Chương 966: Tiểu Công Chúa
Người ra tay giải quyết chuyện bất bình không ai khác chính là Tiêu dao vương Lý Hành Tai của Lạc Phượng thành.
Trình Đại Lôi đang đi về phía trước, khi nhìn thất Lý Hành Tai xuất hiện thì vô thức thả chậm cước bộ.
Đối mặt với quần tặc Vương Đào, Lý Hành Tai ha ha cười, trong miệng bỗng nhiên quát to một tiếng: “Muốn nói lời tốt nhưng ngươi lại không nghe, nhất định phải để lão gia ta động thủ sao, ngoan ngoãn, phân cho ta một nửa bạc, ta sẽ tha mạng cho các ngươi.”
“Hóa ra là đen ăn đen, các huynh đệ, động thủ cho ta.”
Nhìn bộ dáng của Vương Đào có chút chân chất, nhưng bây giờ trên mặt lại lộ ra vẻ dữ tợn. Gã hét lớn một tiếng, mười mấy người cùng nhau tiến lên. Lý Hành Tai mặc dù có chút què, nhưng lúc di chuyển lại rất nhạy bén, đao không ra khỏi võ, chỉ là dùng đao đập lên người.
Hắn tập được các chiến pháp quân ngũ, ra tay tàn nhẫn. Mặt khác, hai người hầu ở bên cạnh cũng không phải dạng người qua loa, mặc dù không dụng binh khí, nhưng quyền cước mạnh mẽ thoải mái, không bao lâu liền quật ngã một đám người.
Trình Đại Lôi cẩn thận nhìn một màn này, cũng không hiểu tại sao lại gặp được Lý Hành Tai ở chỗ này.
Thật ra cũng không phải ngoài ý muốn, Lý Hành Tai vốn là tới tìm Trình Đại Lôi. Lần này phiên vương vào kinh thành, Lý Hành Tai đến, Trình Đại Lôi cũng đến. Trình Đại Lôi đi dạo, vừa vẹn Lý Hành Tai cũng muốn đi dạo.
Trước miếu Thành Hoàng đông nghịt người, Lý Hành Tai phát hiện Trình Đại Lôi, nhưng Trình Đại Lôi lại không phát hiện Lý Hành Tai. Thế là hắn một đường đi theo đối phương, không nghĩ đến chỗ này lại gặp được đám người Vương Đào đang chia của.
Lý Hành Tai cũng là nhất thời cao hứng, muốn trêu đùa đối phương.
Mắt nhìn thấy song phương đánh nhau, Lý Hành Tai mặc dù cao minh, nhưng dù sao song quyền nan địch tứ thủ (hai tay ko đánh lại bốn tay. Ý nói 1 người ko thể đánh lại đám đông), dần dần có chút thất thế.
Trình Đại Lôi thở dài: Xem ra là muốn mình ra tay.
“Này, tặc tử thôi cuồng, nhanh dừng tay.”
Trình Đại Lôi còn kịp đi lên thì liền nghe thấy một tràn âm thanh giống như sấm rền bỗng nhiên vang lên. Từ Vấn Thiên không biết từ chỗ nào bật ra, hai ba lần liền nhảy vào trong đám người.
Lý do Từ Vấn Thiên ra tay, không phải bởi vì bất bình nghĩa khí, mà là bởi vì gã nhận ra Lý Hành Tai. Trình Đại Lôi không chịu thu lưu, cũng không cho mình cơ hội dựa thế ra mặt, chẳng bằng đi nương nhờ Lý Hành Tai, đây chưa hẳn không phải là cơ hội tốt.
Cơ hội chớp mắt mà qua, có ít người có thể bắt được. Suy nghĩ trong nháy mắt, Từ Vấn Thiên đã nhảy ra, nhất quyền nhất cước đã đạp ngã mấy tên ác tặc.
Có thể dạy dỗ ra một đồ đệ như Trần Mộng, thì dĩ nhiên bản lĩnh của Từ Vấn Thiên cũng không đơn giản. Đối mặt với một đám mâu tặc, có thể nói là không mất bao nhiêu công sức, tam quyền lưỡng cước liền quất ngã bọn hắn trên mặt đất.
Lý Hành Tai nhẹ nhàng thở ra, vừa rồi thật là có chút khinh thường, nếu như bị một đám mâu tặc đánh cho nhừ đòn, truyền đi cũng là chuyện vô cùng mất mặt.
“Đa tạ hảo hán ra tay trượng nghĩa, không biết xưng hô như thế nào?”
“Các hạ đa lễ, mỗ gia Từ Vấn Thiên, bởi vì gặp mấy tên mâu tặc làm xấu, mới dự định ra tay, không thể nói là chữ tạ.”
Lúc này một đám Vương Đào chật vật từ dưới đất bò dậy, xám xịt đào tẩu, Lý Hành Tai thấy cảnh này, cũng không có ngăn cản.
Sự chú ý của hắn còn ở trên thân Từ Vấn Thiên: “Hảo hán đang làm công việc gì?”
Từ Vấn Thiên mang theo sầu khổ: “Làm người giữ nhà cho thế gia, đến nay cũng bốn hai tuổi.”
“Ai, chính là tuổi lập nghiệp báo quốc, đại trượng phu sao có thể làm công việc rẻ tiền như vậy.”
Từ Vấn Thiên không thể làm gì lắc đầu: “Từ mỗ thuở nhỏ khổ luyện thương bổng, cũng muốn vì nước vì dân làm một số việc, nhưng vẫn chưa gặp được thời cơ tốt.”
Lý Hành Tai thở dài, bỗng nhiên quát to một tiếng: “Này, ngươi nói có khéo hay không, bản vương đang cần thủ hạ, không bằng ngươi tới làm việc cho ta?”
Từ Vấn Thiên khẽ giật mình: “Còn không biết tôn tính đại danh của công tử?”
“Chúa công nhà ta chính là Đông Hải Tiêu dao vương, tiêu diệt hải tặc lưu tặc chính là hắn.” Thủ hạ của Lý Hành Tài nói lớn.
Hai mắt Từ Vấn Thiên trợn to, hai tay vỗ ống tay áo: “Từ mỗ có mắt không tròng, vậy mà không biết được Chân Thần, thỉnh vương gia tha tội bất kính.”
“Ai, đa lễ, đa lễ.”
Lý Hành Tai hai tay đỡ lấy lấy cánh tay Từ Vấn Thiên, Từ Vấn Thiên muốn bái lại bái không được, ánh mắt hai người nhìn nhau, đồng thời thoải mái cười to.
Lần này Lý Hành Tai vào kinh thành, thứ nhất là vì góp tràng náo nhiệt, thứ hai chính là vì chiêu binh mãi mã. Dưới tay hắn văn có quan văn, võ có võ tướng, nhưng thiếu nhất vẫn là mãnh tướng giết địch trên chiến trường.
Hắn dự định trong lần tụ họp phiên vương này, đi lừa gạt mấy người đến Đông Hải Lạc Phượng thành. Những người như Từ Vấn Thiên, hắn nhất định không từ chối, mà càng hy vọng đến càng nhiều càng tốt.
Sau khi đỡ Từ Vấn Thiên đứng lên, ánh mắt của Lý Hành Tai đảo một vòng xung quanh, hắn phát hiện thân ảnh của Trình Đại Lôi mới đây mà đã biến mất trong chớp mắt.
Trình Đại Lôi đi dọc theo con đường, Từ Thần Cơ tò mò hỏi: “Đại đương gia, nếu đã gặp thì tại sao không tiến lên giáp mặt chào hỏi.”
Trình Đại Lôi chắp tay sau lưng, chậm chầm chậm nói: “Ngươi không thấy hai người bọn họ tình đầu ý hợp, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, chúng ta còn đi lên làm gì. Dù sao đã ở Trường An thì trước sau cũng sẽ gặp mặt.”
“Nếu đã đến thành Trường An thì tiểu công chúa kia chắc cũng đã tới?” Từ Thần Cơ.
Trình Đại Lôi thả chậm cước bộ, cười ha ha hai tiếng: “Ngươi hỏi ta, ta đi hỏi ai đây, nhưng chắc có lẽ đã tới.”