường An gần gây rất là náo nhiệt, lúc Trình Đại Lôi vào ở không lâu, cửa thành lại đón tiếp hai người.

Trần Mộng đeo hai lưỡi búa, dắt hắc mã, bên cạnh y còn có một người, hơn bốn mươi tuổi, khuôn mặt tím đen, trên lưng ngựa đắp một thanh đại phủ.

Quân coi thành lập tức tiến lên đón, người bình thường không có tư cách mang theo binh khí, cái gọi là tấc sắt là sát nhân, nhất là Trường An dưới chân thiên tử. Ai dám mang vũ khí riêng, quân coi giữ cổng thành có quyền bắt lại ngay lập tức.

Đương nhiên, cái này chỉ đối với người bình thường. Nhìn hai người mang binh khí trên người, không có ý định che giấu, nghĩ cũng biết không phải người bình thường a.