Chương 971: Giao Đấu Với Trình Đương Gia
Khi Lý Hành Tai khập khiễng đi xuống lầu, đã bỏ lỡ toàn bộ quá trình chiến đấu. Chỉ thấy Duyện Châu Lôi Đãng Thù ngã trên mặt đất, hai tên người hầu của gã thì khẽ ai u một tiếng.
Lý Hành Tai bĩu môi, biết ngay một màn này sẽ phát sinh. Nếu như Trình Đại Lôi không động thủ thì hắn còn là Trình Đại Lôi sao.
Trong thịnh hội hôm nay, dù sao Trình Đại Lôi cũng chỉ một thân một mình đi vào. Mà nhiều có mặt ở đây, phần lớn đều có xuất thân hào môn thế gia, chính là hạng người dù giết người phóng hỏa cũng phải tận lực duy trì thể diện quý tộc. Trình Đại Lôi không giống, hắn xuất thân từ sơn tặc, đồng thời cũng không phải là người để ý đến thế diện.
Bách Lý Thắng lẳng lặng nhìn một màn này, ngược lại cũng không hề gấp gáp, thậm chí còn cao hứng khi thấy chuyện này xảy ra. Trình Đại Lôi ra tay càng ác, thì gây thù hằn càng nhiều, gây thù hằn càng nhiều thì hắn cũng nhanh bị giết chết.
Nếu là vậy thì mình tại sao không làm.
Phần lớn các thế lực khác cũng nghĩ như vậy, nhìn thấy Lôi Đãng Thù ngã trên đất, trong lòng bọn họ liền bắt đầu hả hê trên nỗi đau của người khác.
Bách Lý Thắng cuối cùng cam lòng mở miệng: “Bản hầu dĩ nhiên hiểu rõ bản lĩnh của Trình đương gia. Trên đế quốc này, người có thể thắng được Trình đương gia cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Nhưng trên sân hôm nay liệu ai có muốn cùng Trình đương gia phân tranh cao thấp hay không?”
Bách Lý Thắng đã bắt đầu châm ngòi thổi gió, gã rất vui lòng nếu nhìn thấy trên sân xảy ra tình huống chó cắn chó một miệng lông.
Đế quốc rất lớn, chín vạn dặm giang sơn. Nhiều người cũng chỉ mới nghe tên Trình Đại Lôi nhưng chưa từng gặp qua hắn. Lời đồn đều nói người này cao minh như thế nào, nhưng ai biết liệu đó có phải là hư danh hay không.
Đã trở thành một trong những chư hầu thì ai không phải là nhân vật một tay che trời, thu hết nhân tài vào túi. Ngươi có thể thắng được Lôi Đặng Thù thì có thể tính là gì, nhìn Lôi Đặng Thù bất quá cũng chỉ là giá áo túi cơm mà thôi.
Đúng lúc này, có một hán tử nhảy ra, hai tay ôm quyền: “Từ Châu Ô Phong Đình, từ lâu đã mộ danh Trình đương gia, hôm nay thỉnh một trận chiến.”
Trình Đại Lôi bất động thanh sắc, chỉ là ngoắc tay về phía đối phương.
Ô Phong Đình ôm quyền xông về trước, hai tay như pháo quyền, dưới chân đạp lên tà nguyệt thất tinh bộ. Người trong nghề ra tay, chiêu thức cay độc, quyền pháp phối hợp với bộ pháp, đây là chiêu thức mà người thường phải mấy hơn chục năm mưới có thể luyện được.
Công phu quyền cước của Trình Đại Lôi không tốt lắm, nhưng nhãn lực và khí lực phải có, cái gọi là nhất lực hàng thập hội, chính là đạo lý này.
Ngay khi Ô Phong Đình tấn công tới, Trình Đại Lôi đá ra một cước, đạp vào hạ âm của Ô Phong Đình. Ô Phong Đình giật mình, nắm đấm đã sắp chạm tới Trình Đại Lôi lập tức thu hồi lại, nghiêng người né tránh.
Chiêu thức võ công trên giang hồ không có nhiều thứ gọi là tiên phong đạo cốt, bạch y tung bay như vậy. Đấm vào mắt, đạp hạ âm…Nơi nào thế yếu thì tấn công về nơi đó. Sống trên giang hồ, có thể còn sống là đã tốt rồi, nào có nhiều thứ gọi là thể diện như vậy.
Sau khi tránh đi một chiêu này, Ô Phong Đình lại đập ra một quyền, một quyền này nện vào huyệt thái dương của Trình Đại Lôi. Chỉ cần một quyền đập trúng, thì thắng thua cũng sẽ được phân rõ.
Trình Đại Lôi hơi hơi nghiêng thân, sững người lại, muốn nhận một quyền này.
Tâm hữu linh tê.
Trình Đại Lôi không chỉ có khoái kiếm, mà còn có linh khê nhất chỉ có thể tiếp được binh khí trong thiên hạ. Binh khí trên thiên hạ dĩ nhiên cũng bao gồm cả nắm đấm, cho nên Ô Phong Đình vốn là một quyền tấn sát nhưng vẫn bị Trình Đại Lôi bắt được.
Theo sát lấy chính là một cước.
Một cước đá vào bụng dưới Ô Phong Đình, Ô Phong Đình phun ra một ngụm máu đen, cơ thể im lặng ngã xuống đất.
Trình đương gia không những tham gia hỗn chiến trên giang hồ mà còn là sát tướng trên chiến trường. Trên chiến trường, không ai nói với ngươi bất kỳ quy tắc nào, những gì ngươi học được là cách hiệu quả nhất để giết người. Làm thế nào để giết được nhiều kẻ thù hơn trong thời gian ngắn nhất
Một cước này của Trình Đại Lôi đã khiến cho Ô Phong Đình mất đi hoàn toàn năng lực chiến đấu.
Ngay lập tức lại có người xông ra, người này là sư huynh đồng môn của Ô Phong Đình, tên gọi Lữ Thính Kiều.
Gã hung dữ nhìn chằm chằm Trình Đại Lôi , quát lạnh một tiếng: “Bất quá là luận võ luận bàn, hà tất các hạ ra tay ác độc như thế, tới, tiếp một chiêu của ta.”
Vì là đồng môn cho nên chiêu thức cũng không kém hơn nhau bao nhiêu. Trình Đại Lôi từ chỗ Ô Phong Đình, nắm được thói quen của sư môn bọn hắn, biết nên đối phó với gã như thế nào để không mất sức lực vô ích. Chỉ với ba chiêu hai thức, hắn đã đánh bại Lữ Thính Kiều, gã cùng Ô Phong Đình đều giống nhau, bị Trình Đại Lôi đạp một cước, không thể đứng lên khỏi mặt đất, sau cùng phải để người khác đỡ đi.
Lần này Trình Đại Lôi coi như chọc phải tổ ong vò vè, Lữ Thính Kiều cũng có bằng hữu huynh đệ, hai ngươi khác lập tức nhảy ra. Song hùng tề chiến Trình Đại Lôi, bản thân Trình Đại Lôi đã có mấy phần không vui, cho nên ra tay càng nặng, đơn giản trực tiếp đánh bọn hắn ngã lăn ra đất.
Trên sân, ngày càng càng nhiều người muốn thách đấu với Trình Đại Lôi, có người đơn đả độc đấu, có lúc thì ba, bốn người cùng nhau đi lên.
Trình Đại Lôi cuối cùng cũng không thể chiến thắng dễ dàng như lúc đầu, người có thể làm việc bên cạnh các chư hầu, ít nhiều đều là những cao thủ nắm giữ mấy tuyệt chiêu giữ nhà. Huống chi nhiều người động thủ như vậy, khiến cho xung quanh Trình Đại Lôi đều bị bao vây cực kỳ chặt chẽ.
Đây không phải là thứ mà một mình Trình Đại Lôi có thể ứng phó được.
Cuối cùng, hắn tài cao gan cũng lớn, từ trong đám người nhảy ra, thi triển công phu khinh thân, nhảy lên lầu hai.
Bách Lý Thắng nhìn thấy một màn này, ánh mắt âm thầm ra hiệu cho Mã Mạnh Khởi. Hôm nay dựng sân khấu lớn như vậy không phải dành cho Trình Đại Lôi mà là cận thần Mã Mạnh Khởi của bệ hạ. Chiến đến bây giờ, Trình Đại Lôi dù cho cao minh nhưng thân thể cũng chỉ là huyết nhục, thể lực sẽ càng ngày càng tiêu hao.
Bây giờ chính là thời cơ tốt nhất để Mã Siêu xuất thủ, nếu có thể thừa dịp Trình Đại Lôi đang cạn kiệt sức lực mà đánh bại hắn thì qua tối nay, thiên hạ không ai là không biết đến Mã Mạnh Khởi.