Chương 973: Thân Phận Khác Biệt
Trên mặt hán tử mang theo nụ cười, xoa xoa tay.
Trình Đại Lôi dùng ánh mắt ra hiệu Lưu Phát Tài, Lưu Phát Tài cũng chán ghét đến ném cho gã một thỏi bạc. Hán tử kia tiếp nhận bạc, đặt ở trong miệng cắn cắn, nụ cười càng rực rỡ.
Gã thấy Trình Đại Lôi ra tay hào phóng như vậy, vốn định chặt đẹp một đao. Nhung trên người Trình Đại Lôi lại mang theo một cỗ khí chất không giận tự uy, rõ ràng không dễ chọc.
“Lão gia xin ngài cứ hỏi, phàm là tiểu nhân biết, nửa điểm không dám giấu diếm?”
Trình Đại Lôi thoáng ngập ngừng, không biết nên miêu tả Nhất Chi Đào như thế nào. Hắn suy nghĩ một hồi rồi nói: “Có một người làm việc ở Mãn Thính Phương (tên thanh lâu), hiện tại đang ở chỗ này nhưng cụ thể ở nơi nào thì ngươi biết không?”
“Lão gia muốn hỏi Đào bà tử sao, nàng ở ngay phía trước, rẽ trái ở ngã tư thứ hai, tòa nhà gỗ bên sông chính là chỗ của nàng ta.”
Từng là Nhất Chi Đào, cô nương được nam nhân Trường An muốn hái nhất nhưng tại sao lại biến thành Đào bà tử. Trình Đại Lôi cũng không biết chính mình bây giờ nên có tâm tình như thế nào, hắn hỏi: “Nghe nói năm đó nàng ta rất nổi danh, nhưng tại sao hôm nay lại luân lạc đến tình cảnh này?”
“Hắc, lão gia có thể không biết, trước đây đúng là nàng ta là nữ nhân đứng đầu bảng của Mãn Thính Phương, tiểu nhân nghe nói không thiếu đại nhân vật đều là khách nhân của nàng. Ta nghe nói cũng không biết thật hay giả, rằng có một vị đại nhân vì muốn chuộc thân cho nàng ta, nhưng nàng hết lần này tới lần khác không theo. Người a, liền nên biết mình có bao nhiêu cân lượng, không phải sao, hiện tại đã đắc tội với người khác. Đại nhân ở thành Trường An là người chúng ta không gánh tội nổi, hắn cưỡng bức thân thể của nàng, lại khiến cho mọi người xa lánh, không đến mấy năm, nàng ta liền bị Mãn Thính Phương đuổi ra. Trước kia còn có một hai người đến tìm nàng, nhưng bây giờ thì càng ngày càng ít.
Trình Đại Lôi lại móc ra một thỏi bạc, nói: “Làm phiền, hắn là đại nhân vật nào, nói tên ra, nói không chừng ta cũng đã nghe qua.”
Hán tử lắc đầu: “Cái kia tiểu nhân không biết, chuyện này đã trôi qua rất lâu, những đại nhân vật kia tiểu nhân cũng không biết. Gia, ngài cảm thấy tiểu nhân nói có lý hay không.”
Trình Đại Lôi lung lay bả vai, bỗng nhiên cười ha ha : “Có lý, có lý.”
Hán tử liên tiếp thu hai khối bạc, cũng càng vui vẻ, nói: “Gia, tiểu nhân nơi này có một thứ bảo bối, là từ thảo nguyên tới, chỉ cần một hạt liền có thể để cho ngài hùng phong không ngã.”
Trình Đại Lôi giật mình: “Ngươi bán thuốc ?”
“Đúng vậy a.” Hán tử cũng ngẩn người: “Bán thuốc lang da ba, ở đây ai không biết, ai không hiểu, bảo đảm hàng thật giá thật.”
Trình Đại Lôi trầm mặc im lặng, Từ Thần Cơ cùng Lưu Phát Tài biểu lộ cũng có lúng túng. Trình Đại Lôi thở dài ra một hơi.
“Xin lỗi.” Trình Đại Lôi lại móc ra một thỏi bạc: “Cảm tạ.”
Hán tử lấy lại tinh thần, Trình Đại Lôi đã đi về phía trước. Hán tử bỗng nhiên nhìn theo bóng lưng hắn, gọi to “Gia, ngài cũng là khách nhân trước kia của Đào bà tử sao, tiểu nhân thấy được, ngài là người trượng nghĩa, có khả năng có thể giúp đỡ nàng ta.”
Trình Đại Lôi cũng không quay đầu lại, tiếp tục đi lên phía trước: “Ta không phải là khách nhân của nàng, nàng là em gái của ta.”
“Muội tử?” Hán tử càng thêm hồ đồ, nhìn tuổi tác, Trình Đại Lôi có vẻ nhỏ hơn Đào bà tử rất nhiều.
Trình Đại Lôi từng bước từng bước đi lên phía trước, trong lòng ít nhiều có chút an ủi. Thiên hạ có bao nhiêu người tính khí phong trần, chính mình tuyệt đối không thể có thành kiến, khinh thường cố nhân, nhân tâm rét lạnh.
Chỗ cần đến rất nhanh liền tìm được, một gian nhà tranh lẻ loi trơ trọi đứng ở bên bờ, cùng chung quanh duy trì khoảng cách nhất định.
Bên ngoài dùng hàng rào tường viện vây quanh, bên trong sân trồng củ cải đậu nành, dưới thời tiết thế này, chúng phát triển rất tươi tốt.
Trình Đại Lôi hít sâu một hơi, nhìn qua cửa rào tre thưa thớt, trong lòng bỗng dứt e sợ cùng tiếc thương.
Nhiều năm không gặp, mọi người đều đã trải qua tao ngộ của riêng mình, bây giờ thân phận hoàn toàn khác biệt. Trình Đại Lôi cũng không biết, chính mình nên lấy thái độ như thế nào để đối mặt với Nhất Chi Đào.
Mang theo Nhất Chi Đào rời khỏi thành Trường An, mặc dù có chút khó khăn, nhưng cũng không phải là làm không được. Đến Lương Châu, Trình Đại Lôi rốt cuộc không cần nhìn ánh mắt người khác, vô luận như thế nào cũng có thể cho nàng một cuộc sống an ổn.
Trình Đại Lôi bỗng nhiên khẽ giật mình, hắn nhìn một lần, cửa rào tre nửa che, cũng không có tấm lệnh bài kia. Trong lòng giống như có tảng đá rơi xuống, hán liền nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào.
Từ Thần Cơ cùng Lưu Phát Tài đi theo phía sau hắn, bước chân của ba người phát ra âm thanh thùng thùng, nhưng bên trong lại không người đáp lại. Trình Đại Lôi đi đến trước gian nhà tranh, đưa tay gõ cửa.
Trong phòng vẫn như cũ, không có một người nói chuyện, cửa bị Trình Đại Lôi đẩy mở ra một khe hở, hắn đẩy cửa bước vào. Nhìn thấy cảnh tượng bên trong, Trình Đại Lôi lập tức ngây người mà vẻ mặt của Từ Thần Cơ cùng Lưu Phát Tài ở sau lưng cũng biến thành kinh ngạc.
Bên trong nhà bày biện rất đơn sơ, đơn giản một cái giường, một tấm ghế, một bộ bát đũa. Lúc này ghế ngã trên mặt đất, một đầu đai lưng theo xà nhà treo xuống, thi thể Nhất Chi Đào lẻ loi trơ trọi treo ở phía trên.
Một tấm lệnh bài đặt ở bên gối.
......
Trình Đại Lôi đóng cửa lại, ra khỏi nhà tranh, đứng ở trong sân, hắn nhìn lên ánh trăng sáng trên trời, thổn thức thở dài, nhưng cũng không biết nên nói cái gì.
Ở một mức độ nào đó, có thể nói sự xuất hiện của hắn đã góp phần thúc đẩy cái chết của Nhất Chi Đào. Trong những năm qua, Nhất Chi Đào trải qua cũng không vui vẻ, bên trong sợ cũng đã xảy ra một vài chuyện xấu. Nếu như Trình Đại Lôi vẫn là dân liều mạng cùng đường mạt lộ như trước kia, thì hai người còn có thể nương tựa sống cùng nhau.
Chỉ cần có một bát cháo, Nhất Chi Đào tuyệt không để ý mà phân cho Trình Đại Lôi nửa bát, đây chính là tình cảm của hai người, cũng là lý do tại sao Trình Đại Lôi lại thừa nhận Nhất Chi Đào chính là bằng hữu của mình.