Chương 967: Tiểu Muội Đã Trưởng Thành

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 967: Tiểu Muội Đã Trưởng Thành

Lý Uyển Nhi xuất hiện trong hoàng cung, vẫn là nơi nàng đã từng ở, ánh mắt nhìn không gian quen thuộc.

Lý Nhạc Thiên từ bên ngoài bước vào, để thái giám, cung nữ lui xuống. Lý Uyển Nhi lập tức quỳ gối muốn hành lễ.

“Miễn đi, miễn đi, lúc phụ vương còn sống muội cũng không quỳ, vậy thì cần gì phải quỳ với trẫm.” Lý Nhạc Thiên.

“Dù sao cũng là Bệ hạ, quy củ vẫn phải nói.” Lý Uyển Nhi vẫn cúi đầu hành lễ.

Lý Nhạc Thiên nhìn lên nhìn xuống đánh giá Lý Uyển Nhi, trên khuôn mặt của hắn cũng không cất giấu nổi sự yên chiều.

“Hảo muội tử, muội đã gầy đi, nhưng trổ mã càng thêm xinh xắn. Như thế nào, Lục đệ có khi dễ muội hay không, nếu có thì cứ nói cho trẫm, trẫm làm chủ cho muội.”

Lý Uyển Nhi dịu dàng cười cười: “Cực khổ hoàng huynh nhớ thương, tất cả đều bình thường, Lục ca cũng không dám khi dễ ta.”

“Như thế nào, lần này trở về, cũng không cần đi đi, Trường An dù sao cũng là Trường An, những nơi khác không thể sánh bằng được.”

“Muội đã quen ở đó, cho nên cũng không muốn di chuyển đi đâu.”

Lý Nhạc Thiên gật gật đầu: “Đối với Lục đệ trẫm rất yên tâm, hiện tại hai người về hoàng cung ở mấy ngày, vi huynh sẽ tận tâm chiếu cố.”

“Trong cung hành động bất tiện, ta xuất hiện trong cung cũng không thích hợp.”

Lý Nhạc Thiên lần nữa gật đầu: “Nhưng trẫm cũng nên làm thứ gì đó cho muội, muội thích gì, cứ nói với trấm, trẫm làm chủ ban cho muội.”

Lý Uyển Nhi cười cười: “Cái khác ta cũng không cần, chỉ là có một chiếc khăn tay, là trước đó ta thêu chơi, rất tưởng niệm, cho nên muốn mang đi.”

“Cái này dĩ nhiên không có vấn đề, ta thường xuyên cho người vào dọn dẹp phòng nhưng không hề động vào vật nào của muội, cái khăn tay kia ở chỗ nào, muội có thể tìm.”

Hai người ở trong phòng, trò chuyện rất nhiều lời, đơn giản là thuở thiếu thời hồ nháo, những năm khổ cực gần đây. Sau khi tìm được chiếc khăn tay kia, Lý Uyển Nhi liền đứng dậy cáo biệt, Lý Nhạc Thiên cũng không có tự mình tiễn đưa, chỉ là để người đưa nàng trở về nơi ở đã được sắp xếp trong thành Trường An.

Hai huynh muội trò chuyện vui vẻ, nhưng lúc cáo biệt, đáy lòng đều khe khẽ thở dài.

Đến cùng là tâm ý không nói.

Lý Uyển Nhi ngồi trong kiệu nhỏ, xuất cung. Đây dĩ nhiên không phải là đãi ngộ của công chúa, giống như Trình Đại Lôi đã nói, Minh Ngọc công chúa đã chết ở trên thảo nguyên, người sống xót chính là Lý Uyển Nhi.

Dù nhiều hay ít thì Lý Uyển Nhi chưa hẳn đã chịu tha thứ cho việc Lý Nhạc Thiên đã thúc đẩy chuyện hòa thân.

Mà tâm của Lý Nhạc Thiên cũng vô cùng u sầu, gặp lại Lý Uyển nhưng nàng đã không còn vẻ điêu ngoa tùy hứng như trước đây. Hiện tại Lý Uyển Nhi đã trở nên thành thục chững chạc, biết lời gì nên nói, lời gì không nên nói.

Nhưng ở trong lòng Lý Nhạc Thiên, vẫn là càng ưa thích nha đầu điêu ngoa bốc đồng của ngày xưa.

Sinh ra trong nhà đế vương, không thể không lớn lên, nàng, Lý Hành Tai, bao gồm cả hắn đều là thân bất do kỷ. Tất nhiên ở vị trí này, liền không thể không gánh vác trách nhiệm của mình, tiếp nhận sự sắp đặt của vận mệnh.

Bước ra cung điện, Lý Nhạc Thiên đi đến sân tập võ của hoàng cung, nhìn thấy Mã Mạnh Khởi vẫn đang thao luyện võ nghệ ở nơi đó.

Lý Nhạc Thiên không thể không thừa nhận thế gian lại có thứ gọi là thiên phú. Bản thân hắn luyện Bàn Long tám chiêu thức cũng không quá tinh thông. Tám chiêu thức nhưng hắn chỉ tinh thông một hai chiêu, thực lực chỉ biết luyện chứ không tìm được thời gian để củng cố võ nghệ.

Hắn chỉ đơn gian giải thích một phen với Mã Mạnh Khỏi nhưng kết quả gã có thể lĩnh ngộ được cái tinh túy, trải qua mấy ngày thao luyện đã có được phong độ tốt, nếu cho gã thêm chút thời gian thì nhất định có thể luyện đến thuần thục.

Chậc, thương của Lý Gia có thể phát huy tốt đa trong tay của người khác thì cũng chưa chắc không phải là chuyện tốt.

Nhìn thấy Lý Nhạc Thiên tới, Mã Mạnh Khởi dừng mộc thương trong tay, khom mình hành lễ. Thời gian trôi qua, gã cũng phải học được một chút quy củ.

Lý Nhạc Thiên phất phất tay ra hiệu miễn lễ, nói: “Không tệ, mấy ngày ngắn ngủi liền tới mức này, quả nhiên là anh tài ngút trời, người dùng thương trong thiên hạ chưa chắc có được mấy người thắng nổi ngươi.”

Mã Mạnh Khởi ngóc đầu lên: “Có thể thắng được Trình Đại Lôi sao?”

Lý Nhạc Thiên dừng một chút: “Cái này trẫm cũng không nói được, ngươi cảm thấy thế nào?”

Mã Mạnh Khởi lắc đầu, từ biểu lộ nhìn qua liền biết gã cũng không có bao nhiêu tự tin.

Võ nghệ của Lý Nhạc Thiên không tính quá xuất sắc, nhưng mặt nhìn người lại không tệ, hắn nói: “Cao thủ tranh chấp, vốn là không có mười phần chắc chắn. Ngươi không nắm chắc thắng qua Trình Đại Lôi thì hắn cũng chưa chắc có thể dễ dàng thắng được ngươi.”

Mã Mạnh Khởi gật gật đầu, coi như được an ủi đôi phần. Thiếu niên khí phách, sợ nhất vấp phải trắc trở, đụng tới đụng đi, liền bó chân không dám hướng về phía trước. Lý Nhạc Thiên có được thủ hạ đắc lực như thế, dĩ nhiên còn đang hy vọng gã có thể phát huy tối đa, chứ không muốn để gã phải chịu uất khí dưới Trình Đại Lôi, từ đó mà hao tổn tinh thần.

“Ngươi tuổi còn trẻ, vốn nên giấu tài, không nên lộ rõ tài năng. Bất quá, ngươi đã muốn nổi bậc thì trẫm sẽ cho ngươi cơ hội ra mặt. Thừa dịp phiên vương vào kinh thành, vậy hãy để người trong thiên hạ đều biết tên tuổi của ngươi.”

Mã Mạnh Khởi lại có mấy phần ngại ngùng, nói: “Cái này không tốt lắm đâu.”

Lý Nhạc Thiên trợn mặt nhìn gã, Mã Mạnh Khởi muốn cự tuyệt lại ra vẻ mời chào, nhưng không chắc trong lòng cao hứng biết bao nhiêu đâu.

“Bệ hạ dự định sắp xếp như thế nào?”

“Ta sẽ để cho Bách Lý Thắng chuẩn bị một bữa tiệc, chiêu đãi các lộ phiên vương, đến lúc đó, ngươi sẽ có cơ hội lộ mặt.”

Mã Siêu cần cơ hội lần này, Lý Nhạc Thiên cũng cần cơ hội lần này. Hắn muốn nói cho thiên hạ chư hầu, trong tay hắn cũng có dạng hổ tướng như Mã Mạnh Khởi, hắn, cũng không phải người dễ bị bắt nạt.

Một kiệu nhỏ đi ra khỏi cung, lắc lắc ung dung, xuyên qua mấy con phố, quẹo vào một tòa phủ lớn.

Đây cũng là phủ của Lục Vương Tử, nơi ở trước đây của Lý Hành Tai tại Trường An. Tuy xa xỉ nhưng trải qua chiến loạn, lại không có người tu sửa cho nên hiện tại cũng có chút tiêu điều.

Lý Uyển vừa xuống kiệu, liền thấy được Lý Hành Tai, bên cạnh hắn còn có một tráng hán, vóc người khôi ngô, khuôn mặt tím đen.

Đây là Từ Vấn Thiên mới được Lý Hành Tai thu nhận dưới trướng, Lý Hành Tai vừa nhìn thấy Lý Uyển Nhi thì vội chạy đến.

“Tiểu muội, muội có biết ta ở trên đường gặp được ai không?”

“Ai?”

“Còn ai nữa, chính là người mà tiểu muội ngày đêm mong nhớ?”

Lý Uyển đỏ mặt lên: “Nói hươu nói vượn, hắn đã đến Trường An?”

“Ai?” Lý Hành Tai vô tội nhìn nhìn Lý Uyển Nhi: “Ta không có nói là ai, ngược lại hỏi muội muội một tiếng, hắn họ gì tên gì?”

“Thèm đòn, nếu huynh không nói, ta sẽ nổi giận.”