Chương 965: Gặp Lại Cố Nhâ
“Sư phụ, đệ tử nhờ được người truyền thụ mới có một thân võ nghệ như hôm nay. Còn chờ ngày sau có thể báo đáp sư phụ, dưỡng lão đưa ma cho lão nhân gia ngài. Ai ngờ hôm nay tình cảm đã hết, xin nhận một lạy của đồ nhi, đây là toàn bộ lòng hiếu thuận của đồ đệ.”
Trần Mộng quỳ gối trên đường dài, một màn này khiến cho người qua đường đều phải ghé mắt lại nhìn, có thể Trần Mộng không quan tâm, hai tay chạm đất, cung kính cúi đầu thi lễ với Từ Vấn Thiên.
Khi y ngẩng đầu lên, trên đường phố người tới người lui, nhưng đã không còn nhìn bóng dáng của Từ Vấn Thiên.
“Ngay cả một cái bái lấy cũng không muốn nhận sao?”
Trần Mộng đứng lên, vỗ vỗ trên tro bụi đầu gối, lại nâng đầu lên, trên mặt thiếu niên đã có mấy phần phiền muộn.
Sau khi Từ Vấn Thiên rời đi, liền tìm cách đi theo dấu vết của Trình Đại Lôi, tiếp tục đuổi theo sau lưng hắn.
Gã vẫn không từ bỏ ý định, muốn làm chuyện này cũng không quá khó khăn. Bởi vì Từ Vấn Thiên phát hiện, phía sau Trình Đại Lôi ít nhất có bảy ánh mắt, đương nhiên, sau khi tính cả Từ Vấn Thiên thì chính là tám đôi mắt.
Những ánh mắt này theo dõi nhất cử nhất động của hắn, những ánh mắt này đến tột cùng thuộc về ai, Từ Vấn Thiên cũng không quan tâm.
Trình Đại Lôi đi ngang qua quầy son phấn, cũng không lâu lắm, mấy cô nương bán son phấn liền bị bắt đi. Hắn thưởng cho tên ăn mày bên đường mấy đồng xu, không bao lâu tên ăn mày kia đã không thấy tăm hơi.
Lý Nhạc Thiên, Bách Lý Thắng hay các lộ phiên vương? Đến tột cùng ai mới là chủ nhân sau lưng của những ánh mắt này.
Trình Đại Lôi rõ ràng cũng ý thức được điểm này, mang theo Từ Thần Cơ cùng Lưu Phát Tài đi dạo. Nhìn qua giống như người bên ngoài lần đầu tiên tới Trường An, đối với hết thảy đều cảm thấy mới mẻ.
Ngẫu nhiên cùng tiểu thương ven đường nói chuyện phiếm vài câu, ngẫu nhiên đi vào cửa hàng trang sức, nhìn một chút thứ được bán ra từ hoàng cung.
Từ Vấn Thiên vẫn đuổi theo sau lưng bọn họ, trong lòng không ngừng suy tính, nghĩ nên lợi dụng Trình Đại Lôi như thế nào để bản thân có cơ hội ra mặt.
Bỗng nhiên phía trước truyền đến âm thanh rối bời, một đám người lao về phía trước. Trình Đại Lôi cũng là người ưu thích náo nhiệt, mà Lưu Phát Tài cùng Từ Thần Cơ cũng không ngoại lệ. Nhìn thấy ba người đi về hướng đó, Từ Vấn Thiên cũng nhanh chân bám theo.
Phía trước là miếu Thành Hoàng, ngay trước miếu Thành Hoàng có một mảnh đất trống. Bây giờ bên trong đám người vây quanh là hai nam nhân, vóc người khôi ngô, tay không tấc sắt, nhưng không khí xung quanh lại vô cùng căng thẳng.
Trình Đại Lôi nghe mọi người xung quanh bàn tán, mới biết có chuyện gì xảy ra. Hai người này, một hán tử mắt hình tam giác là người mải võ ở bên ngoài phố, người còn lại là nam nhân trung niên áo gấm, cũng không từ đâu tới.
Hóa ra là do nam nhân trung niên kia mở miệng khiêu khích trước, nói ngươi như vậy mà cũng dám kiếm cơm trên đất Trường An, hán tử mắt tam giác tức giận, đầu tiên hai người dùng lời lẽ để tranh chấp, một hồi sau đã chuẩn bị động thủ.
Bách tích thành Trường An đều muốn xem náo nhiệt, cho nên đứng ở xung quanh không ngừng hò hét gây rối. Trình Đại Lôi bị tận mấy đôi mắt theo dõi nên cũng có chút nhàm chán,
Thành Trường An bách tính đều nguyện ý nhìn náo nhiệt, không đứng ở một bên reo hò gây rối. Trình Đại Lôi bị tận mấy đôi con mắt đi theo, cũng là có chút nhàm chán, cho nên tính xen vào chuyện này để giết chút thời gian.
Nam nhân mặc áo gấm cùng với gã mắt tam giác bên kia đã bắt đầu động thủ, hai người đâu ra đây, vậy mà rất có chương pháp. Chuyện này quả nhiên khiến Trình Đại Lôi phải lau mắt mà nhìn, trên đường phố cũng có cao nhân.
Kết quả cuối cùng chẳng ai ngờ rằng, gã mải võ nghèo kiết hủ lậu kia lại có thể đánh bại nam nhân áo gấm, bằng một cú đạp nặng nề khiến cho đối phương ngã lăn ra đất.
Chung quanh vang lên một mảnh âm thanh ủng hộ, hán tử hai tay ôm quyền: “Chư vị hương thân phụ lão, huynh đệ Vương Đào, mới tới quý bảo địa, chỉ vì kiếm miếng cơm ăn. Cũng không phải là có ý định đả thương người, chỉ bất quá do hắn nhiều lần khi dễ, còn xin các vị có tiền cho tiền, huynh đệ có thể ăn một bữa cơm no, nhất định nhớ kỹ ân tình của các vị.”
Đám người xung quanh xem náo nhiệt một hồi, nhao nhao khẳng khái cho tiền, Trình Đại Lôi cũng bố thí ra hai lượng bạc.
Đám người dần dần tán đi, người tên là Vương Đào bắt đầu thu thập bao phục rời đi, trên sân cũng không thấy nam nhân áo gấm kia đâu.
Từ Vấn Thiên dụi dụi con mắt, chợt phát hiện sau khi đám người tán đi, trước mắt mình cũng không nhìn thấy bóng dáng Trình Đại Lôi.
Không chỉ hắn, mà mấy tên mật thám trong đám người cũng đều mất dấu rồi hắn, bọn họ đứng tại chỗ, mắt tìm kiếm khắp nơi.
Từ Vấn Thiên liên tiếp tìm ra mấy con phố, cũng không phát hiện Trình Đại Lôi. Gã nhìn thấy dưới tán cây liễu trước mặt, xuất hiện một nhóm người.
Chính là nam nhân áo gấm cùng với Vương Đào bỗng nhiên xuất hiện ở đó, quan hệ của hai người hình như còn rất thân mật, không có một chút không khí căng thẳng như vừa rồi.
Bên kia đường, Trình Đại Lôi lặng lẽ xuất hiện. Lưu Phát Tài trợn mắt nói: “Đại đương gia, ta đã nói, hai người này chắc chắn cũng một một bọn, diễn một vở kịch cho mọi người xem. Ngoài ra còn có mấy tên lâu la lẫn trong đám người, nhìn qua nhìn lại, có vẻ hôm nay đã hốt được mớ bạc.”
Bản thân Lưu Phát Tài cùng nhờ vào mấy trò lừa gạt mà hành tẩu trên giang hồ, cho nên gã biết nhiều về mấy chiêu trò này hơn là Trình Đại Lôi.
“Chậc, thật đúng là đọc vạn quyển sách đi vạn dặm đường.” Từ Thần Cơ hít một tiếng, bên trong ánh mắt có một loại kích động: “Đại đương gia, chúng ta có muốn đi lên xử lý không?”
“Ý gì.” Trình Đại Lôi lườm hắn một cái: “Thân phận của bản đương gia là gì, là người sắp được phong Vương, há có thể tính toán với mấy tên tiểu tặc.”
Hắn vừa dứt lời, thì liền thấy có mấy người đi ra từ sau cây liễu.
“Này, núi này là ta mở, cây này là ta trồng, các ngươi kiếm cơm ở thành Trường An, có xin phép ta chưa?”
Nhóm người của Vương Đào hai mặt nhìn nhau, gã thấy đối phương chỉ có ba người, khóe miệng lộ ra một vòng cười lạnh.
“Tiểu tử, sĩ diện bày lộn chỗ à, còn không cút, cẩn thận gia gia đánh chết ngươi.”
Trình Đại Lôi không có dự định ra đường gặp bất bình thì ra tay cứu giúp, nhưng thật không ngờ lại có người định như vậy. Hắn đi về phía trước mấy bước, khi nhìn rõ ràng bộ dáng của đối phương thì lập tức thở dài.
Tại sao lại là hắn.