Chương 972: Gái Giang Hồ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 972: Gái Giang Hồ

Cho tới bây giờ, Mã Mạnh Khởi còn chưa có lộ diện trước mặt người khác. Hôm nay gã mặc mộ bộ ngư long bạch bào của quân chỉ huy Ngư Long Vệ, tóc buộc gọn gàng, đeo lượng ngân quan. Bộ dáng đã không còn bù xù như trước đây.

Ăn mặc tỉ mỉ như thế, khiến Bách Lý Thắng cũng phải thất kinh. Gấm Mã Siêu quả nhiên không hổ là gấm Mã Siêu, nếu như so sánh với Trình Đại Lôi thì Trình Đại Lôi hẳn phải đi tự sát một lần rồi đầu thai lại lần nữa.

Quân tử như ngọc, mỹ nhân như hoa, chuyện quân tử mỹ nhân một khi truyền đi thì danh tiếng của Mã Mạnh Khởi sẽ không ai có thể ngăn cản được.

Nói đến đây, mới thấy bệ hạ đã vì Mã Mạnh Khởi mà bỏ ra rất nhiều vốn liếng.

Bây giờ, Trình Đại Lôi đứng ở lầu hai, ánh mắt nhìn quần hùng dưới chân. Bọn hắn kêu gào muốn Trình Đại Lôi xuống, Trình Đại Lôi căn bản không có trả lời. Hắn mặc dù có chút bực bội, nhưng dù sao không phải là đồ ngốc, tiếp tục đánh nữa thì chính mình khẳng định sẽ mất mặt.

Ánh mắt dạo qua một vòng, Trình Đại Lôi chợt phát hiện không thấy bóng dáng Nhất Chi Đào. Vừa rồi đánh một trận rối loạn, Trình Đại Lôi cũng không có quá mức lưu ý, bây giờ nàng ta đã rời đi.

“Đi .”

Trình Đại Lôi nhảy lên không trung, trực tiếp nhảy lên bờ, bạch bào bồng bềnh, nếu như không xem mặt thì thật sự có mấy phần khí chất xuất trần. Lưu Phát Tài cùng Từ Thần Cơ lần lượt xuống thuyền, thân ảnh của ba người biến mất ở trong màn đêm.

Bách Lý Thắng đột ngột đứng lên, biểu tình không trấn định như trước. Gã còn đang chờ có thể giẫm đạp Trình Đại Lôi như tại sao Trình Đại Lôi nói đi là liền đi.

Đến cuối cùng gã cũng không thể hiểu, Trình Đại Lôi hôm nay vì cái gì ra tay, lại vì cái gì rời đi. Gã nhìn về phía Mã Siêu, vẻ mặt cũng là đặc biệt biệt khuất.

Đêm khuya tại Trường An, ba người Trình Đại Lôi đi dọc theo bờ về phía trước, trái phải cũng không có người nào, đế giày rơi vào trên tấm đá, phát ra âm thanh lạch cạch.

Lưu Phát Tài cùng Từ Thần Cơ cũng không có nói gì, hai người phát hiện cảm xúc của Trình Đại Lôi không đúng cho lắm, nhưng cũng không biết vì lý do gì.

Vừa rồi bọn họ có đi đến một thanh lâu mới biết Nhất Chi Đào không ở nơi đó. Theo lời của tiểu nhị thì nàng ta sống ở một ngôi nhà nhỏ gần bờ sông, cho nên ba người liền vội di chuyển về nơi đó.

Không biết hữu ý hay vô ý, Trình Đại Lôi đi rất chậm, trên đường đi, Trình Đại Lôi cũng bắt đầu nhờ về quá khứ khi mới quen biết Nhất Chi Đào.

Khi đó Nhất Chi Đào là đệ nhất hoa khôi thành Trường An, có vô số người theo đuổi. Mà Trình Đại Lôi vừa vừa chạy nạn đến thành Trường An, mai danh ẩn tích, ngay cả một cái tên họ thật cũng không dám lộ.

Hai người vốn là đại bác bắn không tới nhưng trời xui đất khiến lại đụng vào nhau. Một lần nào đó tại hội chùa miếu Thành Hoàng, Nhất Chi Đào tới thắp hương. Trình Đại Lôi lúc đó bởi vì ra mặt quá nhanh, bị cừu nhân truy sát, cùng đường mạt lộ trốn vào miếu Thành Hoàng, Nhất Chi Đào cố ý che lấp, mới giúp Trình Đại Lôi ngăn trở lần tai họa này.

Hai người từ đó xem như quen biết, về sau Trình Đại Lôi dần dần đứng vững gót chân, cũng giúp Nhất Chi Đào cản một việc nguy hiểm. Một tới hai đi, xem như có giao tình, Trình Đại Lôi thường xuyên đi đến thanh lâu chiếu cố, Nhất Chi Đào ngẫu nhiên cũng che đậy chuyện của hắn.

Một người là sơn tặc, một người là mỹ nữ, nhìn xem một trời một vực, nhưng kỳ thật cũng là người cùng đường mạt lộ, cho nên mới có giao tình lúc hoạn nạn.

Thế nhưng, Trình Đại Lôi nghĩ mãi không rõ, lấy thân phận của Nhất Chi Đào thì như thể nào cũng không thể rơi vào tình cảnh như bây giờ được. Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, Trình Đại Lôi cũng nghĩ không thông, bất quá nhìn thấy giai nhân một đời nghèo túng như vậy, Trình Đại Lôi dĩ nhiên không thể vui vẻ.

Tiếp tục đi lên phía trước, bờ sông xuất hiện một mảnh nhà thấp bé. Mặc dù rất nhiều năm rồi Trình Đại Lôi chưa tới Trường An, nhưng hắn vẫn có chút hiểu biết đối với nơi này.

Trường An là chỗ phồn hoa nhất thiên hạ, vương công quý tộc vô số kể. Nhưng Trường An cũng có người nghèo, địa phương gần bờ sông cũng chính là xóm nghèo của thành Trường An. Bên trong tụ tập khổ lực, tiểu phiến, tên ăn mày...... Phần lớn là cùng đường mạt lộ, người không có bản lĩnh gì.

Thậm chí còn không bằng tòa thành dưới lòng đất mà Trình Đại Lôi làm chủ trước kia. Tòa thành dưới mặt đất đều là một đám ác đồ, cùng đường mạt lộ, bọn hắn còn chịu bí quá hoá liều. Nhưng người ở nơi này, ngay cả bí quá hóa liều cũng không dám.

Điều làm tâm tình của Trình Đại Lôi thêm trầm trọng chính là ở đây còn một loại nghề nghiệp khác, gọi là gái giang hồ.

Tại đế quốc, kỹ nữ cũng có nhiều loại khác nhau. Ví dụ như Ngọc Tước, là nhân vật đứng đầu trong nghề. Nàng ta có nơi ở riêng, có nhà hoàn phục dịch, muốn gặp mặt nàng ta thì ngoại trừ vung tiền như rác thì phải là gia thế tài học, dáng vẻ tiêu tiền như nước, thì cô nương mới nể mặt bằng lòng gặp mặt một lần. Cùng ngồi đàm đạo, nói chuyện cầm kỳ thư họa, nhưng nếu muốn nắm tay ve vãn thì đều xem là suy nghĩ viễn vông.

Đương nhiên, loại quy củ này cũng chỉ là đối với người bình thường. Có ít người trời sinh không cần tuân theo quy củ, giống như Bách Lý Thắng hôm qua vừa ra lệnh một tiếng thì Ngọc Tước liền vui vẻ đến, ngay cả nửa điểm bất mãn cũng không dám có.

Ngoài ra còn có một loại gọi là gái giang hồ, các nàng bị xem là tiện tịch, không được quan phủ công nhận. Chỉ có thể khép hờ cánh cửa và treo một miếng lệnh bài lên trên, khi có khách quen đến, bọn họ sẽ lật miếng lệnh bài lại.

Khuôn mặt của Trình Đại Lôi âm trầm, có một số việc thật sự hắn không dám nghĩ đến.

Bọn hắn vừa đi vào khu nhà ẩm thấp thì liền nhìn thấy một hán tử khom lưng đi tới, trên khuôn mặt béo mang theo nụ cười.

Đối với nghề nghiệp của hán tử này, ba người Trình Đại Lôi không phải không biết, đại khái là người phụ trách tiếp khách cho thê nữ, trên đường mời chào sinh ý.

Thấy gã vẫn không nói gì, Trình Đại Lôi liền trực tiếp hỏi: “Muốn hỏi thăm ngươi một người?”