Chương 964: Hủy Tình Cảm Sư Đồ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 964: Hủy Tình Cảm Sư Đồ

Đây là lần đầu tiên Trần Mộng biết được tên họ thật của Từ Vấn Thiên. Hôm nay báo danh trên đường phố, xem như mai danh ẩn tích mười mấy năm sau lại một lần xuất thế. Kết quả, lại đâm phải một khối sắt rắn rắn chắc chắc như Trình Đại Lôi.

Từ Vấn Thiên là người Giao Châu, Giao Châu trong mắt đế quốc chính là chỗ của man di mọi rợ. Gã xuất thân tại võ quán, cha là võ sư, chủ của võ quán.

Từ Vấn Thiên từng có một tiểu sư muội, hai người thanh mai trúc mã, vô tư lớn lên. Bất quá, giống như mọi biến cố của câu chuyện, tiểu sư muội này tâm hữu sở chúc, không yêu người đại ca như hắn, mà vừa ý một kẻ giang hồ phóng đãng vô danh, thậm chí còn có thân thai.

Lúc hai người chuẩn bị bỏ trốn, Từ Vấn Thiên dẫn theo sư huynh đệ đuổi theo. Gã quả nhiên là một tên ngoan nhân, tự tay dìm chết tiểu sư muội, khiến một đôi mẫu tử chết ngạt. Về phần tên giang hồ khách kia, sau khi hắn bị thương thì tung tích không rõ, chẳng biết đi đâu.

Bởi vì cái gọi là đừng khinh thường thiếu niên nghèo, thời gian quay cuồng, Từ Vấn Thiên đã lấy vợ sinh con, người một nhà vui vẻ hòa thuận. Ai ngờ tên Giang Hồ Khách rốt cuộc lại trở về, còn không biết từ nơi nào học được một thân võ nghệ xuất thần nhập hóa.

Từ gia trong vòng một đêm chết ba mươi sáu người, chỉ có Từ Vấn Thiên một mình chạy trốn. Cừu nhân kia không lấy được mệnh của hắn thề không bỏ qua, Từ Vấn Thiên một mực từ Giao Châu chạy trốn tới Kinh Châu.

Hơn mười năm nay không phải gã không chịu tiết lộ tên thật mà là sợ.

Anh hùng lúc nào cũng tịch mịch, cuối cùng là khó nhịn tịch mịch, mười năm này chịu khổ, rốt cục chống cự không được. Gã muốn dùng võ nghệ để ra mặt, đồng thời dùng danh tiếng của Trình Đại Lôi để đi lên.

Nhưng lời nói của Trình Đại Lôi cũng không phải là không có đạo lý, người muốn giao đầu với Trình Đại Lôi rất nhiều, thắng tự nhiên là thiên hạ dương danh, còn nếu thua thì cũng không phải là chuyện mất mặt.

Cơ hội như vậy, hắn vì sao phải cho ngươi.

Từ Vấn Thiên trầm ngâm chốc lát, nói: “Trình đương gia nếu có thể thắng qua ta, Từ mỗ một thế này đi theo làm tùy tùng, nguyện nghe theo lệnh của Trình đương gia.”

“Cái này...... Ngươi cũng không đúng quy cách.” Trình Đại Lôi đáp : “Thủ hạ ta văn có quan văn, võ có võ tướng, nếu ngươi tự nguyện đi nhờ vả ta, ta cũng phải nhìn xen ngươi có bản lãnh gì.”

Từ Thần Cơ ở một bên ngắt lời: “Chúng ta là bản gia, ta thay ngươi nói một câu, không bằng ngươi bây giờ liền đùa nghịch xoay một vòng, chỉ cần không có trở ngại, ta liền làm chủ giữ ngươi lại.”

Trình Đại Lôi tay ấn xuống Từ Thần Cơ, không để ông ta nói thêm gì, bởi vì khuôn mặt Từ Vấn Thiên đã càng ngày càng khó coi.

“Trình đương gia, như thế nào thì ngươi mới có thể cùng ta một đấu một trận, vô luận yêu cầu gì, từ núi đao biển lửa, Từ mỗ nhất định đi làm.”

“Ai, người trẻ tuổi, ngươi muốn ra mặt, cũng không tính là chuyện xấu. Nhưng biện pháp thì cần nghĩ lại, ngươi là muốn ta chỉ đường, hay xem ta như Tiên Nhân Chỉ Lộ?”

(“Tiên nhân chỉ lộ” là là một thế trận khai cuộc phổ biến của cờ tướng, khi bên đi trước khai cuộc mở màn bằng nước đi tiến Tốt.)

Từ Vấn Thiên nắm chặt nắm đấm, nổi gân xanh, mắt thấy gã lúc nào cũng có thể phát tác, Trình Đại Lôi cũng không dám tiếp tục kích động gã.

“Bất quá cũng không phải là không có cơ hội?”

Từ Vấn Thiên hít sâu một hơi: “Trình đương gia mời nói.”

“Thay ta giết một người.”

“Ai?”

“Bách Lý Thắng?”

“Ách......”

Trí thông minh của Từ Vấn Thiên cũng có chút theo không kịp, ai chẳng biết Bách Lý Thắng chính là mặt trời giữa trưa, là hồng nhân đứng đầu thành Trường An, mình làm được hay không còn khó nói, cho dù giết hắn, cũng là tự tuyệt khắp thiên hạ.

“Ngươi nghĩ xem.” Trình Đại Lôi nhấp một ngụm trà: “Cơ hội không phải không cho ngươi, là chính ngươi bắt không được.”

“Không bằng, Trình đương gia đổi người khác?” Biểu lộ của Từ Vấn Thiên cũng có chút lúng túng.

“Cũng không phải không được.”

Từ Vấn Thiên nhẹ nhàng thở ra.

Trình Đại Lôi chỉ chỉ Trần Mộng: “Hắn.”

Trần Mộng giật mình, mở to hai mắt: “Làm gì?”

Từ Vấn Thiên lần nữa khó xử: “Ta chỉ có một đồ nhi, Trình đương gia khai ân, có thể hay không......”

Trình Đại Lôi đã lười nói nữa cái gì, vươn người đứng lên, trên bàn thả xuống một khối bạc vụn.

“Đường ta đã chỉ cho ngươi, ngươi đi không được cũng không cần oán ta. Từ Anh Hùng, ngươi phải biết, muốn ra mặt, chưa bao giờ là một chuyện dễ dàng.”

Nói xong, Trình Đại Lôi đã mang theo Từ Thần Cơ cùng Lưu Phát Tài rời đi, chỉ để lại Trần Mộng cùng Từ Vấn Thiên hai mặt nhìn nhau.

Trần Mộng đột nhiên cảm giác được gáy có chút lạnh: “Sư phụ, người không thể động thủ với ta?”

“Khụ khụ, lời gì, vi sư đem một thân võ nghệ truyền thụ cho ngươi, làm sao bị kích động chỉ vì câu nói của hắn.”

Trần Mộng không tự giác kéo ra khoảng cách cùng Từ Vấn Thiên, biết người biết mặt không biết lòng, ai biết trong lòng ngươi nghĩ như thế nào. Có thể hơn mười năm không lộ tên họ thật, loại sự tình này cũng không phải là tâm ngoan bình thường mới làm được .

Từ Vấn Thiên đột nhiên vỗ trán một cái, trong miệng mắng một tiếng: “Cái tên Trình Đại Lôi quả thật giảo hoạt, chỉ dựa vào một câu nói liền châm ngòi quan hệ của thầy trò chúng ta.”

Loại vết rách này, một khi sinh ra, cũng sẽ không dễ dàng tiêu thất. Trần Mộng cùng Từ Vấn Thiên từ quán trà đi ra, hai người liền không tự giác mà kéo ra một khoảng cách.

Trần Mộng mặc dù có chút cuồng, nhưng y cũng không ngốc. Càng nghĩ càng thấy được con đường của vị sư phụ này có chút không đúng, ai ngờ gã có thể thình lình cho mình một búa hay không, dùng đầu của mình, làm con đường tiến thân cho bản thân.

Từ Vấn Thiên dừng bước, Trần Mộng quay đầu lại nhìn, nói: “Sư phụ, sao còn không đi.”

Từ Vấn Thiên nhìn thấy Trần Mộng tay không tự giác đặt tại sau lưng, tư thế tùy thời có thể lấy ra búa. Gã lắc đầu, nói: “Đồ nhi, sư đồ chung ta hôm nay đã hết duyên, xin từ biệt a.”

Trần Mộng khẽ giật mình: “Sư phụ tại sao lại nói ra lời này, một thân võ nghệ của ta đều do người truyền thụ, ta còn chưa kịp báo đáp.”

“Không cần báo cáo, trước đây nếu không phải lão gia cứu thì ta đã chết cóng ở ven đường, mười năm truyền nghề này, cũng coi như trả hết ân cứu mạng, kể từ hôm nay, hai chúng ta không thiếu nợ nhau.”

Từ Vấn Thiên biết ngăn cách giữa gã và Trần Mộng đã sinh ra, hai người có thể làm không biết, nhưng ngăn cách sẽ không biến mất. Cuối cùng có một ngày, vấn đề sẽ bạo phát ra, đó chính là tình cảnh không thể cứu vãn.

Hiện tại còn kịp, hai người từ mình đi con đường khác nhau, không ai nợ ai.

Trần Mộng cắn răng, trong lòng của y làm sao không biết điểm này. Oán hận chính là Trình Đại Lôi , dăm ba câu, liền hủy đi tình cảm sư đồ.