Chương 968: Tiệc Tối Trên Lâu Thuyề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 968: Tiệc Tối Trên Lâu Thuyề

Lý Hành Tai cười khổ cầu xin tha thứ, đem chuyện ngày hôm nay kể lại rành mạch, tiện thể cũng đề cập vài câu về Từ Vấn Thiên.

“Tiểu muội, muội ngày đêm thương nhớ, ngày càng gầy gò, lần này hắn đã gần trong gang tấc, muội có muốn đi gặp hắn không, chỗ ở của hắn cũng không xa?”

Lý Uyển một đường chịu hắn châm chọc khiêu khích, đến bây giờ cũng đã thành thói quen. Trong miệng hừ một tiếng: “Nếu nói gần, chỉ đi mấy bước thì tại sao hắn không tới đây?”

Giờ này khắc này, Trình Đại Lôi ngồi ở sảnh phía trước uống trà. Không bao lâu Lưu Phát Tài từ bên ngoài trở về, đã hỏi dò rõ ràng nơi ở của Lý Hành Tai, trừ cái đó ra, còn có Lý Uyển.

Đúng là khoản cách không xa, chỉ cách một con phố.

Từ Thần Cơ ngồi ở một bên, ngón tay khuấy khuấy ấm trà: “Đại đương gia, chúng ta muốn sang bên đó hay không?”

“Sang bên đó làm gì, nếu hắn muốn gặp thì đã sớm tới đây.”

Từ Thần Cơ nói: “Nào có đạo lý cô nương đến nhà, loại sự tình này Đại đương gia phải nên chủ động?”

“Cái gì chủ động không chủ động, hai chúng ta rất trong sạch có được hay không?”

Lúc nói lời này, Trình Đại Lôi hơi có tật giật mình.

Trước đây hắn gửi trả Lý Uyển Nhi cho Lý Hành Tai, theo lý giải của Lý Uyển Nhi chính là thần nữ có mộng nhưng Vương không có ý định. Về phần Trình Đại Lôi cũng không tính quá thuần khiết, chỉ là hắn không vui trong một đoạn thời gian.

Hắn ngồi ở chỗ đó, cau mày, suy nghĩ lời nói của Từ Thần Cơ không phải là không có đạo lý. Hoàn toàn có thể xách chút lễ vật, đến nhà bái phỏng. Cũng không biết người hắn muốn gặp là Lý Hành Tai hay là Lý Uyển Nhi.

Trong lòng đang suy nghĩ, ngoài cửa đột nhiên có khách tới.

Chuyện này làm cho Trình Đại Lôi cảm thấy có chút hiếm gặp, bởi vì xuất thân của hắn là sơn tặc, cho tới bây giờ trên thân vẫn chưa rửa sạch được chữ tặc này. Cho nên mới đến Trường An, trước cửa sau cửa đều vắng vẻ, không một ai muốn đến lôi kéo làm quen với Trình Đại Lôi.

Người đi vào mới biết, hóa ra là người của Bách Lý Thắng đến mời hắn tối nay dự tiệc tại Lâu thuyền. Theo lời của hạ nhân, không đơn giản chỉ mời một mình Trình Đại Lôi mà phần lớn các phiên vương đều nhận được thiệp mời.

“Nói như thế, có nghĩa là không chỉ một mình ta tới?”

Người đưa thư nói: “Tiểu nhân phụ trách đưa thiệp mời cho Trình đương gia, sau đó còn đi đến chỗ của Tiêu dao vương, ngoài ra còn nhiều người đưa thư khác.”

“Công việc này của ngươi cũng thật khó khăn.” Trình Đại Lôi để cho Lưu Phát Tài lấy ra ba mươi lượng bạc: “Mau mau đi, cũng đừng làm chậm trễ chuyện của Hầu gia.”

Sau khi người đưa thư rời đi, Trình Đại Lôi giống như gặp được gió xuân, trong lòng suy nghĩ tối nay cho dù Lý Uyển Nhi có đi hay không thì mình vẫn có thể giáp mặt với Lý Hành Tai, chỉ cần gặp một người thì việc gặp người còn lại cũng rất dễ dàng.

Hắn vội vàng tắm rửa thay quần áo, chải đầu chỉnh tề, các lộ phiên vương cũng là đại phú đại quý, chính mình cũng không thể đánh rơi uy phong.

Sau đó, Trình Đại Lôi liền buồn bực ngán ngẩm chờ trời tối xuống.

Trong bóng đêm, tiếng nước va vào mạn thuyền, mặc dù chưa tới mười lăm tháng tám nhưng mặt trăng đã dần lớn và sáng tỏ.

Thuyền thả neo gần bờ, trên bờ trên thuyền đèn đuốc sáng trưng, tiếng ca hát rộn ràng. Lúc trời vừa tối, khách nhân nhận được thiệp mời liền kéo đến không dứt.

Có người ngồi kiệu, có người cưỡi ngựa, có người đi thuyền...... Chỉ cần nhận được thiệp mười thì đều là có người có thân phận. Xung quanh ngoại vi còn có rất nhiều người, hơn phân nửa là giang hồ hào khách không nhận được thiệp mời, tới đây để tham gia náo nhiệt.

Vạn nhất được chư hầu nào nhìn trúng, nói không chừng liền có teher phong vương bái tướng.

Nghe nói, Bách Lý Thắng đã bao tất cả các ca cơ ở các phường. Những vị cô nương này ngày thường không phải ai cũng gặp được, nhưng Bách Lý Thắng đã ra lệnh, các nàng cũng không thể không nghe phân phó.

Số mệnh là vận may, bảy phần là do trời định đoạt, ba phần là người tạo, ai có thể ngờ Bách Lý Thắng trước đây lưu lạc thành sơn tặc, nhưng hôm nay đã trở thành cỗ thế lực dưới một người trên vạn người.

Một trong hoa khôi của các phường, tên là Ngọc Tước, theo lời đồn nàng là người Giang Nam, linh khí của Giang Nam đều ở trên người nàng. Trời sinh dung mạo tinh xảo, hơn nữa còn có một đôi sen vàng ba tấc, tài ca múa thượng thừa. Mỗi lần múa, trong tay đều nâng theo cốc rượu, tà váy tung bay, trên dưới điên đảo, nhưng rượu trong cốc không hề rơi dù chỉ một giọt. Theo lời đồn, chỉ cần uống ba chén rượu này thì đủ sức để tranh tài với các vị tiên nhân.

Nhảy múa, đàm luận thơ ca, hát được Phong Hoa Tuyết Nguyệt.

Đương nhiên, lời đồn cũng chỉ là lời đồn. Liên quan tới cô nương Ngọc Tước này, nghe thì nhiều nhưng thấy thì thiếu. Cho tới bây giờ vẫn chưa nghe nói có vị công tử phong lưu nào được bước vào phòng nàng.

Hôm nay Bách Lý Thắng mời được nàng, cũng chỉ cần một câu nói. Bên ngoài Lâu thuyền có không ít người, phần lớn bọn họ đều muốn nhìn xem cô nương Ngọc Tước này có bộ dáng như thế nào.

Trong tất cả mọi người, Trình Đại Lôi có chút kỳ quái, hắn đã không cưỡi ngựa, cũng không có ngồi kiệu, mà là cùng Từ Thần Cơ và Lưu Phát Tài thong dong đi bộ tới.

Từ Thần Cơ xem như chưa thấy qua bao nhiêu sự đời, cho nên không khỏi há mồm trợn mắt với mọi thứ xung quanh. Về phần Lưu Phát Tài thì tốt hơn một chút, cũng không phải nói hắn đã trải qua nhiều sự đời mà bất quả chỉ do xuất thân lừa gạt, giả vờ giả vịt là có nhiều kinh nghiệm mà thôi.

Trình Đại Lôi lên thuyền, cũng không người ra lấy thiệp mời của hắn. Khuôn mặt của hắn chính là thiệp mời tốt nhất, hiện nay trong đế quốc có rất nhiều người không nhận ra Trình Đại Lôi, nhưng người chưa từng nghe qua tên hắn thì có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Lâu thuyền có tất cả ba tầng, Trình Đại Lôi vốn chỉ muốn đến xem náo nhiệt, nhưng sau khi lên thuyền thì lại có chuyện muốn làm. Hắn đi ra boong tàu, muốn nhìn xem chiếc thuyền này được cấu tạo như thế nào.

Thuyền có ba tầng, có lẽ là cấp độ cao nhất của nghề đóng thuyền tại đế quốc. Trình Đại Lôi cũng là bệnh nghề nghiệp phát tác, muốn biết thuyền lớn này được cấu tạo như thế nào, hoạt động làm sao, sau này vạn nhất gặp trên chiến trường thì cũng biết ứng đối.

Nhìn qua một vòng sau liền thất vọng, thuyền này không phải thuyền buồm, là dựa vào sức người. Tầng dưới chót của tàu có rất nhiều tráng hán đang khởi động ổ quay, thì nó mới có thể di chuyển.

Nhìn qua rất phong độ, bất quá tác dụng cũng không lớn. Bây giờ đế quốc không có nhiều vũ khí tầm xa, đế quốc có thể tạo ra một con thuyền lớn, dùng sức của hơn trăm người để điều khiển, nghe thì có khí phái nhưng không có lợi, chỉ thiệt sức của dân.